Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bí mật dưới mái nhà – Update Chương 25

Tác Giả:

Ngày Cập Nhật : 31/08/2026

Nghe đến đó, Duy Lâm không khỏi nuốt nước miếng một cái. Trong số ba người phụ nữ của cậu, dì út và cô Hạnh đều ở độ tuổi ba mươi, ham muốn của họ quả thực rất dồi dào và mãnh liệt, lần nào cũng quấn lấy cậu đòi hỏi không thôi. Hơn nữa, khả năng “chiến đấu” của những người phụ nữ ở độ tuổi này cũng vượt xa so với những cô gái mười sáu tuổi.

“Dì út, dì nói làm con thấy hơi sợ rồi đấy.” Duy Lâm nói.

“Sợ rồi sao?” Thanh Thúy cười đắc ý: “Mau chĩa điện thoại xuống dưới đi, để dì xem bảo bối của dì nào.”

“Đợi dì về rồi cho dì xem thoải mái.” Duy Lâm thẳng thừng từ chối. Dì đang ở tận Rome, có nhìn cũng chẳng chạm vào được, lúc đó chỉ tổ khơi lên một thân đầy lửa mà cậu chẳng có nơi nào để giải quyết.

“Haizz, dì còn định cho con xem món quà dì mang về nữa cơ đấy.” Dì út khẽ thở dài, nhưng thần thái đó rõ ràng là đang dẫn dụ Duy Lâm cắn câu.

“Quà gì thế ạ?” Cậu bắt đầu không kìm lòng được: “Chẳng phải con vẫn chưa chọn quà sao?”

“Con cứ cho dì xem trước đi rồi dì mới nói cho con biết.” Khóe môi Thanh Thúy cong lên, rõ ràng là đã nắm thóp được sự tò mò của cháu mình. Lòng Duy Lâm cứ như bị mèo cào, một khi đã bị khơi gợi sự tò mò thì khó mà điều khiển được con tàu dục vọng.

Giằng co chưa được vài phút, cậu vẫn “nhục nhã” mà xoay camera điện thoại lại phía dưới.

“Oa, nhìn thích quá đi mất.”

Thanh Thúy ghé sát khuôn mặt xinh đẹp lại hơn nữa, đôi mắt phượng sáng lấp lánh: “Vừa to vừa dài lại vừa cứng vừa nóng, còn trắng trẻo hồng hào nữa. Duy Lâm, con phải bảo vệ tốt bảo bối của dì đấy nhé, nếu có chút sơ suất nào, dì sẽ hỏi tội con ngay!”

Dứt lời, dì còn “chụt” một cái hôn thật kêu lên màn hình điện thoại.

Duy Lâm vội vàng xoay camera trở lại: “Dì út, mau nói đi, dì đã mua quà gì về cho con thế?”

“Dì vẫn chưa xem đủ mà.” Thanh Thúy lộ vẻ không hài lòng, ngay sau đó lại cười khúc khích: “Còn món quà gì thì dì không thể nói cho con biết được, nếu không thì còn gì là bất ngờ nữa?”

“Dì út, dì hứa rồi mà chẳng giữ lời gì cả.” Duy Lâm đáp lại đầy vẻ cam chịu.

“Ngoan nào, đợi dì về rồi con sẽ biết thôi, đảm bảo con sẽ hài lòng.” Dì út lại gửi cho cậu một nụ hôn nồng cháy qua màn hình điện thoại.

Duy Lâm chẳng còn cách nào khác với người dì quái chiêu này. Cậu và Thanh Thúy “tám” điện thoại thêm gần một tiếng đồng hồ nữa mới chịu gác máy. Kết quả là vừa mới cúp máy không lâu, dì ấy đã gửi sang một đoạn ghi âm.

Duy Lâm nhấn mở, tiếng rên rỉ quyến rũ và ngọt ngào của Thanh Thúy bất thình lình truyền ra: “Ông xã… ưm… ưm… Duy Lâm ông xã của dì, oh oh, a, ông xã, mau đến hành hạ dì đi, ah ah ah… dì nhớ con quá, ưm ưm ưm… ông xã nhỏ của dì… ah!”

Tiếng rên rỉ của dì út ngày càng trở nên mãnh liệt, ngày càng cao trào, cho đến khi phát ra một tiếng hét khản đặc rồi đoạn âm thanh đột ngột dừng lại.

