Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5
Tác Giả: Sấm sét
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Loli, Ông Già, Phá Trinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 19/08/2026
**Chương 2: LỜI THÌ THẦM BÊN DÒNG SÔNG**
Hoàng mở mắt từ rất sớm, khi ánh sáng ban mai còn chưa kịp xuyên qua tán cây rậm rạp. Trong liều trại, tiếng thở đều của Tú và Khánh vẫn còn vang lên đều đặn. Cậu nằm im một lúc, nhìn lên mái liều đã ẩm ướt vì sương đêm, rồi nhẹ nhàng động đậy ngồi dậy.
Cậu lấy balo, bước ra ngoài. Cảnh rừng U Minh buổi sáng hiện ra như một bức tranh thủy mặc—sương mù phủ trắng xóa trên những tán cây đước cao vút, không khí trong lành se se lạnh mang theo mùi đất ẩm và lá cây mục. Tiếng chim hót lảnh lót từ xa vọng lại, xen lẫn tiếng ếch nhái kêu rả rích từ đầm lầy.
Cậu đi về phía con sông gần đó, lòng nặng trĩu những suy nghĩ. Đêm qua cậu ngủ không ngon, hình ảnh Quyền đứng trần truồng giữa rừng cứ hiện lên trong đầu như một đoạn phim chiếu đi chiếu lại. Cậu cảm thấy tội lỗi vì không thể xóa bỏ hình ảnh đó—làn da trắng ngần phản chiếu ánh trăng, đôi vai run run vì lạnh, vòng eo thon nhỏ, và đặc biệt là cái khe hồng nhạt được che phủ bởi nhúm lông tơ mềm mại.
Nhưng điều khiến cậu ám ảnh hơn cả là suy nghĩ về Khánh. Cậu tự hỏi: Nếu hôm đó là thằng Khánh chạy đến trước thì sao? Thằng con nhà giàu kia, với đôi mắt luôn dán vào Quyền mỗi khi cô vô tình cúi người, với những câu nói tục tĩu mỗi khi nhắc đến con gái—liệu nó có thể kìm chế được không? Hay nó sẽ lao vào ôm lấy Quyền, làm những chuyện đồi bại…
Hoàng rùng mình. Cậu cảm thấy may mắn vì chính mình là người chạy đến. Ít nhất cậu biết tôn trọng Quyền, biết xấu hổ và quay đi. Cậu sẵn sàng chịu đựng cảm giác tội lỗi này, miễn là Quyền được an toàn.
Cậu ngồi xổm xuống bờ sông, mở chai nước lọc, đánh răng rửa mặt. Dòng nước đen kịt chảy chậm phía dưới, phản chiếu ánh sáng le lói của bình minh. Cậu nhìn xuống mặt nước, thấy gương mặt mình phản chiếu—đôi mắt thâm quầng vì thiếu ngủ, vẻ mặt bơ phờ.
“Tao đang làm gì vậy?” cậu tự hỏi. “Sao tao không thể xóa hình ảnh đó đi? Quyền là bạn thân của tao… tao không được nghĩ về cô ấy như vậy…”
Cậu vống nước lên mặt, thật lạnh, thật mạnh, như muốn xóa đi mọi suy nghĩ bẩn thỉu trong đầu.
***
Trong liều trại, Quyền cũng đã thức. Cô mở mắt, nhìn quanh—không thấy Hoàng đâu. Tim cô nhói lên. Cô sợ rằng sau chuyện hôm qua, Hoàng sẽ ghét cô, sẽ không bao giờ nói chuyện với cô nữa.
Cô lặng lẽ lấy balo, bước ra khỏi liều. Sương sớm lành lạnh khiến cô rùng mình. Cô đưa mắt tìm kiếm, rồi thấy bóng Hoàng ngồi xổm ở bờ sông—lưng cậu còng lại, trông cô đơn và suy tư.
Cô đi đến, bước chân nhẹ nhàng trên cỏ ướt. Khi đến gần, cô ngồi xuống cạnh cậu, không nói gì một lúc. Hai người nhìn ra dòng sông đen kịt, mỗi người mang một tâm trạng nặng nề.
“Ông…” Quyền lên tiếng, giọng nhỏ nhẹ như sợ làm vỡ màn sương sớm. “Ông đừng giận tôi nữa mà.”
