Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 19/08/2026

 

 

## **Chương 5: NGƯỜI RỪNG THẬT SỰ**

 

Quyền lấy khăn giấy ướt trong balo, lau nhẹ cho Hoàng. Dù cô đang bệnh—người nóng hừng hực vì cơn sốt, mồ hôi nhễ nhại trên trán—cô vẫn chăm chút cho cậu từng li từng tí. Cô lau từ ngực xuống bụng, rồi đến chỗ còn dính tinh trắng. “Mày đừng có mặc đồ dơ,” cô nói, giọng khàn đi vì bệnh nhưng mẹ vẫn đầy quan tâm. “Người tao nóng quá… nhưng tao vẫn lo cho mày…”

 

Sau đó cô đến balo của Hoàng, lục tung tìm đồ. Bên trong có bánh kẹo, đồ cá nhân và quần áo. Quyền lựa chọn kỹ càng—một chiếc áo thun trắng sạch và quần short kaki. Cô cầm bộ đồ lên, đứng trước mặt Hoàng.

 

“Hoàng này…” cô gọi tên cậu, giọng nhỏ nhẹ đầy ngượng ngùng. “Mày thấy… tao có đẹp không?”

 

Hoàng ngạc nhiên, mặt đỏ bừng: “Sao… sao hỏi vậy?”

 

“Tao muốn biết,” Quyền cúi đầu, hai tay vặn vặn vạt áo. “Mày nói đi… tao đẹp không?”

 

Hoàng nhìn cô từ đầu đến chân. Dù đang bệnh, mặt đỏ ửng vì sốt, tóc rối bù, Quyền vẫn xinh đẹp trong mắt cậu. “Tao… tao thấy mày đẹp… thơm nữa…”

 

“Đẹp chỗ nào?” Quyền hỏi, giọng đầy mong đợi. “Mày nói chi tiết đi… từ đầu đến chân…”

 

Hoàng nuốt nước bọt, run run chỉ vào từng chỗ: “Tóc mày… đen mượt như nhung… mềm mại… mùi thơm hoa bưởi…”

 

“Rồi sao nữa?” Quyền tiến gần hơn, mắt long lanh.

 

“Mặt mày… trái xoan… da trắng hồng dù đang sốt… mắt mày… to tròn long lanh như hạt nhãn… đen láy… lông mi cong vút… mũi mày cao thanh tú… không tẹt như con nhỏ khác…”

 

Quyền cười, đỏ mặt: “Rồi sao? Nữa đi…”

 

“Môi mày… đỏ hồng tự nhiên… mềm mại… hôn vào ngọt lịm… và…” Hoàng do dự, mắt nhìn xuống ngực cô.

 

“Ngực hả?” Quyền hỏi thẳng, không ngượng ngùng nữa. “Ngực tao sao?”

 

“Ngực mày… vừa phải… không to quá cũng không nhỏ quá… săn chắc… đầu ti hồng hào… đẹp… rất đẹp…”

 

“Rồi sao? Chỗ khác nữa?” Quyền xoay người, khoe lưng và eo.

 

“Eo mày thon… nhỏ xíu… tao có thể ôm trọn bằng hai tay… bụng phẳng lì… không có mỡ thừa… và…” Hoàng ngập ngừng, mắt nhìn xuống chỗ kín của cô.

 

“Và sao?” Quyền hỏi, giọng nhỏ như muỗi kêu.

 

“Và chỗ đó của mày… cũng đẹp… hồng hào… mềm mại… nhúm lông tơ mềm như lông chim non… tao… tao thích…”

 

Quyền cười mỉm, hài lòng tột độ. Cô xịt nước hoa Chanel No. 5 vào người mình, rồi cũng xịt vào Hoàng. “Mày thơm quá,” Hoàng nói, hít hà mùi hương quen thuộc. “Mùi của mày… tao nhớ mãi…”

 

“Giờ mặc đồ đi,” Quyền nói. “Tao chọn bộ này cho mày đó.”

 

Hoàng cởi áo ra, trần trụi trước mặt Quyền. Cậu mặc áo thun trắng vào, rồi đến quần short. Quyền đứng nhìn, mắt lim dim vì sốt nhưng vẫn dõi theo từng động tác của cậu.

 

“Đẹp trai quá,” cô thì thầm. “Bạn trai của tao…”

 

Hoàng mỉm cười, đến gần cô. “Giờ đến lượt mày mặc đồ. Tao ra chỗ khác đợi…”

 

“Không,” Quyền nói, giọng mệt mỏi. “Mày đứng đây… quay lưng lại thôi… tao mệt quá không muốn đi…”

 

Hoàng quay lưng lại, nghe tiếng sột soạt phía sau—tiếng vải cọ vào da, tiếng khóa kéo, tiếng thở dốc vì mệt. Cậu cố gắng không nghĩ đến hình ảnh Quyền đang trần truồng đằng sau, nhưng trí tưởng tượng cứ hiện lên—làn da trắng ngần, đường cong eo thon, cái khe hồng nhạt…

 

“Xong chưa?” Hoàng hỏi, giọng run run.

