Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 19/08/2026

**Chương 3: LỘI QUA DÒNG SÔNG**

Nhóm tiến sâu vào rừng, bước qua những thảm rêu xanh mướt như nhung, đặt chân lên những tấm gỗ mục phủ đầy nấm hình tai. Không khí ở đây khác hẳn—ẩm ướt hơn, nặng mùi phù sa và mùi đất mẹ nguyên sơ. Ánh nắng chỉ lọt qua được từng tia nhỏ qua tán cây rậm rạp, tạo thành những cột sáng lung linh đầy bụi vàng.

Quyền ngước nhìn những cây đước cao vút, thân cây sáng bóng như được phủ một lớp sáp ong tự nhiên. “Nhìn kìa Hoàng!” cô chỉ vào một chú sóc bay từ cành này sang cành khác, bộ lông nâu đỏ óng mượt như nhung. “Cây này phải hơn trăm tuổi rồi!”

Đàn chim lạ với bộ lông sặc sỡ—xanh lam, vàng óng, đỏ chót—bay lượn trên tán cây, hót líu lo không ngừng. Những chú cá lóc nhảy tung tăng trên mặt nước đọng, tạo thành những vòng tròn lan tỏa. Một con trăn gấm khổng lồ cuộn mình trên cành cây cao, da nó lấp lánh dưới ánh nắng như được dệt bằng những viên ngọc lục bảo.

Quyền chụp ảnh không ngừng bằng chiếc điện thoại cũ, mắt cô sáng rực vì thích thú. Cô reo lên khi thấy một đàn bướm đêm khổng lồ đậu trên thân cây—đôi cánh rộng bằng cả bàn tay, họa tiết như mắt cú nhìn chằm chằm.

Đột nhiên, một đám khỉ từ đâu xuất hiện, nhảy xuống cành cây thấp. Chúng tinh nghịch giật chiếc nón kết của Quyền, rồi nhảy múa trên cành cây, kêu chí chóe. Cả nhóm cười ồ lên. Cô Vân Anh nói: “Chắc mấy con khỉ đó thích em đó Quyền! Chúng nó muốn cưới em về làm vợ đấy!”

Hoàng giúp cô đuổi chúng ra, nhưng đám khỉ cứ ném quả cây xuống, trêu chọc. Sau một hồi chơi đùa, chúng mới chịu biến mất vào tán cây, mang theo chiếc nón kết của Quyền.

Cả nhóm tiếp tục đi sâu hơn. Đột nhiên, tiếng cưa máy vang lên chói tai, xé toạc sự tĩnh lặng của rừng. Một đám hơn mười người đàn ông đang cưa cây—những cây đước cổ thụ tồn tại hàng trăm năm đang rên xiết, ngã xuống đất với tiếng động như sấm rền.

Cô Vân Anh, Tú, Hoàng và Quyền vô cùng buồn và tức giận. Những cái cây ấy đã sống hơn trăm năm, thậm chí ngàn năm, là chứng nhân lịch sử của cánh rừng nguyên sinh, nay lại bị chặt hạ không thương tiếc bởi những lưỡi cưa máy tàn nhẫn.

Khánh bước lên, nói gì đó với người cầm đầu nhóm công nhân—một người đàn ông đen nhẻm, lưng áo ướt đẫm mồ hôi. Âm thanh cưa máy nhanh chóng tắt đi. Mọi người tá hỏa khi biết ra sự thật: Khánh đi theo nhóm là để kiểm tra nguồn cung cấp gỗ. Cha mẹ hắn là doanh nhân có tiếng, cung cấp các sản phẩm gỗ cao cấp, và đây chính là xưởng khai thác của gia đình hắn.

“Làm nhanh đi các ông! Đừng có làm biếng!” Khánh chửi thề, ra vẻ ông chủ nhỏ, rồi quay lại với nhóm. “Đi tiếp thôi! Đứng đó làm gì?”

