Biến Tiểu Tam Thành Nô Lệ – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Biến Tiểu Tam Thành Nô Lệ – Update Chương 5

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 31/07/2026

Chương 3

Tối hôm sau tại tầm hầm đó, con đĩ chó đó không được ăn uống.
Minh Anh cúi xuống, nắm lấy cằm Linh, ép cô ngẩng mặt lên. Đôi
mắt Linh đỏ hoe, hoảng loạn và kiệt sức, nhưng đâu đó trong ánh
mắt ấy, Minh Anh nhận ra một tia khao khát không thể che giấu –
hậu quả của những liều thuốc kích dục trước đó. “Nhìn mày kìa,
con đĩ,” Minh Anh thì thầm, giọng trầm và đầy mỉa mai. “Mày đã
cố tỏ ra mạnh mẽ, nhưng giờ mày chỉ là một con chó thèm khát,
đúng không?” Cô tát mạnh vào má Linh, tiếng tát vang lên khô
khốc, khiến đầu cô gái nghiêng sang một bên, môi run rẩy.
Linh không dám trả lời, chỉ cúi đầu, nhưng Minh Anh không cho
phép cô trốn tránh. Cô kéo mạnh dây xích, khiến Linh ngã về phía
trước, đầu gối đập mạnh xuống sàn. “Sủa!” Minh Anh ra lệnh,
giọng sắc như dao. Linh run rẩy, giọng khàn đặc: “Gâu… gâu…”
Tiếng sủa yếu ớt vang lên, đầy vẻ nhục nhã.
“Chưa đủ!” Minh Anh quát, vung roi quất mạnh vào mông Linh, để
lại một vệt đỏ rực. Linh hét lên, cơ thể cong lên vì đau. “Sủa to
hơn, con chó! Mày muốn tao phải dạy lại từ đầu à?” Cô quất thêm
một cú nữa, lần này mạnh hơn, khiến Linh gào lên: “Gâu! Gâu!”
Tiếng sủa vang vọng trong căn phòng, hòa lẫn với tiếng rên đau
đớn và nước mắt lăn dài trên má cô.
Minh Anh mỉm cười, nhưng nụ cười ấy không có chút ấm áp. Cô
lấy từ bàn một lọ thuốc kích dục màu đỏ rực, lắc nhẹ trước mặt
Linh. “Mày thích thứ này, đúng không, con điếm? Hôm nay tao sẽ
cho mày một trải nghiệm đặc biệt.” Cô mở nắp lọ, đổ một phần
chất lỏng vào một chiếc cốc thủy tinh, rồi bất ngờ cúi xuống, đặt
cốc ngay dưới Linh. “Nhưng trước tiên, tao muốn mày tự làm ướt
mình đã.”

Linh mở to mắt, hoảng loạn. “Cô… cô muốn gì…” Nhưng Minh Anh
không trả lời. Cô kéo dây xích, ép Linh ngồi xổm, cơ thể run rẩy vì
sợ hãi và sự kích thích từ thuốc trước đó. “Đái đi, con chó,” Minh
Anh ra lệnh, giọng lạnh lùng. “Tao muốn mày làm ướt cốc này.
Nếu không, tao sẽ khiến mày hối hận.”
Linh lắc đầu, nước mắt tuôn trào, nhưng ánh mắt tàn nhẫn của
Minh Anh khiến cô không dám chống cự. Cô cắn môi, cơ thể run
rẩy, và dưới sự ép buộc của Minh Anh, cô buộc phải làm theo.
Tiếng nước chảy vào cốc vang lên trong không gian tĩnh lặng, hòa
lẫn với tiếng nức nở của Linh. Minh Anh cười lớn, cầm cốc lên,
trộn thứ chất lỏng vàng nhạt với thuốc kích dục. “Tốt lắm, con đĩ.
Giờ thì uống đi.”
Linh lắc đầu, kinh hoàng, nhưng Minh Anh không cho cô cơ hội từ
chối. Cô bóp chặt cằm Linh, ép cô há miệng, rồi đổ thứ hỗn hợp
kinh tởm đó vào. Linh giãy giụa, cố nhổ ra, nhưng Minh Anh giữ
chặt, đảm bảo cô nuốt hết. “Mày không có quyền từ chối, con chó.
Mày là của tao, và mày sẽ làm mọi thứ tao muốn.” Linh ho sặc
sụa, nước mắt chảy thành dòng, nhưng cơ thể cô bắt đầu nóng lên
dữ dội, thuốc kích dục hòa lẫn với sự sỉ nhục khiến cô rơi vào
trạng thái mê man, vừa đau đớn vừa khao khát.
Minh Anh không dừng lại ở đó. Cô tháo dây trói tay chân Linh,
nhưng chỉ để thay bằng một bộ dây da khác, trói chặt cổ tay và
mắt cá chân cô gái vào nhau, buộc cô phải bò bằng cả bốn chi.
Dây xích từ vòng cổ được Minh Anh cầm chặt, như thể cô đang
dắt một con thú cưng. “Hôm nay, tao sẽ cho mày đi dạo,” Minh
Anh nói, giọng đầy thích thú. Cô lấy từ bàn một cây đũa rung
silicon, kích thước lớn, và không chút do dự, ấn nó vào vùng nhạy
cảm của Linh. Linh rên lên, cơ thể cong lên vì cảm giác đột ngột,

