Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bộ lạc ăn thịt người – Update Chương 5
Tác Giả: Sấm sét
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Hiếp Dâm, Loli, Ông Già, Phá Trinh, Tập Thể, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng
Ngày Cập Nhật : 19/08/2026
### **Chương 1: CHUYẾN ĐI VÀO ĐỊA NGỤC XANH**
Hoàng ngồi trong lớp học, đôi mắt nhìn chằm chằm vào tấm bản đồ tỉnh Cà Mau được dán trên tường, nhưng tâm trí cậu đã bay về phía Tây Nam—nơi có cánh rừng nguyên sinh U Minh Thượng huyền bí. Cậu học sinh lớp 7 với niềm đam mê thám hiểm đã nghe quá nhiều câu chuyện về bộ lạc ăn thịt người sống trong vùng lõi của rừng quốc gia. Nhưng chẳng ai tin cậu cả. Bạn bè trong lớp cười nhạo, gọi cậu là “thằng điên kể chuyện ma”. Chỉ có một người duy nhất…
“Này, mày ngồi thừ ra đó làm gì? Cô Vân Anh vào rồi kìa!”
Giọng nói đanh đá quen thuộc vang lên từ bàn bên cạnh. Quyền—cô bạn thân nhất từ thuở nhỏ của Hoàng—đang dựa lưng vào ghế, hai tay khoanh trước ngực, liếc cậu bằng đôi mắt to tròn. Cách nói chuyện “mày-tao” thân mật của họ đã trở thành thương hiệu suốt mười mấy năm qua.
Ít ai biết rằng, tình bạn của họ bắt đầu từ khi cả hai mới lên ba. Hồi đó, cha mẹ Hoàng—hai công nhân làm việc tại một nhà máy ở thành phố Hồ Chí Minh—quyết định gửi cậu về quê cho bà nội nuôi dưỡng vì không đủ điều kiện chăm sóc. Hoàng lớn lên trong căn nhà nhỏ ven sông Hậu, bên cạnh nhà Quyền. Hai đứa trẻ từng đi tắm sông cùng nhau, từng cùng nhau trèo cây ăn trộm xoài nhà hàng xóm, từng cùng nhau khóc khi bị chó lạ đuổi. Mỗi sáng, Hoàng đạp xe đến nhà Quyền rồi cả hai cùng nhau đến trường, vừa đi vừa cãi nhau về chuyện trên trời dưới đất. Mỗi chiều, chúng lại cùng nhau đạp xe về, dừng lại ở quán nước ven đường uống ly nước mía hai ngàn đồng, rồi chia nhau gói bánh tráng trộn. Chúng thân nhau đến mức người lớn trong xóm hay trêu rằng sau này sẽ làm đám cưới cho hai đứa.
Cô chủ nhiệm Vân Anh bước vào lớp. Năm nay cô hai mươi lăm tuổi, với vóc dáng thanh mảnh và khuôn mặt xinh đẹp đến mức các nam sinh trong trường thường hay len lén để ý. Cô cũng nổi tiếng vì có bạn trai là công an, thường đến đón cô tan trường bằng xe máy chuyên dụng.
“Các em ngồi xuống,” cô Vân Anh vỗ tay. “Cô có thông báo quan trọng. Cuối tuần này, lớp chúng ta sẽ có chuyến dã ngoại từ Cần Thơ đi đến rừng quốc gia U Minh Thượng.”
Cả lớp ồ lên—nhưng phần lớn là tiếng than phiền. Mùa hè miền Tây đã nóng bức, nay còn phải vào rừng ngập mặn với muỗi mòng cắn đỏ người. Chỉ có Hoàng là ngồi thẳng đơn, hai mắt sáng rực như đèn pha. Tim cậu đập thình thịch. U Minh Thượng—chính là nơi cậu đã nghiên cứu bao lâu nay!
Tan học, Hoàng nắm tay Quyền kéo ra góc cầu thang. “Mày đi không? Tao nhất định phải đi. Đó là cơ hội duy nhất để chứng minh bộ lạc ăn thịt người có thật!”
Quyền nhíu mày, đánh vào vai Hoàng một cái đau điếng: “Mày đúng là đồ điên! Nhưng… tao tin mày. Từ nhỏ đến giờ mày chưa từng nói dối tao. Đi thì đi, sợ gì!”