Mọi người giận hắn vì phá hoại mẹ thiên nhiên. Cô Vân Anh khiển trách Khánh gay gắt: “Em biết đây là rừng quốc gia không? Khai thác trái phép là phạm pháp!”

Hắn giải thích đó là công việc gia đình, hắn còn chẳng biết cha hắn nhắc kiểm tra nguồn cung. Cô Vân Anh thấy vậy cũng không nói gì thêm, kêu mọi người bắt tay làm hòa, nhưng ánh mắt vẫn đầy lo lắng.

Nhưng Hoàng vẫn bằng mặt không bằng lòng. Quyền ghét Khánh, nắm chặt tay Hoàng đi gần nhau, bỏ mặc thằng con nhà giàu đằng sau. Tiếng cưa máy khuất dần phía sau lưng, nhưng nỗi buồn về những cây xanh ngã xuống vẫn đè nặng lên tâm trí mọi người.

Đến một đoạn, một con sông chắn ngang tuyến đường—sông rộng hơn mười mét, nước chảy xiết, màu đen kịt như mực. Hai bên bờ là những bụi cây rậm rạp, rễ cây trà ra như những bàn tay gầy guộc.

Cô Vân Anh nhúng chân xuống thử, rồi chân thứ hai. Cô thử đi xa ra một chút, nước đến eo, lạnh buốt thấu xương. Cô lên lại bờ, lắc đầu: “Chắc phải lội qua thôi các em. Mọi người sẽ ướt nhẹp.”

Cô nghĩ một lúc rồi nói: “Cởi đồ ra bỏ vô balo rồi để balo lên đầu. Cứ lội qua như vậy. Không cởi thì đồ ướt, không có gì thay.”

Tú và Quyền thì thầm với nhau, hai cô bé vô cùng ngượng ngùng, má đỏ bừng.

Lúc này, cô Vân Anh bắt đầu cởi đồ. Cô cởi từng cúc áo sơ mi, để lộ làn da trắng mịn của người phụ nữ hai mươi lăm tuổi. Cô tuột chiếc quần short kaki xuống, để lộ đôi chân thon dài. Giờ người cô chỉ còn bộ đồ lót màu đen—chiếc áo ngực ren và quần lót bikini nhỏ xíu. Cô gấp quần áo cẩn thận, bỏ vào balo, rồi đội balo lên đầu.

“Nhanh lên các em!” cô thúc giục, giọng vẫn bình thản như không có gì.

Khánh cũng đã cởi đồ xong—thậm chí còn không mặc gì. Hắn cởi từng món đồ một cách tự nhiên, để lộ thân hình gầy gò của thằng con trai mới lớn—xương sườn lộ rõ, con cu nhỏ xíu đung đưa. Hắn để tất cả vào balo, trần truồng hoàn toàn, rồi cũng đội balo lên đầu.

“Ngon thì cởi ra đi!” Khánh cười khẩy nhìn Hoàng.

Hoàng, Quyền và Tú khó chịu. Hoàng nói: “Mày không biết ngượng à?”

“Ngượng gì?” Khánh nhún vai. “Đây là thiên nhiên!”

Hoàng cởi đồ bỏ vào balo. Trên người cậu vẫn còn quần sịp đùi màu xanh—cậu không thể cởi trần như Khánh được. Cậu nhìn qua Quyền, trong thâm tâm không muốn cô chỉ mặc đồ lót trước mặt nhiều người.

Quyền nói với cô Vân Anh: “Chắc em mặc đồ, có gì qua rồi em thay đồ khác luôn.”

Giờ chỉ còn Tú. Cô bé nghèo nhất nhóm chỉ đem theo ba bộ đồ—một bộ mặc đi hôm qua, một đang mặc, một để ngày mai mặc về. Tú do dự, mặt đỏ bừng, tay run run: nếu cởi đồ, cô sẽ hoàn toàn trần truồng vì không có đồ lót; nếu ướt đồ, cô sẽ không có gì mặc.

“Em… em không có…” Tú lí nhí, mắt rưng rưng.