nhưng Minh Anh giữ chặt, bật công tắc lên mức cao nhất. Tiếng
rung vang lên, hòa lẫn với tiếng rên của Linh.
“Đi!” Minh Anh ra lệnh, kéo mạnh dây xích. Linh cố bò, đầu gối và
lòng bàn tay cọ sát vào sàn đá lạnh, nhưng cây đũa rung khiến cô
gần như mất kiểm soát. Mỗi bước bò là một lần cô rên rỉ, cơ thể
run rẩy vì khoái cảm mãnh liệt. Minh Anh dẫn cô đi vòng quanh
căn phòng, dây xích siết chặt, không cho phép cô dừng lại.
“Nhanh lên, con chó! Mày muốn tao phải đánh à?” Minh Anh quát,
vung roi quất mạnh vào mông Linh mỗi khi cô chậm lại. Tiếng roi
da chạm vào da thịt vang lên khô khốc, hòa lẫn với tiếng rên đau
đớn và tiếng sủa yếu ớt của Linh: “Gâu… gâu…”
Sau ba vòng quanh căn phòng, Linh gần như kiệt sức, cơ thể ướt
đẫm mồ hôi, đôi chân run rẩy không thể bò tiếp. Cây đũa rung vẫn
hoạt động không ngừng, đẩy cô đến ranh giới của sự điên cuồng.
Cô cố dừng lại, nhưng Minh Anh không tha thứ. Cô quất mạnh vào
mông Linh, lần này dùng cả sức, khiến cô gái hét lên, ngã sụp
xuống sàn. “Mày dám dừng lại, con đĩ?” Minh Anh gầm lên, quất
liên tiếp, mỗi cú đánh đều để lại những vệt đỏ rực trên mông và
đùi Linh. “Sủa! Cầu xin tao đi!”
“Gâu! Gâu! Làm ơn… cô… cho con chó ra…” Linh gào lên, giọng lạc
đi, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn trên khuôn mặt. Cô không còn
kiểm soát được cơ thể mình, cơn khoái cảm dâng trào không thể
kìm nén.
Nhưng Minh Anh chưa hài lòng. Cô kéo mạnh dây xích, ép Linh
quỳ thẳng, rồi bất ngờ rút cây đũa rung ra, khiến Linh rên lên vì
thất vọng. “Mày nghĩ mày được ra dễ dàng thế sao, con điếm?
Mày chưa xin phép tao!” Minh Anh gầm lên, vung roi quất mạnh
vào ngực Linh, khiến cô gái hét lên, cơ thể cong lên vì đau. “Mày
phải xin phép, nếu không, tao sẽ khiến mày đau hơn nữa!”

