Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 31/08/2026

Duy Lâm khẽ ho một tiếng, có chút không dám nhìn thẳng vào mắt Ngọc Dung: “Chị Dung, ngại quá. Vừa nãy đầu óc em hơi lơ mơ nên không để ý là chị bảo em cõng.”
Phải mất khoảng bảy tám giây sau, Ngọc Dung mới khẽ lên tiếng: “Chị còn tưởng em cố ý bế chị như thế này chứ.”
Lời cô vừa thốt ra khiến bầu không khí càng thêm phần gượng gạo.
“Hay là… để em cõng chị nhé?”
Ngọc Dung siết chặt vòng tay đang ôm lấy cổ cậu: “Thôi bỏ đi, cũng đến dưới chân cầu thang rồi.”
“Dạ.”
Duy Lâm khẽ dịch chuyển lòng bàn tay khỏi rìa khuôn ngực của cô một cách kín đáo nhất có thể, sau đó bế cô đi về phía cửa tòa nhà.
Đột nhiên, Ngọc Dung lên tiếng hỏi: “Chị nặng lắm sao?”
“Dạ? … Không nặng ạ.”
Duy Lâm khẽ xốc nhẹ thân hình kiều diễm trong lòng lên một chút: “Bế một cô gái xinh đẹp như chị, sao em lại cảm thấy nặng được cơ chứ?”
Nhờ rèn luyện thân thể thường xuyên nên thể lực của Duy Lâm cực kỳ tốt.
Ngọc Dung cao một mét bảy, cân nặng chắc là nhẹ hơn dì út cao một mét bảy mươi ba một chút. Phải biết rằng, cậu từng có lần bế bổng dì út lên giữa không trung, một hơi xốc lên xốc xuống mấy trăm cái, khiến dì khi vừa chạm đất là ngồi bệt ngay xuống sàn, đứng cũng không vững nổi.
Hiện tại chỉ là bế Ngọc Dung, lại không yêu cầu tư thế khó khăn gì nên đối với cậu mà nói vẫn còn khá nhẹ nhàng.
“Thấy mặt em đầy mồ hôi thế kia, chị cứ tưởng chị nặng lắm chứ.”
Ngọc Dung lấy thẻ thang máy ra quẹt một cái, Duy Lâm bế cô bước vào trong. Trong thang máy chỉ có hai người, không gian vô cùng yên tĩnh. Tiết trời oi bức, trên người cả hai đều lấm tấm mồ hôi, hơi nóng bốc lên hầm hập khiến nhịp thở của đối phương đều có thể nghe rõ mồn một.
Không gian chật hẹp đầy riêng tư, cộng thêm tư thế quá đỗi dục vọng khiến Duy Lâm thực sự khó lòng mà không nghĩ ngợi lung tung.
Khi thang máy đang đi lên, cậu không kìm lòng được lại cúi xuống liếc nhìn mỹ nhân trong lòng một cái.
Đôi mắt đẹp của Ngọc Dung cũng đang long lanh nước nhìn chằm chằm vào cậu. Chẳng hiểu sao khi chạm phải ánh mắt ấy, Duy Lâm bỗng thấy chột dạ, vội vàng dời mắt nhìn sang hướng khác.
“Duy Lâm, em đỏ mặt rồi kìa.”
Ngọc Dung khẽ cười trêu chọc: “Chẳng lẽ là đang xấu hổ đấy à?”
“Làm gì có ạ?”
Điều Duy Lâm không ngờ tới là Ngọc Dung lại đưa tay lên véo nhẹ vào má cậu: “Đỏ như mông khỉ rồi kìa, còn bảo không có?”
Sự tương tác giữa cậu và Ngọc Dung ngày hôm nay thực sự đã có bước tiến quá lớn, một vài hành động thậm chí còn thân mật đến mức hơi quá đà.
Duy Lâm nhìn bóng mình phản chiếu trên cửa thang máy, quả nhiên gương mặt cậu đã đỏ đến mức đáng sợ.
Cảm nhận được thân hình kiều diễm của Ngọc Dung trong lòng hơi trượt xuống, Duy Lâm lại xốc nhẹ cô lên một chút. Ngọc Dung liền hỏi: “Có phải mệt lắm không? Hay là cứ đặt chị xuống đi.”
“Không sao đâu ạ.” Duy Lâm nửa đùa nửa thật: “Dù có bế chị chạy thêm mười vòng dưới sân chung cư thì cũng chẳng thành vấn đề.”
Ngọc Dung cười nhẹ: “Câu này của em làm chị nhớ đến một chuyện đùa, người béo cưỡi ngựa để giảm cân, kết quả là ngựa gầy đi mấy chục ký, còn người béo thì vẫn hoàn béo.”
“Ý chị Dung là muốn coi em như ngựa đấy à?”