 

“Xong rồi… mày quay lại đi…”

 

Hoàng quay lại, thở phào nhẹ nhõm khi thấy Quyền đã mặc đồ vào—chiếc áo thun hồng phấn và quần short jean. Cậu cảm thấy nhẹ nhõm vì không còn nhìn thấy cơ thể cô nữa, sợ mình không kiềm chế được, sẽ làm điều gì đó hối hận cả đời với cô bạn thân đang bệnh.

 

“Giờ đến lượt tao chải tóc cho mày,” Hoàng nói, lấy chiếc lược gỗ nhỏ.

 

Quyền ngồi xuống, lưng quay về phía Hoàng. Cậu chải từng lọn tóc đen mượt của cô. Tóc cô mềm mại, thơm mùi dầu gội hoa bưởi.

 

“Quyền này,” Hoàng nói, giọng nhẹ nhàng. “Từ giờ… tao với mày đổi cách xưng hô nhé?”

 

“Đổi sao?” Quyền quay lại, mắt tò mò.

 

“Khi không có ai… tao gọi mày là ’em’… mày gọi tao là ‘anh’… được không?”

 

Quyền đỏ mặt, cúi đầu e thẹn: “Được… anh…”

 

“Em…” Hoàng gọi, ngọng ngịu vì chưa quen. “Em đẹp lắm… anh yêu em…”

 

“Em cũng yêu anh… từ lâu lắm rồi…” Quyền nói, giọng run run. “Từ hồi còn nhỏ… em đã thích anh rồi…”

 

Họ ngồi đó một lúc, tận hưởng khoảnh khắc yên bình. Nhưng rồi Quyền nhớ ra: “Chắc mọi người đang chờ tụi mình… hơn mười phút rồi…”

 

Họ vác balo lên lưng, tay trong tay bước ra. Nhưng vừa đi được vài bước, họ nghe tiếng động gì đó ở phía xa—tiếng cành cây gãy khô răng rắc, tiếng bước chân nhẹ nhàng trên lá khô, và tiếng thở dốc đầy đau đớn, như ai đó đang bị thương nặng.

 

Hoàng và Quyền nhìn nhau, cùng thì thầm: “Người rừng!”

 

Họ chạy thật nhanh về hướng tiếng động, băng qua bụi rậm, vượt qua thảm dây leo. Cây cối mọc um tùm, rễ cây trồi lên mặt đất như những con rắn khổng lồ. Họ vén lá cây, đẩy cành cây sang hai bên.

 

Đập vào mắt họ là một cảnh tượng kinh hoàng—một cô gái nhỏ nhắn, khoảng mười tuổi, bị mắc kẹt chân trong bẫy gấu khổng lồ. Chiếc bẫy sắt cắn sâu vào bắp chân trái, máu chảy ròng ròng xuống đất, nhuộm đỏ lá cây khô. Cô hoảng hốt, hai tay bấu víu vào đất, mặt tái mét vì đau và sợ, đôi mắt to tròn đầy nước mắt.

 

Nhưng điều khiến Hoàng và Quyền kinh ngạc hơn cả là trang phục của cô—trên người cô mặc cái khố bằng lá cây tươi, những chiếc lá dừa xanh được đan lại bằng sợi dây leo mảnh. Trên đầu có cài hoa rừng màu đỏ rực—hoa mua hay còn gọi là hoa sim rừng, cánh hoa mỏng manh phấp phới trong gió. Ở ngực thì không có che chắn gì—hai bầu ngực nhỏ săn chắc, đầu ti hồng nhạt như hai quả mâm xôi chín, phơi bày trước ánh nắng xuyên qua tán cây. Da thịt cô nâu bánh mật, mịn màng như nhung, không tì vết.

 

Đây chính là người rừng thật sự—một cô bé bộ lạc, xinh đẹp như tiên nữ trong truyền thuyết. Mái tóc dài đen nhánh được buộc cao bằng dây leo, đôi chân có những vết sẹo nhỏ—dấu tích của việc đi rừng từ nhỏ. Cô khoảng mười tuổi, thân hình mảnh mai nhưng săn chắc, đôi mắt đen láy to tròn đầy sợ hãi nhưng cũng có chút tò mò.

 

Hoàng cảm thấy phấn khích đến run người—đây là bằng chứng cho thuyết của cậu, bộ lạc ăn thịt người có thật! Tim cậu đập thình thịch, tay run run vì hồi hộp. Quyền cũng kinh ngạc, nhưng cô nhanh chóng lấy lại bình tĩnh vì biết cần cứu người trước.

