Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25
Tác Giả: Passion
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Áo Dài, cô giáo, hàng xóm, Lén Lút, Loan.luan, mẹ kế, Nữ sinh, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 31/08/2026
Theo Duy Lâm được biết, bố mẹ của Ngọc Dung mở công ty ở Đà Nẵng, gia cảnh rất giàu có. Cậu không biết tại sao cô lại chọn ở lại thành phố Hồ Chí Minh, nhưng cũng không hỏi nhiều.
Lâm bước theo nhịp chân của Ngọc Dung: “Sáng nay em phải dậy nấu ăn chiên gà nấu canh, nên tốn nhiều thời gian hơn bình thường một chút.”
Vòng một của Ngọc Dung không quá lớn, nhưng qua cách ăn mặc thường ngày, có thể thấy đôi vú đủ đầy đặn, săn chắc và có hình dáng hoàn hảo. Xét về kích cỡ, một bàn tay nắm lấy một bên là vừa vặn.
Ngọc Dung đưa cho Duy Lâm một bên tai nghe để nghe nhạc chung: “Sáng nào cũng nghe thấy em nấu nướng đủ món, khi nào chị mới được nếm thử tay nghề của em đây?”
Cậu và Ngọc Dung vừa chạy bộ song hành, cậu vừa nghiêng đầu nhìn chiếc cổ thon dài trắng ngần của cô, mỉm cười: “Lúc nào cũng chào đón chị qua nhà em làm khách.”
“Vậy chị không khách sáo đâu nhé.” Ngọc Dung mỉm cười với cậu, trên má lộ ra một lúm đồng tiền nhỏ đáng yêu: “Về nước nửa năm rồi mà chị vẫn chưa được thưởng thức món ngon nào thực thụ.”
“Ở Anh chắc cũng không thiếu đồ ngon chứ ạ?”
Ngọc Dung khẽ lắc đầu: “Nước Anh bị gọi là sa mạc ẩm thực mà, hơn nữa chị không ăn quen đồ bên đó. Bản thân chị lại không biết nấu ăn, thật không biết những năm qua chị đã trụ lại như thế nào nữa.”
“Nếu có cơ hội, em mời chị ra ngoài ăn.” Ánh mắt Duy Lâm vô thức lướt qua bộ ngực khẽ lay động theo từng nhịp chạy của cô, đường cong thật quyến rũ.
Ngọc Dung khẽ nheo đôi mắt đẹp, khóe miệng nhếch lên: “Lúc nào cũng được, nhưng chị đã qua nhà em làm khách rồi, sau đó cứ để chị mời em nhé.”
“Không vấn đề gì ạ, được đi ăn cùng một cô gái xinh như chị Dung thì em ước còn không được.”
Được tiếp xúc nhiều với một cô gái xinh đẹp ngoài đôi mươi, tâm trạng cậu vẫn vô cùng vui vẻ. Huống hồ cô gái này không phải là một phụ nữ bình thường, nhan sắc và vóc dáng của cô so với dì út hay cô Hạnh cũng không hề kém cạnh, có thể coi là một trong những người phụ nữ đẹp nhất mà cậu từng gặp.
Trong lòng cậu cũng không dưới một lần ảo tưởng về cảnh tượng cùng Ngọc Dung làm tình bên ngoài khi đang chạy bộ sớm. Thử tưởng tượng mà xem, Ngọc Dung bám vào thân cây, vểnh bờ mông xinh đẹp lên, quần lót treo lủng lẳng ở cổ chân, váy bị cậu vén lên ngang hông, còn cậu thì ôm lấy vòng eo thon gọn của cô từ phía sau, điên cuồng đâm vào vùng nhạy cảm tuyệt mỹ của cô. Trong khi đó, xung quanh mỗi giây đều có thể có người đi ngang qua, cảnh tượng đó chỉ cần nghĩ thôi đã thấy kích thích rồi.
Ngọc Dung nhận ra ánh mắt hơi đen tối của cậu, khẽ cười hỏi: “Em đang nhìn gì thế?”
“Chị Dung đẹp quá, em muốn không ngoảnh đầu lại nhìn cũng khó”.
Ngọc Dung khẽ mắng yêu: “Khéo mồm khéo miệng”.
Tuy nhiên, khóe miệng cô khẽ nhếch lên, rõ ràng là rất hưởng thụ lời khen ngợi của cậu. Điều này cũng có thể tùy người, nếu là một ông chú có tuổi nào đó khen ngợi cô như vậy, có lẽ cô sẽ chỉ cảm thấy đó là quấy rối và sẽ loại trừ. Nhưng dù sao cậu cũng là một thiếu niên mười sáu tuổi thanh tú sạch sẽ, so với đại đa số đàn ông thì vẫn chiếm một chút ưu thế.