“Chị thấy em đang ngầm mỉa mai chị là người béo thì có!”
Duy Lâm lắc đầu cười khổ: “Chị Dung, em nói không lại chị rồi.”
Ngọc Dung khẽ hứ một tiếng, thần sắc đầy đắc ý: “Thế ở trường có yêu đương với cô bạn gái nào không?”
“Vẫn chưa có chị ơi, hay là chị Dung giới thiệu cho em một người đi?”
Bạn gái thì thực ra là có, nhưng ở trước mặt những người phụ nữ khác thì chắc chắn là “không có rồi”.
“Lời em nói sao chị thấy khó tin thế nhỉ?” Ngọc Dung đầy vẻ nghi hoặc: “Đẹp trai thế này mà lại không có bạn gái sao?”
“Chị Dung thật có mắt nhìn, chị là người thứ 8.027.437.953 khen em đẹp trai đấy.”
“Ha ha ha…”
Ngọc Dung cười đến mức rung cả người: “Ý em là tất cả mọi người trên toàn cầu này đều khen em đẹp trai à?”
“Chính xác!”
Ánh mắt Ngọc Dung khẽ dao động, chị dùng giọng điệu đùa cợt nói: “Giới thiệu cho em cũng không phải không được, chỉ là bạn bè của chị đều cùng lứa tuổi với chị cả, em không chê họ lớn tuổi quá đấy chứ?”
“Gái hơn ba, ôm gạch vàng, em đây vừa khéo ôm tận hai viên gạch vàng luôn.”
Ngọc Dung hai mươi lăm tuổi, Duy Lâm mới mười tám, vừa vặn hơn kém nhau 6-7 tuổi.
Cậu lại xốc nhẹ mỹ nhân trong lòng mình lên một chút: “Bây giờ em đang ôm một khối vàng vô giá đây này.”
Ngọc Dung bị cậu chọc cười không dứt, cuối cùng chị lườm cậu một cái: “Dẻo miệng.”
Duy Lâm ngắm nhìn dung nhan xinh đẹp rạng rỡ của Ngọc Dung, đánh bạo thử lòng cô: “Việc gì phải giới thiệu bạn bè của chị? Em thấy chị Dung là hợp nhất rồi.”
Ngọc Dung lại khẽ lườm cậu một cái: “Cái đồ không đứng đắn, dám tính kế lên cả đầu chị cơ đấy.”
Tâm trí Duy Lâm khẽ lay động, Ngọc Dung không hề từ chối một cách rõ ràng, nghĩa là có hy vọng. Xem ra sau này cùng đại mỹ nhân Ngọc Dung “mây mưa” một phen cũng không phải là điều không thể.
Đúng lúc này, cửa thang máy mở ra, Duy Lâm bế cô đi ra ngoài. Ngọc Dung mở khóa điện tử, cậu bế cô vào nhà.
Căn hộ của Ngọc Dung có kết cấu giống hệt nhà Duy Lâm, chỉ là phong cách trang trí hoàn toàn khác biệt. Đồ đạc trong nhà rất ít, diện tích lại rộng hàng trăm mét vuông nên trông có vẻ hơi đơn điệu và trống trải, nhưng bù lại rất gọn gàng và sạch sẽ. Đặc biệt là không có cảnh tượng “thường thấy” như nội y vứt bừa bãi khắp nơi.
Duy Lâm nhẹ nhàng đặt Ngọc Dung xuống ghế sofa, hỏi: “Thuốc để ở đâu ạ?”
“Trong cái tủ kia kìa.” Ngọc Dung đưa ngón tay thon dài chỉ hướng.
Cậu mang hộp y tế đến bên cạnh cô, nhìn vào cổ chân đang sưng đỏ, hơi do dự hỏi: “Chị Dung, chị có ngại không…?”
Khóe môi Ngọc Dung khẽ nhếch lên: “Bế chị lâu như thế rồi, giờ mới hỏi chị có ngại hay không sao?”
“Ờ…”
Những lời sắc sảo của Ngọc Dung làm Duy Lâm không kịp đỡ. Cậu cũng chẳng phải kẻ nhu nhược, lập tức nhẹ nhàng nâng bắp chân cô lên, cẩn thận tháo chiếc giày thể thao và đôi tất trắng trên chân cô ra.
Bàn chân của Ngọc Dung quả thực đẹp đúng như tên gọi, gọi là gót ngọc chân tiên cũng chẳng sai chút nào.
Bàn chân của cô có đường cong ưu mỹ, nhỏ nhắn mà đầy vẻ quyến rũ, làn da mịn màng cùng những ngón chân thon dài như ngọc, móng chân hồng hào trong trẻo. Trên mu bàn chân còn phủ một lớp mồ hôi mỏng lấp lánh, càng làm tăng thêm vẻ đẹp khó cưỡng.