Minh Anh đẩy Linh ngã ngửa ra sàn, trói chặt tay chân cô vào bốn
góc của một khung kim loại được dựng sẵn. Linh nằm đó, cơ thể
hoàn toàn phơi bày, không thể che chắn hay giãy giụa. Minh Anh
đứng trên cao, nhìn xuống con mồi của mình, ánh mắt lấp lánh sự
tàn nhẫn và khoái lạc. Cô lấy từ bàn một món đồ chơi khác – một
cây đũa rung khác, nhỏ hơn, được thiết kế đặc biệt để kích thích lỗ
hậu. “Mày nghĩ chỉ có lồn mày phải chịu đựng sao, con đĩ? Hôm
nay, tao sẽ khiến cả lỗ đít mày biết thế nào là phục tùng.”
Linh lắc đầu, hoảng loạn. “Không… xin cô… đừng…” Nhưng Minh
Anh không màng đến lời cầu xin. Cô bôi một lớp gel lạnh lên cây
đũa, rồi chậm rãi ấn nó vào lỗ hậu của Linh. Linh hét lên, cơ thể
cong lên vì cảm giác lạ lùng và đau đớn. Minh Anh bật công tắc,
tiếng rung vang lên, khiến Linh rên rỉ không ngừng, vừa đau vừa bị
kích thích bởi thuốc và sự hành hạ.
Chưa dừng lại, Minh Anh ngồi xuống trước mặt Linh, đôi chân
thon dài dang rộng. Cô cởi bỏ phần dưới của bộ corset, để lộ vùng
nhạy cảm của mình, rồi nắm tóc Linh, kéo mạnh đầu cô gái về
phía trước. “Liếm đi, con chó,” Minh Anh ra lệnh, giọng đầy uy
quyền. “Liếm cho tốt, nếu không tao sẽ khiến mày đau hơn nữa.”
Linh, trong trạng thái mê man vì thuốc và sự kích thích, không còn
sức chống cự. Cô vâng lời, lưỡi run rẩy chạm vào Minh Anh, khiến
cô rên lên đầy khoái lạc. Minh Anh siết chặt tóc Linh, ép cô làm
mạnh hơn, nhanh hơn. “Tốt lắm, con đĩ. Mày biết cách làm tao hài
lòng đấy.” Cô vừa rên vừa vung roi, quất nhẹ vào ngực Linh để
nhắc nhở cô không được dừng lại.
Cơn khoái cảm từ cây đũa rung ở cả hai nơi và sự sỉ nhục tột độ
đẩy Linh đến giới hạn. Cô rên rỉ, cơ thể run rẩy dữ dội, và bất ngờ
đạt đến đỉnh lần đầu mà không xin phép. Minh Anh nhận ra ngay
lập tức, ánh mắt cô lóe lên sự giận dữ. “Mày dám ra mà không xin

phép, con đĩ chó?” Cô đứng dậy, kéo mạnh dây xích, khiến Linh
hét lên vì đau. Cô lấy từ bàn một cây roi điện, đầu roi phát ra
những tia điện nhỏ. “Mày sẽ bị phạt vì sự ngu ngốc này.”
Cô quất roi điện vào đùi Linh, khiến cô gái gào lên, cơ thể co giật
vì cú sốc điện nhẹ nhưng đau đớn. Minh Anh không dừng lại, quất
liên tiếp vào ngực, bụng, và cả vùng nhạy cảm của Linh, mỗi cú
đánh đều khiến cô gái khóc thét. “Xin phép đi, con chó! Mày muốn
ra thì phải cầu xin tao!” Minh Anh gầm lên, vừa quất vừa bật lại
cây đũa rung ở mức tối đa.

