Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 15

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Biến vợ bạn thành đĩ của mình – Update Chap 15

Ngày Cập Nhật : 02/09/2026

Sau khi anh Việt đi làm, Hương không còn ngồi lâu ở ban công như trước. Cô tránh nhìn sang nhà ông Khải. Mỗi khi nghe tiếng cửa bên vách mở hoặc tiếng ông ho khan, cô liền quay vào nhà, đóng cửa sổ lại. Cô dọn dẹp nhà cửa triệt để: lau sàn hai lần, giặt tất cả ga giường và rèm cửa, thay nước cho bình hoa lily trắng. Cô muốn mọi thứ phải sạch sẽ, phải thơm tho, như thể có thể xóa sạch mùi của ông Khải vẫn còn ám ảnh trong ký ức.

Buổi sáng cô dạy học thêm cho mấy em lớp ba. Giọng cô vẫn nhẹ nhàng khi giải bài toán, nhưng tâm trí lại thường lạc đi. Có lúc cô nhìn học trò mà nghĩ đến tương lai của chính mình – nếu có thai, nếu anh Việt biết… Cô vội lắc đầu xua đi, mỉm cười với các em và tiếp tục bài giảng.

Chiều đến, cô ra chợ ven sông mua cá basa tươi và rau củ. Bà bán hàng quen hỏi han: “Chị Hương hôm nay trông mệt mỏi, có chuyện gì không?” Hương chỉ cười trừ: “Em ngủ ít chút thôi bà ạ.” Cô chọn kỹ từng con cá, mặc cả vui vẻ như mọi ngày, nhưng trên đường về, cô đi chậm hơn, lòng nặng trĩu. Cô ghé tiệm thuốc một lần nữa, mua thêm viên bổ sung và một hộp vitamin, như thể bù đắp cho những tổn thương vô hình.

Về nhà, cô nấu canh chua cá lóc chua cay vừa miệng, xào rau muống tỏi, kho thịt ba chỉ với trứng. Mùi thức ăn lan tỏa khắp nhà, nhưng cô không thấy ngon miệng. Cô ngồi một mình ăn trưa, nhìn ra cửa sổ, suy nghĩ miên man. Ông Khải không nhắn tin trong hai ngày liền. Sự im lặng ấy vừa khiến cô nhẹ nhõm, vừa khiến cô lo sợ. Ông đang chờ gì? Hay ông đang chuẩn bị cho lần sau?

Những buổi chiều cô ngồi trong phòng khách, cầm cuốn sổ tay nhỏ ghi chép những việc cần làm. Cô viết: “Giữ khoảng cách với ông Khải. Làm vợ tốt hơn. Quên đi.” Rồi cô gạch đi, viết lại: “Cố gắng sống bình thường.” Cô không dám viết hết suy nghĩ thật của mình. Nỗi day dứt vẫn âm ỉ mỗi đêm. Cô nhớ những nhịp dập mạnh bạo, những lời thì thầm dâm đãng, và cả phản ứng không mong muốn của cơ thể mình. Cô ghét điều đó. Cô tự trách mình đã không kháng cự mạnh hơn, dù biết rằng mình không còn lựa chọn.