Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25
Tác Giả: Passion
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Gái Xinh, Loạn Luân, Máy Bay, Ông Già, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: Áo Dài, cô giáo, hàng xóm, Lén Lút, Loan.luan, mẹ kế, Nữ sinh, truyen sex nguoi lon, vung trom
Ngày Cập Nhật : 31/08/2026
“Ai bảo em cứ cố tình chạy đến đây quyến rũ anh làm gì?” Duy Lâm vặn vẹo lại.
Tuyết lúc này cũng lặng lẽ nằm xuống bên cạnh cậu, không nói thêm lời nào.
Ngay khi Duy Lâm đang nghi ngờ không biết có phải em gái đã ngủ rồi không, thì em ấy bỗng nhiên nghiêng người ôm lấy cậu, đôi mắt đào hoa nước mọng long lanh: “Anh ơi, anh có thích em không?”
“Hửm?”
Duy Lâm nhìn em gái đang nằm bên gối, chăm chú ngắm nhìn khuôn mặt em ấy: Một khuôn mặt xinh đẹp không chút tì vết, đôi mắt đào hoa ướt át như làn nước, chiếc mũi nhỏ nhắn, đôi môi đỏ mọng tựa như những cánh hoa hồng kiều diễm đầy mê hoặc.
Rõ ràng mới chỉ mười sáu tuổi, nhưng vóc dáng lại đẹp đến mức quá đáng, đúng kiểu “thắt đáy lưng ong” —— vòng eo thon gọn không chịu nổi một cái nắm tay, nhưng cặp mông lại vươn cao đầy đặn, vượt xa người thường.
Tuyết thỉnh thoảng ở nhà chỉ mặc nội y, khi bước đi bờ mông căng tròn nhún nhảy thướt tha, vô cùng quyến rũ gợi tình. Còn cả đôi chân dài miên man kia nữa, đơn giản là còn dài hơn cả mạng sống của Duy Lâm.
Khẽ ngửi mùi hương thanh mát trên người em gái sau khi tắm, cậu nhẹ nhàng ôm lấy vòng eo thon của em ấy: “Thích chứ, thích đến không chịu nổi.”
Ngay giây phút này, Duy Lâm hận không thể đem em gái trong lòng nhào nặn vào chính cơ thể mình, bất chấp tất cả mà ôm lấy em, chiếm hữu em.
Có lẽ ngay từ khi mẹ mất sớm và bố cưới vợ mới, trong xương tủy của cậu đã mang theo mầm mống tội lỗi. Đối với mẹ kế Như Quỳnh, em gái kế Tuyết, dì út Thanh Thúy… những người phụ nữ thân cận nhất không chung huyết thống, cậu luôn mang theo một dục vọng không bao giờ có thể dập tắt. Cho dù phía trước có là vực thẳm không đáy, Duy Lâm cũng sẽ không chút do dự mà bước vào.
Bàn tay lớn trượt vào trong váy ngủ của Tuyết, nhẹ nhàng mơn trớn trên đùi em, làn da của thiếu nữ mười sáu tuổi đơn giản là mềm mịn đến mức không tưởng.
Đùi của Tuyết khẽ cử động một cách bất an, vô tình kẹp lấy lòng bàn tay Duy Lâm.
“Ưm…” Tuyết bỗng khẽ rên lên một tiếng, đôi bàn tay nhỏ nhắn của em nhẹ nhàng nâng cằm Duy Lâm lên, giọng nói dịu dàng: “Anh, em… em cũng rất thích anh.”
Duy Lâm nhìn vào đôi mắt đẹp của em gái, chúng giống như hai làn nước xuân mờ sương và đẫm hơi ẩm, Tuyết cũng đang nhìn cậu chăm chú. Ánh mắt của hai anh em giao nhau giữa không trung, vào khoảnh khắc này, cả thế giới dường như chỉ còn lại đối phương.
Không biết là Duy Lâm hay Tuyết chủ động, hai anh em ôm chầm lấy nhau và trao nhau nụ hôn nồng thắm.
Đầu lưỡi cậu trượt vào khoang miệng em gái, dễ dàng tìm thấy chiếc lưỡi nhỏ thơm tho của em. Lưỡi của Tuyết mềm mại và non nớt, trong miệng còn mang theo một chút hương thơm ngọt ngào của kem đánh răng. Chỉ khẽ chạm nhẹ, đầu lưỡi em gái liền khẽ run rẩy và lẩn tránh như một chú cá nhỏ bị hoảng sợ.