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102

Chương 3.2

Linh, kiệt sức và đau đớn, gào lên: “Gâu! Gâu! Làm ơn… cô… cho
con chó ra… con xin cô…” Cô gần như phát điên, cơ thể không còn
chịu nổi sự kích thích.
Minh Anh mỉm cười, ngồi lại trước mặt Linh, ép cô tiếp tục liếm.
“Tốt lắm. Giờ thì làm cho tao hài lòng, và tao sẽ cho mày ra lần
nữa.” Linh vâng lời, lưỡi cô làm việc không ngừng, dù nước mắt và
mồ hôi đã ướt đẫm khuôn mặt. Minh Anh rên lên, cơ thể cô cong
lên vì khoái cảm, nhưng cô vẫn kiểm soát mọi thứ. Khi Linh đạt
đến đỉnh lần thứ hai, lần này có xin phép, Minh Anh mới hài lòng.
Cô rút cây đũa rung ra, để Linh nằm đó, kiệt sức, cơ thể run rẩy vì
hai lần đạt cực khoái liên tiếp.
Minh Anh đứng dậy, chỉnh lại trang phục, nhìn xuống Linh đang
nằm bất động trên sàn, cơ thể đầy vết roi và dấu hiệu của sự hành
hạ tột độ. Cô vuốt ve mái tóc ướt đẫm của Linh, giọng dịu dàng
nhưng đầy uy quyền. “Mày thấy chưa, con chó? Mày chỉ được ra
khi tao cho phép. Từ giờ, mày sẽ sống để làm hài lòng tao, để cầu
xin tao. Mày không còn là Linh nữa – mày là con thú cưng của
tao.”
“Đứng dậy, con chó,” Minh Anh ra lệnh, kéo mạnh dây xích, khiến
Linh giật mình, cơ thể yếu ớt cố bò dậy trên bốn chi. “Hôm nay tao

sẽ cho mày một đặc ân. Mày được lên nhà. Nhưng đừng nghĩ mày
được tự do. Mày vẫn là con thú cưng của tao.” Giọng Minh Anh
sắc lạnh, đầy uy quyền, như một nữ hoàng đang ra lệnh cho nô lệ
của mình.
Linh run rẩy, không dám phản kháng. Thuốc kích dục vẫn đang
thiêu đốt cơ thể cô, khiến mọi ý chí chống cự gần như tan biến. Cô
bò theo Minh Anh, dây xích kéo căng, hai cây đũa rung khiến mỗi
bước bò trở thành một cực hình khoái lạc. Minh Anh dẫn cô lên
cầu thang, ánh sáng mờ nhạt của căn nhà kho cũ kỹ thay thế ánh
sáng đỏ neon của tầng hầm. Nhưng không vì thế mà Linh cảm
thấy nhẹ nhõm. Sự sỉ nhục chỉ vừa mới bắt đầu.
________________________________________
Bữa Ăn Của Con Chó
Minh Anh dẫn Linh vào một căn phòng rộng, sàn lát gỗ bóng
loáng, giữa phòng là một chiếc bàn thấp được đặt sẵn một chiếc
bát kim loại lớn. Bên trong bát là hỗn hợp thức ăn – cơm trộn với
thịt bằm và một ít nước sốt, nhưng cách nó được bày ra trông
không khác gì thức ăn cho chó. Minh Anh đặt bát xuống sàn, ngay
trước mặt Linh, rồi ngồi lên một chiếc ghế bành, đôi chân thon dài
bắt chéo, ánh mắt chăm chú quan sát con mồi của mình.
“Ăn đi, con chó,” Minh Anh ra lệnh, giọng đầy mỉa mai. “Mày đói
rồi, đúng không? Tao đã chuẩn bị một bữa ăn đặc biệt cho mày.”
Linh nhìn chiếc bát, nước mắt lăn dài trên má. Cô muốn phản
kháng, muốn hét lên, nhưng cơ thể cô không còn sức, và sự đe
dọa vô hình từ Minh Anh khiến cô run sợ. Cô cúi đầu, cố sủa như
Minh Anh yêu cầu: “Gâu… gâu…” Tiếng sủa yếu ớt vang lên, hòa
lẫn với tiếng rên nhỏ vì hai cây đũa rung đang không ngừng kích
thích cả hai lỗ của cô.