“Không có gì?” cô Vân Anh hỏi.

“Em… em không có đồ lót…” Tú cúi gằm mặt, xấu hổ đến tận cùng.

Mọi người im lặng. Khánh cười khẩy: “Thế thì cởi trần đi! Tao không ngại!”

“Tao cắt miệng mày!” Hoàng quát.

Cuối cùng, Tú quyết định cởi truồng. Cô từ từ cởi áo thun, để lộ thân hình gầy gò với nước da ngăm ngăm—vì nhà nghèo nên Tú thường xuyên phải làm việc dưới nắng. Cô tuột chiếc quần short xuống, để lộ… không gì cả. Cô hoàn toàn trần truồng, hai tay che ngực nhỏ chỉ có hai núm, rồi một tay che xuống dưới—nơi cái mu nhẵn mịn không một cọng lông, dưới là cái khe bí ẩn nhìn như hai múi mít khép chặt.

Cô Vân Anh hoảng hốt: “Trời đất! Con gái con lứa gì mà… sao không nói sớm?”

Quyền cũng sững sờ: “Mày… mày không mặc đồ trong hả?”

Tú nói, tay che chỗ kín, giọng run run: “Ừ… mặc không quen… với… với không có tiền mua…”

Con cu của Khánh bỗng dựng đứng lên, đỏ bừng. Hắn nhìn Tú chằm chằm, mắt đầy dục vọng.

Quyền ghê tởm: “Mới thấy con gái ở truồng chút đã vậy rồi! Biến thái!”

Tú quát, giọng run nhưng cứng cỏi: “Nhìn nữa coi chừng tao cắt cu mày đó!”

Khánh giật mình, quay mặt đi, nhưng con cu vẫn dựng đứng.

Cô Vân Anh dẫn đầu đi trước qua sông—cô mặc đồ lót, nước đến eo. Phía sau là Quyền mặc quần áo như bình thường, nước đến đùi. Sau nữa là Hoàng chỉ mặc quần lót, nước đến rốn. Khánh ở phía sau trần truồng, con cu vẫn còn dựng. Tú cũng tương tự, hai tay che chỗ kín, bước đi khép nép.

Cả nhóm bước qua sông, hai tay dơ lên đầu cắm balo. Nước lạnh buốt thấu xương, dòng chảy xiết khiến mọi người loạng choạng. Đến giữa sông, nước đã đến cầm với Quyền, cô hụt hơi, suýt ngã. Hoàng nhanh chóng giúp cô bạn thân, một tay giữ balo, một tay ôm eo cô.

Mọi người lên bờ bên kia, người ai nấy cũng ướt nhẹp, run cầm cập vì lạnh. Tú ngượng ngùng vì không mặc gì, hai tay vẫn che chặt.

Cô Vân Anh kêu: “Các em lấy khăn ra lau người, thay đồ khô nhanh!”

Mọi người nhanh chóng mặc lại quần áo. Đột nhiên, Quyền ho sặc sụa, mặt đỏ bừng, người nóng hừng hực. Hoàng lo lắng rờ lên trán cô—nóng như lửa!

“Quyền sốt rồi!” Hoàng kêu lên, hoảng hốt.

Quyền nắm tay cậu, giọng yếu ớt: “Tôi… tôi mệt quá… lạnh quá…”

Cô Vân Anh kêu mọi người đến chỗ nghỉ dưới bóng cây to, ăn vặt một chút. Hoàng kêu Quyền: “Bà đi thay đồ đi, người ướt nhẹp! Mặc đồ khô vào!”

Quyền gật đầu, nắm tay Hoàng: “Ông đi với tôi… tôi mệt…”

Khánh ganh tị: “Tao cũng đi!”

“Không được!” Quyền quát, giọng khàn đi vì sốt. “Chỉ Hoàng thôi!”