Hoàng cười toe toét, đạp xe về nhà. Cậu sống trong căn nhà cấp bốn nhỏ với bà nội—người phụ nữ gầy gò, tóc bạc phơ, đã nuôi cậu từ khi cậu lên ba. Cha mẹ cậu—hai công nhân nhà máy dệt ở thành phố—chỉ về thăm vào dịp Tết Nguyên Đán, mang theo quần áo mới và kẹo bánh. Cậu yêu bà nội hơn tất cả, coi bà là người mẹ thứ hai của mình.
“Bà ơi, lớp con có chuyến dã ngoại đi U Minh Thượng ạ,” Hoàng ngồi xuống ghế đẩu cạnh bà, giọng đầy hồi hộp. “Con muốn đi lắm. Đó là cơ hội để con tìm hiểu về bộ lạc ăn thịt người mà con hay kể bà nghe đó.”
Bà nội đang vo gạo, tay khựng lại. U Minh Thượng—cái tên đã nghe đủ chuyện ma quái, đủ chuyện người đi vào rồi không trở ra. Bà quay sang nhìn cháu trai—đứa cháu mà bà đã ru từng đêm, đã dỗ dành từng lần nó ốm, đã từng đứng chờ ở cổng trường tiểu học dưới mưa chỉ vì sợ cháu không có áo mưa.
“Rừng đó nguy hiểm lắm con…” bà do dự, giọng run run.
“Con biết ạ, nhưng có cô giáo đi cùng, có bạn bè. Con hứa sẽ cẩn thận,” Hoàng nắm tay bà, ánh mắt van vỉ. “Con lớn rồi mà bà. Con muốn chứng minh bộ lạc đó có thật. Con muốn trở thành nhà thám hiểm.”
Bà nội nhìn vào đôi mắt sáng rực của cháu, thở dài. Bà biết mình không thể giữ cháu ở nhà mãi được. Đứa trẻ này đã lớn, đã có ước mơ riêng.
“Thôi được, bà cho đi. Nhưng phải hứa với bà là về sớm, không được tách đoàn, không được đi lung tung,” bà nội xoa đầu cháu.
Hoàng nhảy cẫng lên ôm cổ bà: “Con cảm ơn bà! Con yêu bà nhất!”
Cậu vui mừng nhắn tin cho Quyền: “Tao được đi rồi! Mày thế nào?”
Bên kia, Quyền đang đứng trước sự phản đối kịch liệt của cha mẹ. “Con gái đi dã ngoại trong rừng với mấy đứa bạn con trai? Còn ra thể thống gì nữa!” ông bố gầm lên.
Quyền cãi lại, khóc lóc, ăn vạ—cô thật sự muốn đi vì muốn chứng kiến xem Hoàng có tìm thấy bộ lạc không. Nhưng cuối cùng, cô nhắn tin cho Hoàng: “Chắc tôi không đi được đâu. Ông bên này căng lắm.”
Đọc tin nhắn, Hoàng thất thần. Cậu buồn bã đi ngủ sớm, hy vọng mai tỉnh dậy sẽ là một giấc mơ đẹp.
***
4 giờ 49 phút sáng thứ Bảy.
Hoàng bật dậy như có lò xo. Cậu vệ sinh cá nhân thật kỹ, chà xát xà phòng lên người rồi lau chùi cho khô. Cậu chuẩn bị hành lý gọn gàng: quần áo, một ít bánh kẹo, dụng cụ nhóm lửa.
Cùng lúc đó, Quyền cũng đã thức dậy. Cô bước vào nhà tắm, biết rằng một khi vào rừng sẽ rất lâu mới được tắm rửa sạch sẽ như thế này. Cô khóa cửa cẩn thận, cởi bỏ bộ đồ ngủ mỏng manh, để lộ thân hình mới lớn của cô bé lớp 7 với làn da trắng ngần như ngà.
Cô mở vòi sen, nước ấm chảy xuống cơ thể. Cô chà xát xà phòng lên người thật kỹ—từ cổ xuống vai, massage kỹ càng hai bên nách nơi mồ hôi đọng nhiều nhất, rồi đến ngực mới chớm nở. Cô chà xát mạnh vào vùng bụng, hông, rồi xuống đùi, bắp chân. Cô gội đầu thật sạch, mát xa da đầu đến khi cảm thấy nhẹ bẫng. Rồi cô rửa lại toàn thân, đảm bảo không còn một vệt xà phòng nào. Cô lau chùi cho khô người bằng khăn bông mềm, chú ý đến từng kẽ ngón chân, kẽ nách.