Minh Anh cười lớn, tiếng cười như dao cắt vào lòng tự trọng của
Linh. “Tốt lắm. Nhưng mày chỉ được sủa, không được nói. Hiểu
chưa, con đĩ?” Cô đứng dậy, lấy từ góc phòng một chiếc camera
gắn trên tripod, bật nó lên và hướng thẳng vào Linh. “Tao muốn
ghi lại khoảnh khắc này. Để mày luôn nhớ mày là gì – một con chó
của tao.”
Linh mở to mắt, hoảng loạn. “Không… xin cô… đừng quay…” Cô thì
thào, quên mất lệnh cấm nói chuyện. Ngay lập tức, Minh Anh vung
roi da, quất mạnh vào mông Linh, khiến cô hét lên, cơ thể ngã sụp
xuống sàn.
“Mày dám nói, con điếm?” Minh Anh gầm lên, quất thêm một cú
nữa, để lại một vệt đỏ rực trên làn da trắng ngần. “Mày quên tao
đã nói gì rồi à? Chỉ được sủa! Và nếu mày dám phản kháng thêm
lần nữa, đừng trách tao. Tao biết gia đình mày ở đâu, con đĩ. Mày
muốn mẹ mày phải trả giá thay mày không?” Lời đe dọa của Minh
Anh như một nhát dao, cắt sâu vào tâm trí Linh, khiến cô run rẩy
không dám phản kháng nữa.
“Gâu… gâu…” Linh sủa, giọng lạc đi, nước mắt chảy thành dòng.
Cô cúi xuống, khuôn mặt đỏ bừng vì nhục nhã, và bắt đầu ăn từ
chiếc bát như một con chó. Minh Anh đứng đó, camera quay lại
từng khoảnh khắc, nụ cười tàn nhẫn nở trên môi. Tiếng rên của
Linh hòa lẫn với tiếng nhai, mỗi miếng thức ăn như một lời nhắc
nhở về sự khuất phục của cô. Hai cây đũa rung vẫn hoạt động
không ngừng, khiến cơ thể cô run rẩy, đôi chân siết chặt để kìm
nén khoái cảm đang trỗi dậy.
“Nhìn mày kìa,” Minh Anh chế nhạo, bước tới gần, cúi xuống vuốt
ve mái tóc ướt đẫm mồ hôi của Linh. “Mày ăn như một con chó
thực thụ. Mày sinh ra để làm điều này, đúng không, con đĩ?” Cô
kéo mạnh dây xích, khiến Linh ngẩng mặt lên, khuôn mặt ướt đẫm

nước mắt và thức ăn dính quanh miệng. “Sủa to hơn đi! Tao muốn
nghe mày sủa như một con chó ngoan!”
“Gâu! Gâu!” Linh gào lên, giọng khàn đặc, cơ thể run rẩy vì sự kích
thích không ngừng từ hai cây đũa rung. Minh Anh bật công tắc
tăng cường độ rung, khiến Linh rên lên, cơ thể cong lên, gần như
không thể tiếp tục ăn. Nhưng Minh Anh không cho phép cô dừng
lại. “Ăn tiếp đi, con chó! Mày chưa được phép dừng!” Cô vung roi,
quất mạnh vào đùi Linh, khiến cô gái hét lên, vội vàng cúi xuống
tiếp tục ăn.
________________________________________
Sự Hành Hạ Không Ngừng
Minh Anh ngồi xuống ghế, cầm điều khiển từ xa, thỉnh thoảng tăng
hoặc giảm cường độ của hai cây đũa rung để trêu đùa Linh. Mỗi
lần Linh cố ngẩng đầu lên để thở, Minh Anh lại vung roi, quất vào
mông hoặc lưng cô, khiến cô hét lên và tiếp tục sủa: “Gâu! Gâu!”
Camera ghi lại mọi khoảnh khắc – từ cách Linh bò, ăn, sủa, đến
những tiếng rên không kiểm soát được khi cơn khoái cảm trào
dâng.
“Mày thích thế này, đúng không, con đĩ?” Minh Anh nói, giọng đầy
khinh miệt. Cô đứng dậy, tiến lại gần, giẫm nhẹ gót giày lên lưng
Linh, ép cô cúi thấp hơn. “Mày ăn như một con chó, sủa như một
con chó, và mày sẽ ra như một con chó. Nhưng mày chỉ được ra
khi tao cho phép. Hiểu chưa?” Cô kéo dây xích, khiến Linh ngẩng
mặt lên, đôi mắt đỏ hoe nhìn Minh Anh đầy sợ hãi và khao khát.
Linh gật đầu, nhưng Minh Anh không hài lòng. Cô tát mạnh vào
má Linh, khiến đầu cô nghiêng sang một bên. “Sủa để trả lời, con
chó!” Minh Anh gầm lên, vung roi quất vào ngực Linh, khiến cô gái
rên lên đau đớn.