Điểm trừ duy nhất chính là mắt cá chân đang sưng đỏ kia.
“Để em đi tìm túi chườm đá.”
Duy Lâm khẽ nuốt nước miếng, trong lòng dâng lên một luồng xung động rạo rực.
Nơi thu hút đàn ông nhất ở phụ nữ chính là vòng eo, bờ mông và đôi chân dài, bởi vì đây là những bộ phận ẩn chứa vẻ đẹp đầy mê hoặc, dễ khiến người ta nảy sinh ham muốn nhất. Giày cao gót và tất chân cũng là chìa khóa để phụ nữ nâng tầm sức hút, là thứ vũ khí lợi hại giúp họ chinh phục phái mạnh một cách dễ dàng.
Mà sự thăng hạng của sức quyến rũ ấy lại không thể tách rời khỏi “mị lực” vốn có của người phụ nữ, đó là khi sở hữu một đôi chân dài hoàn mỹ cùng đôi gót ngọc chân tiên. Khi đôi chân ấy kết hợp cùng giày cao gót và tất chân, e rằng không một người đàn ông nào có thể cưỡng lại được.
Thật trùng hợp, những người phụ nữ bên cạnh Duy Lâm, bao gồm cả Ngọc Dung trước mắt, đều đáp ứng hoàn hảo tiêu chuẩn này.
Có lẽ không phải vì họ phù hợp với yêu cầu đó, mà chính là nhờ xuất thân, dung mạo, năng lực và gia thế của Duy Lâm đã giúp cậu gặp được những đại mỹ nhân hiếm có này. Nếu không có xuất thân tốt, cậu sẽ chẳng thể tiếp xúc với những người như mẹ, em gái hay dì út; không có dung mạo và năng lực, cậu cũng chẳng thể gặp được cô Hạnh; và nếu không có gia thế hiển hách, cậu lại càng không có cơ hội chạm mặt Ngọc Dung – người đang sống trong một khu chung cư tấc đất tấc vàng như thế này.
Tất cả những yếu tố đó, thiếu một thứ cũng không được.
“Trong tủ lạnh không có túi đá đâu, em dùng kem đi.”
Duy Lâm nghe lời lấy ra hai que kem, dùng khăn lau mặt bọc lại, sau đó đặt lên vị trí mắt cá chân đang sưng đỏ của Ngọc Dung.
“Suỵt…”
Ngọc Dung khẽ hít một hơi lạnh, biểu cảm của cô dần thư giãn và thoải mái hơn hẳn, đôi mắt đẹp khẽ nheo lại: “Chườm đá xong thấy dễ chịu hơn nhiều rồi.”
Chân bên kia của Ngọc Dung cũng có vết trầy xước nhẹ, Duy Lâm dùng tăm bông thấm cồn i-ốt lau sạch để sát trùng, sau đó dán lên vết thương một miếng băng cá nhân hình gấu nhỏ.
“Đa tạ em nhé, cũng không còn sớm nữa, em mau về đi.”
“Cảm ơn gì chứ? Vốn dĩ là do em gây họa mà. Không vội đâu, dù sao hôm nay cũng là cuối tuần.”
Ngọc Dung nghe vậy cũng không thúc giục cậu về nhà nữa, cứ thế cùng cậu trò chuyện bâng quơ vài câu.
Duy Lâm ngồi xuống ghế sofa, đảo mắt quan sát cách bài trí trong căn phòng: “Chị Dung, chắc chị vẫn chưa ăn sáng đúng không?”
“Chưa nữa, chị định lát nữa sẽ gọi đồ ăn bên ngoài, em có muốn ở lại đây ăn một chút không?”
“Không cần gọi đồ bên ngoài đâu, lát nữa em sẽ mang sang cho chị một ít đồ sáng do tự tay em làm.”
Ngọc Dung không hề từ chối.
Lại trôi qua khoảng chừng mười phút, Duy Lâm lấy “túi đá” ra, trong lúc do dự, cậu nhẹ nhàng nâng bàn chân nhỏ nhắn của cô lên, xịt dầu nóng vào, sau đó khẽ xoa bóp để thúc đẩy dược chất thẩm thấu. Theo phản xạ tự nhiên, bàn chân của Ngọc Dung khẽ rụt lại một chút, nhưng ngay sau đó cô không hề kháng cự mà lặng lẽ đặt gót ngọc lên đùi cậu, mặc cho cậu giúp mình xoa bóp.
Nhẹ nhàng mơn trớn đôi bàn chân trắng ngần, mềm mại trong tay, tâm trí Duy Lâm bỗng chốc trở nên bay bổng.
Thú thật, ngay khoảnh khắc chạm tay vào chân Ngọc Dung, trong lòng Duy Lâm đã mang theo vài phần ý vị dò xét thầm kín, cậu muốn nắm bắt rõ thái độ thực sự của cô đối với mình.