Ra khỏi nhà tắm, cô đứng trước gương soi. Cô nghĩ: “Hoàng sẽ ngạc nhiên lắm khi thấy tôi đi chuyến này.”
Cô bước vào phòng ngủ, mở tủ quần áo lựa chọn thật kỹ. Cô chọn một bộ đồ dài tay màu hồng phấn phối với quần legging đen ôm sát—vừa kín đáo vừa thoải mái. Cô phối đồ cực kỳ đẹp, đội nón kết màu trắng có chữ NY, mang đôi giày thể thao hồng đồng điệu. Cô ngồi trước bàn trang điểm, thoa một lớp kem nền mỏng, kẻ chân mày nhẹ, đánh son bóng màu cam nhạt. Rồi cô xịt nước hoa Chanel No. 5 mini—mùi hương thanh nhẹ, quý phái toả ra từ cổ và cổ tay.
Cô mở balo du lịch màu hồng, sắp xếp đồ đạc. Cô nhét vào một bộ đồ thay gồm áo thun trắng và quần short jean, một chiếc quần xì líp cotton màu hồng nhạt mới tinh, một chiếc áo ngực thể thao màu đen, đôi tất mới, và một bịch khăn giấy ướt gói kín. Cô còn nhét thêm lọ kem chống nắng, bàn chải đánh răng, tuýp kem đánh răng mini, chai nước hoa nhỏ, và vài thanh socola. Cô kiểm tra lại balo, siết chặt dây đeo.
Cô gọi cho Hoàng: “Alo, ông đi đến trường chưa?”
Hoàng nghe máy: “Chuẩn bị lên xe máy đến rồi. Sao?”
“Có gì không qua chở tôi nhé?”
Hoàng không thể tin vào tai mình. “Mày… mày đi được á?”
“Ừ, tao thuyết phục ông bà suốt đêm qua. Mau qua đi!”
Hoàng nhảy cẫng lên, vội vàng leo lên xe máy phóng đi. Khi đến nơi, cậu khựng lại. Quyền đang đứng trước cổng nhà, balo đeo sau lưng, trông cô đẹp đến lạ thường.
“Hôm nay bà đẹp quá,” Hoàng lí nhí nói.
Quyền hất tóc: “Ừ thì tôi lúc nào mà chả đẹp!”
Hoàng để Quyền ngồi sau xe. Trên đường đến trường, Quyền kể lại cách cô đã thuyết phục cha mẹ. Gió thổi từ sau lưng, Hoàng ngửi được mùi thơm nhẹ nhàng từ người Quyền—mùi nước hoa cô vừa xịt. Mùi hương thoang thoảng khiến đầu óc cậu đê mê.
Đến trường, một chiếc xe buýt 16 chỗ đang đậu trước sân. Cô Vân Anh đứng đó, bên cạnh là Tú—cậu bạn gầy gò nghèo nhất lớp; và Khánh—thằng con nhà giàu, đang liếc nhìn Quyền với ánh mắt đắm đuối.
Vì U Minh là “rừng thiên nước độc”, nguy hiểm và xa xôi, nên phần lớn phụ huynh không cho con đi. Chỉ có bốn học sinh này được phép tham gia.
“Chuyến đi từ thứ Bảy đến thứ Hai nhé các em,” cô Vân Anh nhắc lại. “Lên xe đi!”
Cả nhóm leo lên xe buýt. Hoàng và Quyền ngồi kế bên nhau ở hàng ghế giữa. Khánh ngồi một mình phía sau. Tú ngồi góc kia, im lặng nhìn ra cửa sổ.
Xe chạy được một lúc, tiếng động cơ êm ru khiến ai nấy đều buồn ngủ. Quyền thấy Hoàng đã ngủ say nên tựa đầu vào vai cậu.
Hoàng tỉnh giấc khi xe dừng lại đột ngột. Cô Vân Anh kêu: “Các em xuống xe!”