 

“Mau cứu cô bé!” Quyền kêu lên, giọng khàn vì bệnh nhưng đầy quyết tâm.

 

Hoàng đi từ từ đến, giơ hai tay lên trấn an, giọng nhẹ nhàng như dỗ trẻ con: “Tụi mình không phải người xấu… tụi mình đến giúp em… em tên gì? Em đừng sợ…”

 

Cô bé nhìn cậu, mắt to tròn đầy sợ hãi nhưng cũng có chút tò mò. Cô mấp máy môi, giọng lơ lớ, cắt lên nhưng vẫn là tiếng Việt, dù phát âm khó khăn: “Em… em tên là Hoa Hoa…”

 

Hai người nghe mà kinh ngạc—cô bé người rừng biết nói tiếng Việt! Hoàng tiến gần hơn, quỳ xuống bên cạnh Hoa Hoa. Cô bé co rút lại, hai tay bảo vệ ngực trần, run lẩy bẩy.

 

“Đừng sợ,” Quyền cũng đến gần, giọng mềm mại như mẹ ru con. “Chị tên Quyền, đây là anh Hoàng. Tụi chị là người tốt, đến từ thành phố. Tụi chị sẽ cứu em, đưa em về làng.”

 

Hoa Hoa nhìn Quyền, rồi nhìn Hoàng, trong mắt vẫn còn vẻ nghi ngờ nhưng đã giảm bớt sợ hãi.

 

Hoàng cố gắng mở bẫy gấu nhưng không nổi—lò xo quá cứng, sắt đã gỉ nhưng vẫn chắc chắn. Quyền chạy đến giúp, cả hai dùng hết sức bẻ mở bẫy. Hoa Hoa rút chân ra, vết thương chảy máu đỏ tươi, sâu hoắm, lộ cả thịt trắng bên trong.

 

Cô định chạy nhưng chân đau không chịu nổi, ngã quỵ xuống. Hoàng và Quyền cố trấn an. Cậu đến bế Hoa Hoa lên—cô nhẹ như không, da thịt mát rượi, mùi cơ thể lạ—mùi của rừng, của lá cây tươi, của đất mẹ nguyên sơ.

 

“Làng của em ở đâu?” Hoàng hỏi, nhìn vào mắt cô bé. “Tụi anh đưa em về. Tụi anh không phải người xấu, em đừng sợ. Em chỉ đường cho anh chị nhé?”

 

Hoa Hoa nhìn cậu một lúc lâu, rồi gật đầu nhẹ, giọng yếu ớt: “Làng… làng ở gần đây… em chỉ đường… nhưng… nhưng xin đừng nói với ai về ngôi làng… hứa đi… đừng nói cho người ngoài…”

 

“Tụi anh hứa,” Hoàng và Quyền đồng thanh, giọng chân thành.

 

Lúc này ở trại, Khánh đang nằm bẹp dí trên tảng đá, nói: “Bọn nó đi thay đồ gì mà lâu thế? Hơn mười lăm phút rồi! Chắc đang làm chuyện mờ ám!”

 

Tú cũng lo lắng, ngồi không yên: “Ừ, lâu thật… không biết có gặp chuyện gì không… tớ sợ…”

 

Cô Vân Anh đang phơi đồ, quay lại nói: “Chắc hai em tâm sự riêng… để cho các em yên tĩnh… đừng nghĩ linh tinh.”

 

Khánh cười khẩy, đầy ý tứ: “Ai, tụi nó thích nhau chắc bọn nó đè nhau hôn hít rồi. Hai đứa mới lớn, đang nổi điên đây. Hơn mười mấy phút rồi, chắc đang làm chuyện đồi bại… biến thái quá!”

 

“Im đi!” Tú quát, mặt đỏ bừng. “Đừng nói bậy! Hoàng không phải người như vậy!”

 

Cô Vân Anh định đứng dậy tìm thì có tiếng sột soạt từ phía rừng. Lá cây rung động, cành cây lay động. Là Hoàng và Quyền bước ra—Hoàng đang bế một cô gái lạ trên tay, cô gái mặc khố lá cây, ngực trần, chân chảy máu đỏ tươi.

 

Khánh định trêu chọc thì bất ngờ im bặt, mắt mở to như lòng bàn tay. Mọi người kinh ngạc nhìn cô gái—trang phục kỳ lạ, máu chảy chân, và vẻ đẹp hoang dã như thần tiên.

 

“Đây là… ai?” Khánh hỏi, giọng run run, chỉ tay vào Hoa Hoa.