Hai người đi một khoảng khá xa, đến chỗ có bụi cây che khuất. Quyền đặt balo xuống, lựa chọn quần áo. Hoàng nói: “Tôi đi ra chỗ khác cho bà thay…”

“Đứng ở đây,” Quyền kêu, giọng mệt mỏi nhưng kiên quyết. “Canh chừng cho tôi. Chỉ cần quay người lại là được… đừng nhìn…”

Cô nhìn thẳng vào mắt Hoàng, mắt cô lim dim vì sốt: “Nè… ông thấy con Tú như thế nào?”

Hoàng ngạc nhiên: “Tôi… tôi thấy bình thường… sao hỏi vậy?”

“Lúc nó cởi truồng ấy,” Quyền nói, giọng khó hiểu, “ông thấy dáng nó… ngon không? Ngực nó… chỗ đó…”

Hoàng đỏ mặt, cúi xuống không dám nhìn thẳng vào mắt Quyền: “Bà… bà nói gì vậy… tôi không để ý…”

Quyền cười mỉm, cúi người xuống ngang với mặt Hoàng. Hai đôi mắt chạm nhau—mắt cô đỏ hoe vì sốt, nhưng vẫn long lanh. “Thế tôi với nó thì sao? Người tôi… có đẹp hơn nó không?”

“Bà… bà kì cục quá…” Hoàng lắp bắp, tim đập thình thịch.

“Được rồi,” Quyền nói, đứng thẳng dậy, “ông quay người lại đi. Tôi nói xong mới được quay lại, biết chưa?”

“Biết rồi,” Hoàng nói, giọng run run. “Mong là không có con rắn nào nữa…”

“Biến!” Quyền cười yếu ớt.

Tiếng đằng sau cậu là tiếng cởi đồ ra để thay—tiếng kéo khóa, tiếng vải sột soạt. Hoàng nhìn quanh xem có ai hoặc thằng Khánh rình mò không, tay siết chặt cành cây làm vũ khí.

“Xong chưa?” Hoàng hỏi, lưng vẫn quay về phía cô.

“Sắp xong… quay lại đi!” Quyền kêu.

Cậu hoảng hốt khi thấy Quyền vẫn còn… trần truồng. Cô không mặc gì, làn da trắng ngần phản chiếu ánh nắng ban ngày xuyên qua kẽ lá. Đôi vai gầy gầy, vòng eo thon nhỏ, cái mu hồng nhạt được che phủ bởi nhúm lông tơ mềm mại—tất cả hiện rõ trước mắt cậu.

“Quyền… bà… bà làm gì…” Hoàng lắp bắp, mặt đỏ bừng.

Quyền lao tới, đè cậu nằm xuống đất mềm phủ đầy lá khô. Hai bàn tay cô đặt xuống hai bên vai cậu. Sức nóng cơ thể Quyền—nóng hừng hực vì sốt—truyền sang khiến Hoàng cũng nóng lên, tim đập loạn nhịp.

“Hoàng… tôi mệt quá… người nóng quá…” cô thì thầm, giọng nhũn niệu, “ông… ông đừng đẩy tôi ra…”

Cô cúi xuống, môi chạm môi cậu.

Đó là nụ hôn đầu tiên của cả hai—ngọt ngào, ấm áp, đầy e dè và khám phá. Môi Quyền mềm mại, hơi khô vì sốt, nhưng nóng hổi. Lưỡi cô nhẹ nhàng tìm lưỡi cậu, e dè như sợ làm vỡ điều gì đó thiêng liêng.

Trong lúc hôn nhau, tay Hoàng đã vô thức đặt lên lưng Quyền—làn da mịn màng, nóng hừng hực. Cậu di chuyển xuống mông cô—mềm mại, đầy đặn hơn so với vẻ ngoài gầy gò. Cậu suýt chút nữa đã chạm vào nơi kín đáo nhất, nhưng kịp kiềm chế lại, tay dừng lại ở đùi cô.

Quyền dừng lại, trán đổ mồ hôi, thì thầm: “Tôi… tôi thích ông… từ lâu rồi… từ hồi còn nhỏ…”

**HẾT CHƯƠNG 3**

Còn tiếp