Mọi người lục tục kéo nhau xuống. Và rồi… họ đứng sững người.
Trước mắt họ là cảnh tượng hùng vĩ đến nghẹt thở. Rừng quốc gia U Minh Thượng hiện ra như một bức tranh sống động của sự sống nguyên sơ. Những hàng cây đước cao vút thẳng đứng như cột trời, thân cây xám bạc phủ đầy rêu xanh cổ đại. Tán lá xum xuê đan kín cả bầu trời, chỉ để lọt qua những tia nắng vàng nhạt. Dưới chân là thảm thực vật ngập nước bạt ngàn, những bục cây mắm, cây đước rễ phơi bày như những con rắn khổng lồ đang quấn quýt. Xa xa, tiếng chim kêu và tiếng khỉ hú vang lên réo rắt, hòa lẫn với mùi phù sa bốc lên nồng nặc từ những đầm lầy ngàn năm.
Không khí ở đây nặng trĩu, ẩm ướt, mang theo hơi thở của thiên nhiên hoang dã.
Mọi người rút điện thoại ra chụp ảnh nhưng không có sóng. Màn hình chỉ hiện vạch trắng trơn.
“Không có sóng đâu các em,” cô Vân Anh nói. “Theo cô vào rừng. Nhớ đi đúng đường, không được tách đoàn.”
Học sinh xách theo đồ cá nhân và những chiếc liều trại mà cô Vân Anh đã mua sẵn. Cả nhóm đi theo con đường mòn vào sâu trong rừng. Hai bên là những bụi cây rậm rạp cao ngang đầu người, lá cây xanh thẫm như màu ngọc bích.
Đến một khoảng đất trống gần bờ sông nước đen kịt, cô Vân Anh dừng lại: “Chúng ta sẽ cắm trại ở đây. Các em chia nhau dựng liều và đi kiếm củi khô.”
Một cái liều lớn đủ cho năm người ngủ được dựng lên nhanh chóng. Lửa trại cũng được nhóm lên thành công. Ngọn lửa bập bùng soi sáng khu rừng đang dần chuyển sang màu tím thẫm của buổi chiều tà.
Mình mẩy ai cũng nhễ nhại mồ hôi sau khi dựng trại. Quyền nhìn đống lửa trại, nhìn mấy người con trai đang ngồi đó, rồi nhìn vào cái liều chật chội. Cô không thể nào thay đồ trong đó được—không gian chật hẹp, cô Vân Anh đang ngồi gần, và nhất là có Hoàng, Tú, Khánh ngồi ngay ngoài cửa. Cô cần một nơi kín đáo, một nơi không ai nhìn thấy.
Cô lặng lẽ đứng dậy, không nói với ai, ôm balo đi về phía bụi cây rậm rạp phía xa. Cô đi nhẹ nhàng như mèo, không một tiếng động, không ai để ý.
Đến một điểm khuất sau gốc cây đước lớn, cô dừng lại. Trời đã sậm tối hù, chỉ còn ánh trăng mờ ảo chiếu qua kẽ lá. Tiếng côn trùng kêu râm ran, tiếng ếch nhái kêu ồm ộp từ đầm lầy xa.
Cô từ từ cởi chiếc áo khoác dài tay ra, rồi cởi tiếp áo thun bên trong. Cô vặn nhẹ chiếc áo ngực thể thao, tuột chiếc quần legging xuống, rồi cả chiếc quần xì líp màu hồng nhạt nữa. Cô đứng đó, hoàn toàn trần truồng giữa rừng khuya, làn da trắng ngần phản chiếu ánh trăng lạnh.
Cô ngồi xuống một tảng đá phẳng, mở bịch khăn giấy ướt. Cô rút một tờ, bắt đầu lau chùi từ cổ xuống—qua hai bên nách, rồi đến ngực mới chớm nở. Cảm giác mát lạnh của khăn ướt trên làn da nóng bừng thật dễ chịu. Cô rút thêm một tờ nữa, lau xuống bụng, rồi đến vùng háng. Cô lau chùi chỗ kín thật kỹ, cảm thấy sạch sẻ và thoải mái.
Đúng lúc cô đứng dậy, tay cầm chiếc quần xì líp mới định mặc…
Cô cảm thấy nhột nhột ở dưới chân. Cô cúi đầu nhìn xuống và đôi mắt mở to kinh hãi.