Hoàng không quay sang, vẫn nhìn xuống dòng nước. “Tao không giận mày.”
“Thế sao ông không nhìn tôi?” Quyền hỏi, giọng run run. “Sao ông quay mặt đi? Sao ông không nói chuyện với tôi?”
Hoàng im lặng. Tay cậu siết chặt chai nước lọc đến trắng bệch. Một lúc lâu sau, cậu mới lên tiếng, giọng khàn đi vì kìm nén:
“Tao… tao không biết phải nhìn mày như thế nào nữa… Sau chuyện hôm qua… tao cảm thấy mình thật bẩn thỉu…”
Quyền đặt tay lên mu bàn tay Hoàng. Cảm giác ấm áp từ lòng bàn tay cô truyền sang khiến Hoàng giật mình. Cậu quay sang, đôi mắt đỏ hoe nhìn vào mắt cô.
“Mày biết không,” Hoàng nghẹn ngào, “suốt đêm qua tao không ngủ được. Hình ảnh mày… mày đứng đó… cứ hiện lên trong đầu tao. Tao muốn xóa nó đi nhưng không thể. Tao cảm thấy mình thật đáng khinh…”
“Mày đừng nói vậy,” Quyền cắt ngang, mắt cũng rưng rưng. “Tao biết mày không cố ý. Tao biết mày chạy đến vì lo cho tao. Tao…”
“Nhưng đó không phải lý do khiến tao khó chịu nhất,” Hoàng cúi gằm mặt, hai tay ôm đầu. “Tao… tao sợ. Tao sợ nếu hôm đó không phải là tao mà là thằng Khánh thì sao?”
Quyền im bặt.
“Mày thấy đấy,” Hoàng tiếp tục, giọng run run vì tức giận và sợ hãi, “thằng Khánh luôn nhìn mày bằng ánh mắt… ánh mắt đó. Nó thích mày, nhưng không phải kiểu thích trong sáng. Nó nhìn mày như thể… như thể mày là món đồ chơi của nó vậy.”
Quyền nuốt nước bọt, cảm thấy lạnh sống lưng.
“Nếu hôm đó là nó chạy đến trước,” Hoàng ngẩng lên, mắt đỏ ngầu, “nó đã làm gì mày? Nó đã ôm mày, sờ soạng mày, làm những chuyện đồi bại… Tao không dám nghĩ tiếp…”
Quyền hiểu ra. Cô hiểu rằng Hoàng giận không phải vì cô, mà vì lo cho cô—vì muốn bảo vệ cô khỏi những kẻ xấu. Trái tim cô ấm áp, dòng máu chảy dồn lên má.
“Tao hiểu rồi,” Quyền thì thầm, giọng run run. “Tao hiểu ông giận là vì lo cho tôi…”
Cô đặt lòng bàn tay lên má Hoàng, nhẹ nhàng quay mặt cậu về phía mình. Hai đôi mắt chạm nhau—đôi mắt đỏ hoe đầy tội lỗi của Hoàng và đôi mắt đẫm lệ đầy cảm kích của Quyền.
“Tao xin lỗi,” Quyền nói, nước mắt chảy dài. “Tao lẽ ra không nên đi một mình như vậy. Tao lẽ ra nên nói với ai đó…”
“Không,” Hoàng lắc đầu, “tao mới là người phải xin lỗi. Tao đã nghĩ về mày… nghĩ về cơ thể mày… dù biết là không nên…”
“Thôi đừng nói nữa,” Quyền đặt ngón tay lên môi Hoàng. “Chuyện đã qua rồi. Mình… mình vẫn là bạn thân chứ?”
Hoàng nhìn vào mắt Quyền, thấy ánh sáng thuần khiết, thấy sự tin tưởng tuyệt đối. Cậu gật đầu, khóe miệng cong lên thành nụ cười yếu ớt:
“Ừ… vẫn là bạn thân. Mãi mãi là bạn thân.”
Không gian yên tĩnh quanh họ, chỉ có tiếng nước chảy róc rách và tiếng chim hót lảnh lót từ xa. Khoảnh khắc ấy khiến cả hai đê mê. Họ nhìn nhau, ánh mắt dần dần trở nên sâu thẳm hơn, gần gũi hơn. Họ nhấp mắt, chu môi, chuẩn bị tiến đến gần nhau hơn…
Bỗng có tiếng sột soạt từ trong liều. Cả hai giật mình tách nhau ra. Thằng Khánh bước ra, tay dụi mắt ngáp ngắn ngáp dài, trông còn ngái ngủ.