Nghe tiếng hát và những giai điệu xa lạ truyền đến từ tai nghe, cậu hỏi: “Đây là bài hát của ai vậy ạ? Hình như em chưa nghe bao giờ”.
Mái tóc đuôi ngựa buộc sau đầu của Ngọc Dung khẽ đung đưa theo nhịp chạy: “Noah Kahan, một ca sĩ không hẳn là quá kén người nghe nhưng cũng không đặc biệt nổi tiếng, em chưa từng nghe nhạc của anh ấy cũng là chuyện bình thường”.
Ngọc Dung khẽ thở dốc trong lúc chạy bộ, tiếng thở dốc nũng nịu đầy quyến rũ: “Nghe nhạc của anh ấy em thấy thế nào?”
“Em ít khi nghe nhạc nên không hiểu lắm, cũng không biết đánh giá sao. Nhưng nghe thấy khá là ổn ạ”.
Ngọc Dung khẽ cười: “Em còn khá khiêm tốn đấy. Ôi, người với người đúng là không giống nhau”.
“Tại sao chị lại nói vậy?”
Cô lắc đầu: “Nhà chị có hai cậu em họ, cùng tuổi với em nhưng lại cực kỳ tự phụ và nổi loạn, rất đáng ghét. So với em thì đúng là một trời một vực”.
Duy Lâm không nhịn được cười: “Chị Dung khen ngợi như vậy làm em thấy hơi ngại đấy”.
Lâm và Dung vừa chạy vừa trò chuyện, chẳng mấy chốc đã gần hai mươi phút trôi qua, tốc độ cũng dần chậm lại. Ngọc Dung lau những giọt mồ hôi trên trán: “Thể lực của em tốt thật, người ở độ tuổi như em hiếm có ai tự giác kỷ luật như vậy”.
Cậu quay người lại chạy lùi chậm rãi, thưởng thức dung nhan xinh đẹp và vòng một phập phồng của Ngọc Dung: “Thói quen hình thành nhiều năm rồi, không chạy một chút là cả người thấy khó chịu ngay”.
“Cẩn thận!”
Đang lúc trò chuyện, Ngọc Dung đột nhiên biến sắc, đưa tay ra chộp lấy cổ áo cậu. Trong lúc vội vàng, cậu đột ngột quay đầu lại, dưới chân không biết bị cái gì vướng vào, trực tiếp ngã ngồi bệt xuống đất. Ngọc Dung cũng vì kéo áo cậu mà ngã nhào vào lòng cậu.
Cậu không sao, nhưng Ngọc Dung lại thốt lên một tiếng rên rỉ đau đớn, sắc mặt lộ rõ vẻ khổ sở.
“Chị Dung, chị sao thế?” – Cậu vội vàng hỏi han.
Trên trán Ngọc Dung lấm tấm mồ hôi lạnh, cô ngồi trong lòng cậu, đưa tay xoa mắt cá chân của mình. Cậu nhìn theo, cổ chân vốn thon thả trắng ngần của cô lúc này đã sưng vù lên và đỏ ửng. Sắc mặt cậu khẽ biến đổi, thầm hối hận vì mình đã cố tỏ ra sành điệu mà lại đi chạy lùi.
“Chị Dung, để em xem cho.”
“Không… không có gì đâu.”
Đôi môi đỏ mọng của Ngọc Dung đã tái đi vài phần, rõ ràng là đau không hề nhẹ, nhưng chị vẫn khẽ tiếng trấn an tôi: “Chắc cũng không có gì đáng ngại đâu.”
Chị đưa tay chạm nhẹ vào mắt cá chân đang sưng đỏ, đau đến mức phải hít một hơi lạnh, sắc mặt lại càng nhợt nhạt hơn.
“Để em đưa chị đi bệnh viện.”
Trong lòng Duy Lâm lo lắng không thôi, cứ sợ rằng cổ chân của Ngọc Dung đã bị gãy xương rồi.
Lúc này, vòng mông tròn trịa của Ngọc Dung đang ngồi ngay trên bụng tôi, cảm giác cực kỳ đàn hồi. Tư thế giữa tôi và chị lúc này thực sự quá đỗi ám muội.
Chị lắc đầu: “Không cần đâu, em đỡ chị dậy đi.”
Lúc này Duy Lâm còn tâm trí đâu mà tận hưởng cái sự kiều diễm này nữa? Tôi vội vàng đỡ chị đứng dậy.
Ngọc Dung đứng bằng một chân, một tay đặt lên vai tôi, run giọng nói: “Chị trẹo chân quen rồi, lần này chẳng qua là hơi nặng hơn một chút thôi.”
“Chị Dung…”
Trong lòng tôi tràn đầy hối hận và tự trách: “Hay là em vẫn nên đưa chị đến bệnh viện nhé?”
“Đã bảo là không sao rồi mà.”