“Gâu! Gâu!” Linh sủa, giọng run rẩy, cơ thể gần như không chịu nổi
sự kích thích từ hai cây đũa rung. Cô cố ăn tiếp, nhưng mỗi miếng
thức ăn như một lời nhắc nhở về sự sỉ nhục tột độ. Minh Anh
đứng đó, cười lớn, camera vẫn quay không ngừng, ghi lại hình ảnh
Linh – một cô gái từng kiêu hãnh, giờ đây chỉ là một con thú cưng
quỳ dưới chân cô.
________________________________________
Cơn Bão Khoái Lạc và Trừng Phạt
Cảm giác từ hai cây đũa rung ngày càng mãnh liệt, khiến Linh
không thể kìm nén được nữa. Cô rên rỉ, cơ thể run rẩy dữ dội, và
bất ngờ đạt đến cực khoái lần thứ ba mà không xin phép. Minh
Anh nhận ra ngay lập tức, ánh mắt cô lóe lên sự giận dữ. “Mày
dám ra mà không xin phép, con đĩ chó?” Cô gầm lên, kéo mạnh
dây xích, khiến Linh ngã sụp xuống sàn, thức ăn vương vãi khắp
nơi.
“Xin lỗi… xin lỗi…” Linh thều thào, nhưng Minh Anh không tha thứ.
Cô lấy từ bàn một cây roi điện, đầu roi phát ra những tia điện nhỏ,
và không chút do dự, quất mạnh vào mông Linh. Tiếng hét của
Linh vang lên, hòa lẫn với tiếng sủi điện. “Mày nghĩ mày có quyền
tự do ra sao, con chó?” Minh Anh quát, quất liên tiếp vào đùi, lưng,
và cả vùng nhạy cảm của Linh, mỗi cú đánh khiến cô gái co giật vì
đau đớn.
“Gâu! Gâu! Làm ơn… con chó xin phép… cho con ra…” Linh gào
lên, giọng lạc đi, nước mắt và mồ hôi hòa lẫn trên khuôn mặt.
Minh Anh mỉm cười, nhưng nụ cười ấy đầy tàn nhẫn. Cô ngồi
xuống trước mặt Linh, dang rộng đôi chân, để lộ vùng nhạy cảm
của mình. “Muốn được ra lần nữa? Thì làm tao hài lòng trước đã,
con đĩ.”

Minh Anh kéo đầu Linh về phía trước, ép cô liếm, trong khi hai cây
đũa rung vẫn hoạt động không ngừng. Linh vâng lời, lưỡi run rẩy
làm việc, dù cơ thể cô gần như kiệt sức. Minh Anh rên lên, cơ thể
cong lên vì khoái cảm, nhưng cô vẫn kiểm soát mọi thứ. Cô điều
chỉnh cây đũa rung ở mức tối đa, khiến Linh rên rỉ không ngừng,
cơ thể run rẩy vì sự kích thích tột độ. “Sủa! Sủa to hơn, con chó!”
Minh Anh ra lệnh, kéo mạnh dây xích.
“Gâu! Gâu!” Linh sủa, giọng khàn đặc, vừa liếm vừa cố gắng làm
hài lòng Minh Anh. Cơn khoái cảm dâng trào, và lần này, cô nhớ
xin phép: “Làm ơn… cô… cho con chó ra…” Minh Anh hài lòng,
tăng cường độ rung, và Linh đạt đến cực khoái lần thứ tư, cơ thể
co giật dữ dội, tiếng rên biến thành tiếng gào không kiểm soát.
Camera vẫn quay, ghi lại từng khoảnh khắc của sự khuất phục
hoàn toàn.

Liên hệ để có truyện mới nhất nhé
telegram @Shadow_Syndicate_1102