Tuy nhiên giây tiếp theo, Tuyết đã chủ động đón nhận, hai chiếc lưỡi quấn chặt lấy nhau, quấn quýt và đùa giỡn không rời.
Nụ hôn của em gái vừa ngây ngô vừa non nớt, sự vụng về đó khiến Duy Lâm phát điên. Chút lý trí còn sót lại của cậu giống như con thuyền nhỏ giữa sóng to gió lớn, bị những con sóng khổng lồ đập cho tan tành.
Đầu lưỡi khẽ khều một cái, chiếc lưỡi nhỏ của Tuyết bị cậu khêu gợi và quấn lấy, chẳng mấy chốc đã bị kéo vào trong miệng Duy Lâm, cảnh tượng này giống như em gái đang chủ động dâng hiến nụ hôn vậy.
Kỹ năng của Duy Lâm đã đạt đến mức điêu luyện, Tuyết rõ ràng không chống đỡ nổi, chẳng mấy chốc đã bị cậu hôn đến mức thở dốc hổn hển, khẽ rên rỉ không ngừng. Tiếng thở dốc nũng nịu của em gái giống như một liều thuốc kích thích mạnh mẽ, khiến “cậu nhỏ” của Duy Lâm cứng ngắc như sắt thép.
Duy Lâm lật người một cái, để Tuyết ngồi lên bụng mình, một tay ôm lấy vòng eo thon của em, một tay đỡ sau gáy. Đầu lưỡi cậu khẽ lướt qua khoang miệng nhỏ nhắn của em gái, tận hưởng sự ngọt ngào lan tỏa.
“Anh…”
Tuyết bị Duy Lâm hôn đến mức đỏ bừng mặt, em nhẹ nhàng đẩy vai cậu vài cái. Lúc này cậu mới chịu buông khuôn miệng nhỏ hồng hào của em ra, kết thúc nụ hôn sâu nồng cháy. Giữa hai bờ môi dứt ra còn vương lại một sợi tơ tình mờ ảo, kéo dài rồi khẽ rơi xuống trước ngực Duy Lâm, khiến khung cảnh trong phòng càng thêm phần ám muội.
“Anh…” Tuyết lại khẽ gọi một tiếng, cả người mềm nhũn như không có xương nằm bò trên người Duy Lâm, khuôn mặt xinh đẹp áp sát vào lồng ngực vững chãi của anh trai.
“Sao thế?” Duy Lâm khẽ hôn lên trán em gái, đôi tay không tự chủ được mà trượt vào trong váy ngủ của em, nhẹ nhàng ôm lấy bờ mông mềm mại săn chắc, chậm rãi xoa nắn để xoa dịu sự căng thẳng của em.
“Anh, em sợ lắm…” Vẻ mặt Tuyết vô cùng lo lắng, trong đôi mắt đào hoa hiện lên sự mờ mịt, rối bời sâu không thấy đáy.
Dáng vẻ này của em gái làm Duy Lâm chợt nhớ lại chính mình năm mười bốn tuổi, cái lần đầu tiên nếm trải trái cấm cùng dì út Thanh Thúy. Lúc đó cậu quấn quýt lấy cơ thể trắng ngần đầy đặn của dì, một mặt thì cuồng nhiệt và khao khát, nhưng mặt khác sâu trong thâm tâm lại sợ hãi đến chết đi được, lòng tràn đầy cảm giác kích thích xen lẫn tội lỗi vây hãm.
Duy Lâm xốc nhẹ thân hình Tuyết lên, đặt một nụ hôn nhẹ nhàng như chuồn chuồn đạp nước lên đôi môi đỏ mọng của em: “Đừng sợ, có anh ở đây rồi.”
Chính Duy Lâm là người đã chủ động dẫn dụ Tuyết rơi vào vực thẳm loạn luân, mọi tội lỗi đều nằm ở cậu. Nếu loạn luân là có tội, cậu nguyện thay Tuyết gánh chịu tất cả. Có bị mắng là không bằng cầm thú cũng được, dù thế nào đi nữa, Duy Lâm cũng không hối hận.
Bờ mông của Tuyết săn chắc và đầy đàn hồi, Duy Lâm xoa nắn đến mức không muốn rời tay. Ngón tay cậu khẽ trượt xuống dưới, khều nhẹ vào khe lồn bí ẩn của cô, đầu ngón tay liền dính một lớp dịch lỏng trong suốt. Cậu khẽ xoa các ngón tay, cảm nhận sự trơn nhầy và ẩm ướt. Trong lòng Duy Lâm không khỏi kinh ngạc, mới chỉ là hôn nhau thôi mà Tuyết đã âm thầm chảy nhiều nước như vậy sao, cô ấy lại nhạy cảm đến thế à?