Lúc này dì lại gửi thêm một đoạn tin nhắn thoại nữa, giọng điệu đầy vẻ lả lướt và tình tứ: “Duy Lâm ông xã nhỏ ơi, dì vừa mới ‘ra’ nhiều thật là nhiều luôn, muốn con giúp dì liếm sạch quá đi mất. Món quà trước khi ngủ dì tặng con có thấy hài lòng không? Nhưng mà tuyệt đối không được vừa nhớ đến dì vừa ‘tự xử’ đâu nhé~”

“Mẹ kiếp!”

Duy Lâm hậm hực vứt điện thoại sang một bên, cái đồ yêu tinh này đúng là tâm địa không muốn cho cậu ngủ ngon mà. “Cậu nhỏ” của cậu lúc này đã bừng bừng khí thế, cứng ngắc đến mức đau nhức.

“Ting ting.”

Điện thoại lại vang lên tiếng thông báo tin nhắn. Chẳng lẽ dì út vẫn chưa chịu buông tha cho cậu sao?

Tiếng tay nắm cửa vang lên lạch cạch đầy lén lút, Tuyết thò đầu ra nhìn quanh quất một hồi rồi mới lặng lẽ lẻn vào phòng ngủ của Duy Lâm.

“Muộn thế này rồi còn không đi ngủ, em vào đây làm gì?” Duy Lâm đứng nép sau cánh cửa, bất thình lình lên tiếng. Trong phòng không bật đèn, bóng tối bao trùm khiến không gian trở nên mờ mịt và đầy ám muội.

Tuyết bị dọa cho giật bắn mình, em ấy vung tay đấm anh trai một cái rõ đau: “Anh bị thần kinh à? Tự nhiên đứng núp sau cửa làm cái gì không biết!”

Duy Lâm vội vàng đỡ lấy nắm đấm của em gái, thầm nghĩ cái con bé này nhỏ người mà ra tay cũng ra trò thật. “Em vẫn chưa trả lời là tại sao lại lén lút lẻn vào phòng anh đâu đấy nhé?”

Cậu đi đến bên giường, bật chiếc đèn ngủ lên. Ánh đèn màu vàng cam dịu nhẹ lan tỏa khắp đầu giường, xua đi bớt cái tĩnh mịch và chiếu rọi gương mặt đang hậm hực của Tuyết. Lúc này, Tuyết đang diện một chiếc váy ngủ liền thân, chất vải mềm mại ôm lấy vóc dáng nhỏ nhắn nhưng cực kỳ cân đối. Mái tóc dài buông xõa tự nhiên sau gáy, làn da trắng nõn nà dưới ánh đèn vàng trông lại càng thêm mịn màng, lấp lánh.

“Anh cũng cần được tôn trọng quyền riêng tư chút chứ?” Duy Lâm nằm ngửa ra giường, vươn vai một cái thật dài cho giãn gân cốt: “Không thấy anh trai em đang không mặc quần áo à?”

“Ở trước mặt em mà anh còn muốn bày đặt riêng tư sao?” Tuyết thản nhiên ngồi xuống bên mép giường, đôi mắt to tròn sáng lấp lánh như chứa cả bầu trời sao. Em ấy liếc nhìn xuống phía dưới một cái rồi bĩu môi: “Chẳng phải vẫn đang mặc quần lót đó sao? Có hở cái gì đâu mà làm bộ!”

Váy ngủ của Tuyết vì tư thế ngồi mà hơi vén lên cao, để lộ một đoạn đùi trắng ngần, mịn màng như sứ.

“Muộn thế này rồi, tìm anh có việc gì không?” Duy Lâm nhẹ nhàng đặt lòng bàn tay lên đùi em gái. Cảm giác trơn láng và đầy đàn hồi từ làn da thiếu nữ truyền đến khiến tim cậu đập nhanh hơn một nhịp.

Tuyết không hề đẩy ra, nhưng gương mặt lộ rõ sự không tự nhiên. Em đưa bàn tay nhỏ nhắn lên sờ trán Duy Lâm, lo lắng hỏi: “Anh à, có phải anh bị thứ gì đó nhập xác rồi không? Sao em thấy anh lạ quá.”