Ngọc Dung khẽ đấm nhẹ tôi một cái: “Khách sáo với em làm gì? Nếu thực sự có vấn đề gì lớn, không cần em nói chị cũng tự đi bệnh viện thôi.”
Chị khẽ nhấc bàn tay ngọc ngà, vén mấy lọn tóc đang bết dính bên má sang một bên: “Em đưa chị về nhà đi.”
“Vậy… được rồi.”
Ngọc Dung đã kiên quyết từ chối nhiều lần, Duy Lâm cũng không tiện ép chị phải đi bệnh viện thêm nữa.
Lâm để một tay của Ngọc Dung quàng qua vai mình, tay kia ôm lấy eo chị, chậm rãi dìu chị từng bước tiến về phía tòa chung cư.
Mỗi khi Ngọc Dung nhảy lò cò bằng một chân, cặp vú trước ngực chị lại khẽ nảy lên theo từng nhịp. Cảnh đẹp hiếm có là thế, vậy mà tôi lại chẳng còn tâm trí nào để thưởng thức.
Có lẽ do vừa chạy bộ tiêu tốn quá nhiều thể lực, lại đúng vào tiết trời mùa hè nóng nực, mới nhảy được vài bước mà Ngọc Dung đã thở hổn hển không ra hơi. Trên chiếc cổ trắng ngần và xương quai xanh tinh tế của chị đã lấm tấm những giọt mồ hôi trong suốt.
“Chị Dung, chị vẫn ổn chứ?”
Chỗ áo ở phần eo của Ngọc Dung mà tôi đang chạm vào đã bị mồ hôi thấm ướt đẫm.
“Chị không ổn lắm…”
Ngọc Dung vừa thở dốc vừa nói. Chị không giống như những người phụ nữ nũng nịu, giả tạo khác mà trực tiếp lên tiếng yêu cầu: “Hay là em cõng chị lên đi, coi như là bồi thường cho việc em làm chị ngã.”
“Hả?”
Tôi và chị quen biết nhau đã nửa năm, tuy có thể coi là rất thân thiết nhưng ngoại trừ cú ngã vừa rồi thì về cơ bản là chưa từng có sự tiếp xúc thân xác nào. Tôi thực lòng không ngờ chị lại nói như vậy.
Ngọc Dung thấy tôi ngẩn người ra thì hỏi lại: “Không được sao?”
“Được chứ, tất nhiên là được rồi.”
Trong nhất thời, Duy Lâm vẫn chưa kịp phản ứng, đầu óc cậu cứ ong ong nên chẳng hề để ý rằng cô dùng từ “cõng”.
Trong trạng thái não bộ bị “đứng hình”, Duy Lâm trực tiếp đưa tay luồn dưới khoeo chân của Ngọc Dung, bế thốc cô lên theo kiểu công chúa.
Ngọc Dung cũng không lường trước được cậu sẽ dùng tư thế này để bế mình. Trong lúc cơ thể đột ngột mất thăng bằng, cô khẽ thốt lên một tiếng kinh ngạc rồi vội vàng vòng tay ôm chặt lấy cổ cậu.
Đi được vài bước, Duy Lâm mới sực nhận ra dường như lúc nãy Ngọc Dung bảo cậu cõng cô thì đúng hơn. Cậu cũng bắt đầu cảm nhận được tư thế lúc này của hai người ám muội đến nhường nào.
Vì vừa chạy bộ xong nên đôi chân dài của cô phủ đầy mồ hôi mịn, cánh tay Duy Lâm khi luồn dưới khoeo chân không ngừng ma sát với bắp chân cô. Giữa làn da hai người là sự hòa quyện của mồ hôi, những chỗ tiếp xúc trực tiếp cứ dính dính, trơn trượt.
Nhưng điều đáng chết hơn cả là bàn tay kia của Duy Lâm, kẽ tay cậu đang áp sát vào rìa khuôn ngực trắng ngần, gần như đang ôm trọn lấy một bên vú mềm mại của cô. Dù cách một lớp áo, cậu vẫn có thể cảm nhận rõ sự tròn trịa ấy tinh tế và mềm mại đến mức nào.
Dựa vào cảm giác từ bàn tay, Duy Lâm gần như có thể khẳng định Ngọc Dung không mặc nội y, thế nhưng trên áo lại không hề lộ điểm nhạy cảm, có lẽ cô đã sử dụng miếng dán ngực.
Khi đã tỉnh táo lại, một bầu không khí ngượng ngùng lặng lẽ nảy sinh. Ngọc Dung nằm gọn trong lòng khiến cổ họng Duy Lâm bỗng thấy khô khốc.
Tiến thêm vài bước, cậu lén cúi đầu liếc nhìn một cái. Ngọc Dung lúc này đang mím chặt đôi môi đỏ mọng, gương mặt ửng hồng kiều diễm của cô lấm tấm những giọt mồ hôi mịn.
“Khụ khụ…”