Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 31/08/2026

Sự kết hợp cấm kỵ giữa người mẹ kế xinh đẹp và con riêng của chồng chỉ cần thoáng nghĩ đến thôi cũng đủ khiến người ta cảm thấy điên rồ. Duy Lâm hiểu rõ rằng, muốn chinh phục được một người phụ nữ ngoài mềm trong cứng, tính cách kiên cường như Như Quỳnh thì khó hơn việc chinh phục những người phụ nữ khác rất nhiều.

Chính vì rào cản quan hệ mẹ con, nên đôi khi những hành động “theo đuổi” thân mật của Duy Lâm lại thường bị Như Quỳnh hiểu nhầm là sự tương tác bình thường giữa mẹ và con, điều này khiến cậu vô cùng bất lực và không biết phải làm sao.

Như Quỳnh sở hữu dung mạo không tì vết, thân hình hoàn hảo, lại là một nữ cường nhân thét ra lửa trên thương trường. Với vô số hào quang vây quanh, bà đã trở thành nữ thần trong mộng của không biết bao nhiêu người đàn ông. Duy Lâm hiểu rằng, chỉ khi chinh phục được cả thể xác lẫn tâm hồn của một nữ thần như vậy mới có thể đạt được sự thỏa mãn lớn nhất.

Trong lòng cậu có chút ngưỡng mộ, đồng thời càng không hiểu nổi làm thế nào mà người cha của mình thời trẻ lại có thể chiếm trọn được trái tim của bà. Mặc dù cha cậu có gia thế không tầm thường, học vấn và thủ đoạn đều xuất sắc, nhưng điều đó vẫn không thay đổi được sự thật rằng ông là một kẻ ăn chơi trác táng, ham mê tửu sắc, không màng gia đình và là một “lãng tử” thiếu trách nhiệm.

Theo chân Như Quỳnh vào phòng ngủ, Duy Lâm nhận thấy căn phòng được trang trí theo phong cách tối giản với tông màu ấm. Trên tường treo rất nhiều ảnh của cậu và Tuyết, cùng với những bức ảnh chụp chung của cả gia đình. Ngoài ra còn có vài tấm ảnh của dì út, nghe nói là do dì ấy thấy ảnh mình không có mặt trên tường nên đã “ép buộc” Như Quỳnh phải treo lên cho bằng được.

Tuy nhiên, đặc điểm lớn nhất trong phòng ngủ của Như Quỳnh—và có lẽ là trong cả căn hộ rộng hàng trăm mét vuông này—chính là sự vắng bóng hoàn toàn những vật dụng của cha cậu. Đồ đạc của ông trong căn nhà này ít đến mức đáng thương.

Duy Lâm vốn định ngồi xuống giường của Như Quỳnh, nhưng chợt nhớ ra mình vừa đi chạy bộ về và chưa kịp thay quần áo, cậu hơi do dự rồi cuối cùng chọn ngồi xuống chiếc ghế nhỏ trước giường của bà.

Như Quỳnh ngồi xuống mép giường, đôi chân dài vắt chéo đầy kiêu sa. Đôi bàn chân xỏ trong chiếc giày cao gót khẽ đung đưa, mũi giày nhọn hoắt vẽ nên những đường cong đầy mời gọi trong không trung.

Nhìn mũi giày cứ dao động trước mắt, Duy Lâm bỗng dâng lên một luồng kích dục mãnh liệt, chỉ muốn đè ngay người phụ nữ này dưới thân mình. Cảm giác ấy đến quá bất ngờ và dữ dội, tựa như dầu sôi đổ vào lửa, khiến cậu suýt chút nữa thì mất kiểm soát. Đôi khi, chỉ một cử động vô tình của Như Quỳnh thôi cũng đủ sức tạo ra một sự quyến rũ chết người đối với cậu.

Duy Lâm khéo léo lướt nhìn đôi chân dài vạn người mê của bà, rồi dừng lại trên khuôn mặt không tì vết kia. Lúc này, Như Quỳnh đang ngồi từ trên cao nhìn xuống cậu, đôi mắt ánh lên vẻ dò xét đầy sắc sảo.

” Không biết mẹ gọi con vào đây có việc gì thế ạ?”

Thấy Như Quỳnh im lặng hồi lâu không nói câu nào, Duy Lâm bắt đầu thấy đứng ngồi không yên, cậu cố tìm cách phá tan bầu không khí đang đông cứng này. Sau một hồi lâu quan sát Duy Lâm với tư thế của kẻ bề trên, Như Quỳnh mới trầm giọng hỏi:

“Con với người phụ nữ đó có quan hệ gì?”