Một con rắn hổ mang đang bò qua chân cô, chiếc mũi xòe ra đầy đe dọa.
Quyền sợ hãi la lớn: “Áaaaaaa! Cứu tôi với!”
Tiếng hét thất thanh vang lên giữa rừng khuya, xé toạc màn đêm tĩnh lặng.
Hoàng đang đi kiếm củi gần đó theo lệnh của cô Vân Anh, bỗng giật mình đứng phắt dậy. Tim cậu đập thình thịch—tiếng hét của Quyền! Cậu không nghĩ ngợi gì, chạy vụt đi về hướng tiếng hét, hai chân băng qua bụi rậm. Trong đầu cậu chỉ có một suy nghĩ duy nhất: “Người rừng! Bộ lạc ăn thịt người đã bắt Quyền!”
Cậu chạy như bay, cành cây quệt vào mặt đau điếng nhưng cậu không quan tâm. Cậu phải cứu Quyền, phải cứu bạn thân của mình!
Khi cậu xông đến, đập vào mắt cậu là cảnh tượng khiến cậu đứng sững người.
Quyền đang đứng trần truồng hoàn toàn trước mặt cậu, hai tay run run che ngực, đôi mắt đẫm lệ nhìn cậu trong sợ hãi. Cô vừa định chạy thì đấm sầm vào người Hoàng, ngã xuống nhưng đứng dậy ngay lập tức, cơ thể run lẩy bẩy.
Và rồi… im lặng.
Hoàng đứng im như tượng đá, mắt mở to không chớp. Trong khoảnh khắc ngắn ngủi—chỉ vài giây nhưng đủ để khắc sâu vào tâm trí—cậu nhìn thấy tất cả.
Quyền đang đứng trần truồng hoàn toàn trước mặt cậu. Dù trời đã sậm tối, nhưng ánh trăng mờ ảo chiếu qua kẽ lá đủ để cậu thấy rõ từng đường nét: làn da trắng ngần như tuyết phản chiếu ánh bạc, đôi vai gầy gầy run run, vòng eo thon nhỏ, và… ở giữa hai chân—nơi Quyền quên mất không kịp che—cậu nhìn thấy một khe hở màu hồng nhạt như múi quýt tươi, được bao phủ bởi nhúm lông tơ mềm mại màu đen nhạt lấp lánh dưới ánh trăng.
Đó là lần đầu tiên trong đời Hoàng nhìn thấy cơ thể trần truồng của một người con gái. Cậu cảm thấy đầu óc quay cuồng, máu dồn ùn ùn lên mặt rồi lại rút xuống chân. Tim đập loạn nhịp đến muốn vỡ tung lồng ngực. Một cảm giác lạ lùng—vừa xấu hổ, vỡ ngượng, vừa tội lỗi khôn cùng—tràn ngập lấy cậu.
Cậu cúi xuống ngay, hai tay run run che mắt, giọng nghẹn ngào: “Tao… tao xin lỗi… tao tưởng… tao tưởng mày bị người rừng bắt…”
Mặt cậu đỏ bừng như gấc chín, mắt đỏ hòe như sắp khóc. Cậu cảm thấy mình thật bẩn thỉu, thật đáng khinh khi vô tình nhìn thấy thân thể bạn thân. Dù chỉ thoáng qua vài giây, nhưng hình ảnh đó đã in sâu vào võng mạc—cái khe hồng nhạt, nhúm lông tơ mềm mại, tất cả đều hiện rõ mồn một như thể được khắc bằng dao.
Trong đầu Hoàng hiện lên một suy nghĩ khiến cậu rùng mình: “May mà là mình… chứ nếu là thằng Khánh… nó đã làm chuyện đồi bại với Quyền rồi… nó đã lao vào ôm cô ấy, làm những chuyện tồi tệ…”
Cậu thấy thật may mắn khi chính mình là người chạy đến, chứ không phải thằng con nhà giàu kia. Ít nhất cậu biết tôn trọng Quyền, biết xấu hổ và cúi mặt đi. Còn Khánh… cậu không dám nghĩ tiếp.
“Chuyện này… không được nói cho ai biết…” Quyền run run nói, hai tay vội vàng che chỗ kín, nước mắt chảy dài.