“Anh, đừng mà…”
Cơ thể Tuyết co rụt lại, nhìn Duy Lâm bằng ánh mắt cầu xin. Cậu cố kìm nén sự thôi thúc muốn cởi bỏ quần lót của em gái, đành bất lực vén váy ngủ của cô lên đến ngang hông, để lộ bờ mông xinh đẹp đầy lôi cuốn trước không khí. Đôi tay cậu lại tiếp tục một đợt mơn trớn nhào nắn, nắn bờ mông nhỏ nhắn của Tuyết thành đủ mọi hình dạng. Duy Lâm nghiêng đầu nhìn qua, làn da của em gái thực sự quá trắng, dù là trong bóng tối, hai cánh mông vểnh cao vẫn phản chiếu ánh sáng trắng trong trẻo như hai chiếc màn thầu lớn biết phát sáng, khiến cậu nứng không chịu nổi.
Con cặc cứng đến mức khó chịu, Duy Lâm như muốn phản kháng mà dùng lực thúc mạnh một cái vào cửa lồn của Tuyết. Cô không lường trước được cậu sẽ tấn công bất ngờ, khuôn miệng nhỏ lập tức phát ra một tiếng kêu kinh ngạc không kìm nén được.
“Anh làm cái gì thế?” Tuyết vừa thẹn vừa giận, giơ nắm đấm nện mạnh vào vai cậu một cái.
“Cảm giác thế nào?” Duy Lâm phả hơi nóng vào tai em gái, cậu chỉ thích cái dáng vẻ vừa thẹn thùng vừa tức giận này của cô.
Tuyết khẽ hừ một tiếng, không thèm để ý đến cậu. Nhưng khi nhận thấy ngón tay của Duy Lâm đã khẽ luồn vào mép quần lót, cô liền vội vàng đáp: “Tê tê rần rần, rất… rất dễ chịu.”
“Còn muốn nữa không?”
Tuyết nằm bò trên người Duy Lâm, con cặc của cậu vừa vặn thúc vào giữa bờ mông xinh đẹp của cô.
“Anh… ” Tuyết khẽ tiếng cầu xin: “Từ từ thôi có được không?”
“Được.” Duy Lâm khẽ cắn nhẹ vào vành tai của em gái: “Cho dù em có đưa cho anh, anh cũng sẽ không lấy em vào lúc này đâu.”
Tuyết khẽ thở phào nhẹ nhõm, nhưng ngay giây tiếp theo, cô lại chủ động cúi đầu hôn lấy Duy Lâm, chiếc lưỡi nhỏ thơm tho còn bạo dạn liếm láp đôi môi cậu.
Cậu hơi ngẩn ra, cái con bé này sao bỗng nhiên lại trở nên chủ động thế này?
“Anh, em ngay cả yêu đương còn chưa từng thử qua.” Tuyết thì thầm bên tai cậu: “Chúng mình cứ từ từ yêu nhau, để em nếm thử mùi vị của tình yêu đã, rồi em mới trao cho anh có được không?”
Duy Lâm cố ý giả vờ buồn bã hỏi: “Em không thích anh sao?”
“Thích chứ.” Tuyết dường như sợ cậu nghĩ nhiều nên lại hôn lấy cậu: “Nhưng thích và yêu đương căn bản là không giống nhau mà.”
“Vậy thì hãy cùng nhau bắt đầu một cuộc tình anh em đi.”
Duy Lâm nhiệt tình đáp lại nụ hôn của em gái, lưỡi của cậu và cô giống như hai chú rắn nhỏ quấn quýt lấy nhau giữa không trung thật lâu.
Cuối cùng, Tuyết như đang tán tỉnh mà khẽ cắn vào đầu lưỡi cậu một cái, rồi đính chính: “Là tình chị em mới đúng chứ?
“Vậy thì để em làm chị một đêm nhé.”
Duy Lâm vừa đáp lại, vừa đẩy chiếc váy ngủ đang đùn lại ở ngang hông em gái lên tận phía trên ngực cô, để lộ cơ thể kiều diễm tuyệt mỹ của Tuyết: “Đã là chị gái, chẳng lẽ không nên cho em trai chút phúc lợi sao?”
“Anh muốn phúc lợi gì?” Tuyết do dự một chút, nhưng vẫn phối hợp cùng cậu cởi bỏ chiếc váy ngủ ra.