“Ơ, hai người dậy sớm vậy?” Khánh nhìn Hoàng và Quyền, rồi cười khẩy. “Sao nhìn mặt hai người cứ như sắp khóc vậy? Làm hòa rồi à?”
Hoàng và Quyền nhìn nhau, rồi cùng cười. Nụ cười của họ đã khác—không còn gượng gạo, xấu hổ, mà là sự thấu hiểu sâu sắc, là tình bạn được hun đúc qua thử thách.
“Ừ, làm hòa rồi,” Hoàng đáp, đứng dậy vỗ vai Khánh. “Mày dậy sớm vậy?”
“Tao nghe tiếng các người nói chuyện mà,” Khánh nhe răng cười. “Thôi, tao đi đánh răng đây. Hai người tiếp tục đi, tao không làm phiền nữa!”
Khánh chạy đến bờ sông, bắt đầu đánh răng rửa mặt. Quyền cũng đến đó, lấy bàn chải đánh răng của mình ra. Cả ba người đứng cạnh nhau, nhìn ra dòng sông đen kịt, không khí trở nên nhẹ nhàng hơn.
Một lúc sau, cô Vân Anh và Tú cũng bước ra. Trên người họ là bộ đồ khác—cô Vân Anh mặc quần short kaki và áo thun ôm sát màu xanh rêu, trông năng động và khỏe khoắn. Tú mặc bộ đồ thể thao cũ sờn nhưng sạch sẽ, đeo cặp kính cận dày cộm.
“Chào buổi sáng các em,” cô Vân Anh cười tươi. “Ngủ có ngon không?”
“Dạ được ạ,” cả nhóm đồng thanh.
Cả nhóm vệ sinh cá nhân xong, cô Vân Anh lấy túi thịt đã ướp sẵn từ tối qua ra nướng trên bếp lửa. Mùi thơm nức mũi lan tỏa, kích thích vị giác của những đứa trẻ đang đói.
Năm người ngồi quanh đống lửa, vừa ăn vừa trò chuyện. Hoàng và Quyền tươi cười nói chuyện với nhau như mọi khi, không còn khoảng cách ngượng ngùng. Thấy vậy, Khánh trêu chọc: “Hôm nay hai người hết giận nhau rồi à? Hôm qua nhìn mặt như sắp cắn nhau vậy!”
“Im đi thằng kia,” Quyền ném một cành cây vào Khánh, nhưng mắt cô cười.
Cả nhóm cười ồ. Cô Vân Anh nói: “Hôm nay chúng ta sẽ thám hiểm sâu hơn về phía rừng. Mọi người chuẩn bị tinh thần nhé, đường sẽ khó đi hơn hôm qua!”
Hoàng mừng rỡ trong lòng—đây chính là cơ hội để cậu tìm kiếm bộ lạc ăn thịt người. Cậu liếc nhìn Quyền, thấy cô cũng đang nhìn mình, ánh mắt đầy quyết tâm.
Ăn xong, Quyền vào liều thay bộ đồ sạch khác—một chiếc áo thun trắng ôm sát và quần short jean, để lộ đôi chân thon dài. Cô buộc tóc cao, trông năng động và xinh đẹp.
Mỗi người đeo balo lên lưng. Liều trại vẫn để lại chỗ cũ, vì đây là cuộc thám hiểm ngắn, họ sẽ quay về đây vào chiều.
Cô Vân Anh đứng dậy, nhìn bốn học sinh với ánh mắt đầy quyết tâm: “Cả nhóm lên đường. Chúng ta sẽ tiến vào khu sâu của U Minh Thượng—nơi chưa có nhiều người đặt chân đến. Nhớ đi theo đúng đường mòn, không được tách đoàn!”
Cả nhóm gật đầu, bước đi theo cô. Bóng họ khuất dần vào những tán cây rậm rạp—nơi ánh sáng mặt trời khó lọt qua, nơi những bí mật ngàn năm đang chờ đợi. Và có lẽ… nơi bộ lạc ăn thịt người đang quan sát họ từ đâu đó trong rừng sâu.
**HẾT CHƯƠNG 2**
Còn tiếp