“Ừ… tao thề…” Hoàng vẫn cúi mặt, giọng khàn đi vì xấu hổ.
Hoàng quay lưng lại, ôm đống củi vừa nhặt được vào lòng. “Tao về trại trước… mày mặc đồ vào rồi về sau…”
Quyền nhanh chóng mặc quần áo vào, tay vẫn run run đến mức khóa cúc áo cũng khó khăn. Cô cảm thấy cả người nóng ran, xấu hổ đến tận cùng. Vừa rồi, cô đã đứng trần truồng trước mặt Hoàng—người con trai duy nhất mà cô tin tưởng. Cô không biết phải đối mặt với cậu như thế nào từ giờ trở đi.
Cô ôm bộ đồ dơ trên tay—chiếc áo thun ướt đẫm mồ hôi, chiếc quần legging nhăn nhúm, chiếc quần xì líp cũ—rồi lẽo đẽo theo sau Hoàng về trại.
Khi cả hai về đến nơi, mọi người đang tụ tập quanh đống lửa. Tú đang xoay những cây xúc xích trên thanh tre, mùi thơm nức mũi.
“Mày đi nãy giờ vậy?” Tú nhìn Quyền hỏi, đôi mắt hiền lành sau cặp kính cận.
“Ơ… cô đi thay đồ,” Quyền đáp nhanh, ôm chặt bộ đồ dơ trên tay như che giấu điều gì.
Cả nhóm ngồi xuống quanh đống lửa, vừa ăn xúc xích nướng vừa nghe cô Vân Anh kể truyện ma. Nhưng Khánh và Tú đều nhận ra có điều gì đó lạ lùng giữa Hoàng và Quyền—hai người bạn thân thường ngày nói chuyện như sáo, cười đùa không ngớt, nay lại im lặng đến đáng sợ. Họ ngồi cách nhau một khoảng, không ai nhìn vào mắt ai.
“Ê Hoàng,” Khánh cười khẩy, giọng đầy chế giễu. “Làm công chúa giận hả? Sao nhìn mặt hầm hầm vậy?”
Hoàng quay sang nhìn Khánh, ánh mắt lạnh lùng đến đáng sợ. Cậu không nói gì, đứng dậy bỏ vào liều trại nằm xuống, quay mặt vào tường.
Quyền nhìn theo bóng Hoàng, lòng cô se lại. Cô buồn lắm—buồn vì Hoàng đang giận mình, buồn vì cậu không thèm nhìn cô, buồn vì tình bạn của họ vừa bị một khoảnh khắc tai họa làm xước ngang.
Cô Vân Anh tiếp tục kể truyện: “Người ta nói, trong rừng sâu vẫn còn những bộ lạc sống theo kiểu nguyên thủy… họ săn người để ăn thịt… những kẻ lạc vào rừng không bao giờ trở ra…”
Khi cô kể xong, cả nhóm vào liều ngủ. Con gái nằm một bên—Quyền sát vách liều, cô Vân Anh ở giữa canh chừng. Con trai nằm một bên—Hoàng sát vách bên kia, Tú và Khánh nằm xen giữa.
Trong bóng tối, Hoàng nằm im, nhìn lên mái liều. Cậu vẫn thấy rõ như in hình ảnh Quyền không mặc gì—làn da trắng ngần phản chiếu ánh trăng, đôi vai run run, sự mong manh dễ vỡ của cô bé lớp 7, và cái khe hồng nhạt được che phủ bởi nhúm lông tơ mềm mại. Cậu cảm thấy mình thật bẩn thỉu khi chứa đựng hình ảnh đó trong đầu, dù vô tình. Đó là bạn thân nhất của cậu, là người cậu cần bảo vệ, không phải để… nhìn ngắm như vậy.
Tội lỗi như con rắn hổ mang kia, đang quấn chặt lấy trái tim cậu, siết chặt đến nghẹt thở.
Ngoài liều, gió rừng thổi qua kẽ lá xào xạc. Nhưng xen lẫn đó… có tiếng bước chân rất nhẹ đang tiến lại gần. Và một mùi hương lạ—mùi của cơ thể không tắm rửa nhiều ngày, mùi của thịt sống, mùi của… săn mồi.
**HẾT CHƯƠNG 1**
Còn tiếp