Duy Lâm gạt nhẹ tay em ra: “Sau này bớt đọc mấy cái tiểu thuyết xuyên không ngớ ngẩn trên mạng đi.”

“Không phải bị nhập xác à?”

Tuyết bỗng ấn chặt bàn tay Duy Lâm đang đặt trên đùi mình, thắc mắc: “Vậy sao lúc nào anh cũng nghĩ đến mấy chuyện đen tối thế? Mà đối tượng lại còn là em gái của mình nữa.”

Câu nói của em khiến tim Duy Lâm run rẩy.

“Tuyết!” Cậu không kìm nén được sự rung động trong lòng, kéo mạnh em vào lòng rồi đè em xuống dưới thân mình.

Duy Lâm hơi cúi đầu, chóp mũi chạm khẽ vào chóp mũi em: “Đã có ai nói với em rằng, em trông rất xinh đẹp, và vóc dáng cũng rất chuẩn chưa?”

Trên mặt Tuyết thoáng hiện một rặng hồng, hơi thở của em bắt đầu trở nên dồn dập: “Có xinh đẹp hay không, chẳng lẽ anh còn không biết sao?”

Khi em nói chuyện, hương thơm thanh khiết từ khuôn miệng nhỏ nhắn vương vấn ngay trước mũi Duy Lâm, vô cùng dễ chịu.

Cậu không nhịn được mà cắn nhẹ vào chóp mũi em gái: “Em có biết việc em cứ vô tư, chẳng thèm chú ý đến hình tượng trước mặt anh là sự dày vò lớn thế nào đối với anh không?”

“Có sao?” Ánh mắt Tuyết né tránh, giọng nói lấp lửng như đang ngầm thừa nhận điều gì đó.

“Trong kỳ nghỉ hè năm nay, ngày nào em cũng mặc nội y đi tới đi lui trước mặt anh, suốt ngày hở eo với chân dài, có con nhà ai như em không? Em có biết điều đó khiến anh khó chịu thế nào không?” Duy Lâm cằn nhằn.

“Trước đây em chẳng phải cũng như vậy sao?” Tuyết bị anh trai đè dưới thân dường như có chút khó chịu, cơ thể mềm mại của em khẽ cựa quậy một cách bất an.

“Trước đây là trước đây, sao em không nói lúc nhỏ hai đứa mình còn tắm chung luôn đi?”

“Chỉ vì những thứ đó mà anh nảy sinh ý đồ xấu với em gái mình sao?” Tuyết cố ý phả hơi thở vào mặt Duy Lâm, nghịch ngợm một cách hơi quá đà.

“Em…” Duy Lâm kiềm chế ham muốn mãnh liệt muốn hôn vào khuôn miệng nhỏ nhắn của em gái, thở dài một tiếng rồi lật người nằm xuống bên cạnh: “Muộn thế này rồi, còn sang phòng anh rốt cuộc là có chuyện gì?”

“Em xem anh có đang giận không?” Tuyết cười hì hì rồi nằm bò lên lồng ngực Duy Lâm, những sợi tóc dài xõa xuống mặt cậu gây cảm giác ngứa ngáy.

“Anh giận em chuyện gì chứ?” Bàn tay Duy Lâm vuốt lên vòng eo mềm mại của em gái, khẽ bóp nhẹ mới phát hiện eo Tuyết thật nhỏ nhắn, nằm gọn trong lòng bàn tay.

Tuyết khẽ hừ một tiếng, ngại ngùng nói: “Thì… vừa nãy chẳng phải em đã lén bỏ chạy sao.”

“Không chạy thì làm gì? Đợi mẹ bắt quả tang hai đứa mình rồi đánh gãy chân à?” Bàn tay Duy Lâm không yên phận trượt xuống bờ mông xinh xắn của em gái, nhẹ nhàng xoa nắn qua lớp váy ngủ mỏng manh.

Mông của Tuyết tuy không đầy đặn và nảy nở như mẹ Như Quỳnh hay dì út, nhưng đủ săn chắc và mềm mại, quan trọng nhất là dáng mông vô cùng hoàn hảo.

Sắc mặt Tuyết rõ ràng lại đỏ thêm mấy phần, em “ái chà” một tiếng, vội vàng gạt bàn tay của Duy Lâm ra: “Anh à, sao anh lại biến thái thế hả?”