 

Hoàng và Quyền giải thích đã cứu cô bé Hoa Hoa trong rừng, bị mắc bẫy gấu. Hoa Hoa co rút vào ngực Hoàng, sợ hãi trước đám đông người lạ, đặc biệt là thằng Khánh đang nhìn cô chằm chằm. Cậu trấn an nhẹ nhàng: “Không sao đâu em, đây là bạn của anh… họ tốt lắm… đừng sợ…”

 

Cậu đặt Hoa Hoa xuống đất mềm phủ đầy lá khô. Cô Vân Anh nhanh chóng lấy gạc y tế trong balo, thành thục băng bó vết thương. Mọi người hỏi dồn dập khiến cô bé sợ hãi, run lẩy bẩy, chỉ dám trả lời khi Quyền và Hoàng hỏi.

 

“Làng của em ở đâu?” Quyền hỏi, giọng nhẹ nhàng như ru con. “Em chỉ đường cho chị nhé? Chị đưa em về.”

 

“Gần đây…” Hoa Hoa nói, mắt long lanh. “Em chỉ đường… nhưng xin đừng nói với ai về ngôi làng… hứa đi… đừng nói cho người ngoài biết… làng em kín đáo lắm…”

 

Cả nhóm hứa. Hoàng bế Hoa Hoa lên lần nữa, cả nhóm theo sau theo hướng cô bé chỉ. Họ đi qua những cánh rừng nguyên sơ, bụi rậm mọc um tùm che kín lối đi. Cây cối già cỗi, rễ trồi lên mặt đất như mê cung.

 

Hoàng nghĩ trong lòng—không biết Quyền có ghen không khi cậu bế Hoa Hoa? Cậu liếc nhìn Quyền, thấy cô mỉm cười, dù mặt tái đi vì bệnh nhưng vẫn không vẻ gì khó chịu.

 

“Mày không ghen à?” Hoàng hỏi nhỏ.

 

“Ghen gì?” Quyền cười yếu ớt. “Tao tin mày… và con bé còn nhỏ… mày không có dục vọng với con nít đâu… tao biết mà…”

 

Họ đi mãi, đi mãi. Hoa Hoa chỉ đường bằng những dấu hiệu khó nhận ra—cây cổ thụ nghiêng, tảng đá hình thù lạ, dòng suối nhỏ uốn khúc. Đường càng đi càng lạ, không còn lối mòn nữa.

 

“Sắp tới rồi,” Hoa Hoa nói, chỉ tay về phía trước, giọng hào hứng. “Làng Hoa Hoa… làng của em…”

 

Một ngôi làng có người sống hiện ra trước mắt—có rất nhiều nhà lợp bằng lá cọ xanh tươi, được dựng trên những cột gỗ cao để tránh thú dữ. Ở giữa làng là đồng hồ mặt trời bằng đá khổng lồ, kim chỉ bằng sợi dây leo. Xung quanh là những bức tượng gỗ điêu khắc hình thú rừng—hổ, beo, voi.

 

Đàn ông mặc khố bằng da thú, cơ bắp cuồn cuộn, da nâu bóng như màu đồng, tóc cắt ngắn hoặc buộc cao. Phụ nữ mặc giống Hoa Hoa—khố lá cây, ngực trần tự nhiên, tóc buộc cao bằng dây leo, cổ đeo vòng chuỗi hạt. Trẻ con chạy đùa khắp nơi, trần truồng, da nâu bánh mật.

 

Mọi người kinh ngạc vì người hiện đại ghé thăm. Họ dừng mọi việc—đàn ông đang chẻ gỗ, phụ nữ đang nghiền hạt bằng cối đá, trẻ con đang chơi đùa—tất cả đều nhìn chằm chằm vào nhóm khách lạ với vẻ ngạc nhiên xen lẫn cảnh giác.

 

Một người đàn ông cơ bắp bước ra từ ngôi nhà lớn nhất—cao to như lực sĩ, da nâu bóng, mặc khố da báo, cổ đeo chuỗi răng nanh động vật to bằng ngón tay. Ông cầm cây giáo dài, nhưng khi thấy Hoa Hoa thì vứt xuống, chạy đến.

 

Hoa Hoa nhảy xuống khỏi tay Hoàng, chạy đến ôm chân người đàn ông, thì thầm vào tai ông bằng thứ ngôn ngữ lạ—tiếng bộ lạc, giọng líu lo như chim hót.

 

Người đàn ông nhìn Hoàng, ánh mắt nghiêm nghị rồi dịu dần. Ông bước đến, đứng trước mặt Hoàng, gật đầu chào theo kiểu người rừng—tay đặt lên ngực trái, cúi đầu sâu.

 

“Cảm ơn các cậu đã cứu con gái ta,” ông nói, tiếng Việt lơ lớ nhưng

rõ ràng, đầy uy nghiêm. “Ta là trưởng làng. Mời các cậu ở làng chơi… là khách quý của bộ tộc… đã lâu lắm rồi không có người ngoài đến…”

 

**HẾT CHƯƠNG 5**

 

 

Còn tiếp