“Người phụ nữ nào cơ ạ?”

Trong lòng Duy Lâm thầm nghĩ, danh sách bóng hồng quanh mình chẳng thiếu, thực sự không biết bà đang nhắc tới ai. Thế nhưng mấy lời “sống để dạ chết mang theo” này, tất nhiên cậu chẳng đời nào khai ra.

Thấy Duy Lâm cứ giả ngơ không chịu nhận, sắc mặt Như Quỳnh sa sầm hẳn xuống: “Bây giờ ở trước mặt mẹ mà con cũng bắt đầu nói dối quanh co rồi đấy à?”

“Mẹ ơi, con thực sự không biết mẹ đang nói về ai mà.”

Như Quỳnh nghe vậy liền hừ lạnh một tiếng, bà quay mặt đi chỗ khác như thể không muốn nhìn thấy bản mặt của cậu nữa, khiến không khí trong phòng càng thêm bế tắc. Mãi một lúc sau, bà mới nói huỵch tẹt ra:

“Chính là cái cô mà con vừa bế trên tay lúc nãy đấy!”

Đầu óc Duy Lâm quay cuồng thật nhanh. Hóa ra mọi hành động của cậu và Ngọc Dung ở dưới lầu vừa rồi đều đã bị Như Quỳnh thu hết vào tầm mắt. Nghĩ đến đây, tim cậu thắt lại một nhịp. Chẳng lẽ ngày nào bà cũng đứng bên cửa sổ lén nhìn cậu và Ngọc Dung chạy bộ hay sao?

Duy Lâm gãi gãi mũi, lầm bầm: “Chẳng phải mẹ đã biết tên cô ấy rồi sao? Cô ấy tên Ngọc Dung, bọn con chỉ là quan hệ bạn bè thôi… Ờ thì, có khi còn chưa tính là bạn, chỉ là thỉnh thoảng chạy bộ cùng nhau thôi ạ.”

Như Quỳnh nghe vậy khẽ hừ một tiếng, ý cười mỉa mai trên mặt càng đậm, lời nói mang theo vài phần châm chọc: “Mẹ tất nhiên là biết rồi, một mỹ nhân xinh đẹp như thế, sao mẹ có thể không biết cho được?”

Lời của bà khiến Duy Lâm nhớ lại ngày đầu tiên cùng chạy bộ với Ngọc Dung, ngay tối hôm đó Như Quỳnh đã cố ý hoặc vô tình tra hỏi cậu về thông tin của cô ấy.

Giọng bà khựng lại một nhịp, rồi đột ngột chất vấn: “Duy Lâm, có phải bây giờ cứ hễ thấy phụ nữ đẹp là con lại muốn vồ lấy ngay không hả?!”

Duy Lâm im lặng không nói gì, chẳng biết phải trả lời ra sao.

Dù sao thì hôm qua chuyện với cô Hạnh dạy Toán kiêm chủ nhiệm lớp đã bị mẹ nghi ngờ một lần rồi, hôm nay bà lại tận mắt thấy cậu bế Ngọc Dung. Dính dáng đến hai người phụ nữ cùng lúc, hèn gì mẹ kế lại hỏi như vậy.

— “Duy Lâm, nói đi chứ!”

Như Quỳnh bỗng nhiên nổi giận vô cớ, giọng nói vốn dĩ luôn ôn hòa của bà lúc này trở nên sắc lẹm chưa từng thấy.

Nhìn mẹ kế hiếm khi nổi nóng như vậy, Duy Lâm mất một lúc lâu để sắp xếp ngôn từ rồi mới chậm rãi đáp lại: “Mẹ, sao mẹ lại hỏi thế? Cái gì mà ‘thấy phụ nữ đẹp là muốn vồ lấy’ ạ?”

Sắc mặt Như Quỳnh khựng lại, dường như bà không ngờ cậu lại dám hỏi ngược lại mình. Bà muốn nói điều gì đó nhưng lại không đưa ra được bằng chứng xác thực, cứ ấp úng nửa ngày mà không thốt ra được câu nào hoàn chỉnh.

Thấy phản ứng này của mẹ kế, Duy Lâm thầm thở phào nhẹ nhõm, càng khẳng định chắc chắn rằng bà không có bằng chứng về việc cậu và cô Hạnh có dây dưa với nhau.

Nào ngờ, Như Quỳnh đột ngột đưa tay ra vặn lấy tai cậu, vẻ mặt vừa giận dữ vừa sốt ruột: “Mẹ đang hỏi con đấy! Con còn dám hỏi ngược lại mẹ à?”

— “Đau… đau quá… Mẹ Như Quỳnh, nhẹ tay thôi ạ.”

Duy Lâm vội vàng xin tha, người đổ về phía trước theo lực tay của bà, khuôn mặt gần như vùi hẳn vào đôi chân thon dài của người mẹ kế.

— “Cho con chừa cái tội không nghe lời!”

Như Quỳnh vẫn đang bực trong người nên không dễ dàng buông tha, lực vặn tai lại càng tăng thêm như muốn trút hết nỗi bực dọc.

— “Đau thật mà mẹ ơi!”

Duy Lâm đau đến mức hít vào một ngụm khí lạnh, đầu không thể không cúi thấp xuống thêm chút nữa.

“Đã là năm cuối cấp rồi, con phải dồn toàn bộ tâm trí vào việc học hành, biết chưa hả?”

Như Quỳnh vẫn nắm chặt lấy tai cậu, không ngừng lải nhải mắng nhiếc, nhưng lúc này Duy Lâm đột nhiên chẳng còn cảm thấy đau đớn gì nữa. Chỉ bởi vì một mùi hương nồng nàn, quyến rũ đang tỏa ra từ vùng kín đáo của người mẹ kế. Mùi hương này cậu chưa bao giờ ngửi thấy trên người bà trước đây, một hương vị ngọt ngào nồng đậm đến mức khiến người ta say đắm.

Trong lòng Duy Lâm dấy lên sự nghi ngờ: Tại sao vùng nhạy cảm của mẹ lại có thể thơm đến vậy?

Đôi chân dài của Như Quỳnh vắt chéo, bà ngồi trên mép giường, một bàn tay ngọc ngà vẫn siết chặt tai cậu. Duy Lâm ngồi trên chiếc ghế nhỏ, để giảm bớt cơn đau, cậu buộc phải cúi thấp người về phía trước, khiến cả khuôn mặt gần như vùi hẳn vào vùng bụng dưới của bà.

Cậu nhìn chằm chằm vào nơi tiếp giáp giữa bụng dưới và đôi chân thon dài của Như Quỳnh, ánh mắt nóng rực như muốn bốc hỏa.

Mùi hương nồng nàn kia chính là tỏa ra từ nơi này. Đó là một mùi hương hoàn toàn khác biệt với mùi cơ thể thông thường của bà. Nếu như mùi hương tự nhiên của Như Quỳnh mang lại cảm giác thư thái, dễ chịu thì hương thơm từ nơi sâu kín này lại giống như một loại rượu nặng khiến người ta say nồng.

Lòng Duy Lâm rạo rực như núi lửa phun trào. Cậu vạn lần không ngờ tới, cái lồn của mẹ kế lại có thể tỏa ra thứ hương mê hoặc lòng người đến thế. Phải chăng bà cũng sở hữu một nước hoa tình dục nào đó, nên nơi đó mới phát ra mùi vị ngọt ngào đặc biệt này?

Tim Duy Lâm đập liên hồi “thình thịch”. Người mẹ kế này của cậu thật sự là cực phẩm hiếm có trên đời, không chỉ có dung mạo không tì vết, vóc dáng hoàn hảo mà ngay cả nơi kín đáo nhất cũng mang một hương vị đầy dục vọng.

Một phụ nữ như thế, làm sao không khiến người ta phát điên cho được?

Sâu tận đáy lòng cậu lại một lần nữa nảy sinh ý muốn chinh phục hoàn toàn người phụ nữ này. Ngay giờ phút này, cậu chỉ hận không thể đè Như Quỳnh xuống giường để chiếm trọn lấy vẻ đẹp tuyệt thế ấy.

Vừa hay, lực tay vặn tai của Như Quỳnh lại mạnh thêm một chút. Duy Lâm nhân cơ hội đó vùi hẳn mặt vào vùng tam giác bí ẩn giữa bụng dưới và cặp đùi trắng ngần, tham lam hít một hơi thật sâu. Cả cánh mũi và đại não của cậu lúc này đều tràn ngập mùi hương nồng đượm.

Nơi đó của mẹ, thật sự quá đỗi thơm tho…

Duy Lâm vốn đã từng có quan hệ thân xác với dì út và cô Hạnh, nơi đó của họ tuy sạch sẽ và cũng có mùi thơm thoang thoảng, nhưng tuyệt đối không thể sánh bằng sự nồng nàn và say đắm tỏa ra từ cơ thể của mẹ kế Như Quỳnh.