Bí mật của Tường Vy – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bí mật của Tường Vy – Update Chương 15
Tác Giả: Knight
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Cô Giáo, Gái Xinh, Truyện Sex Người Lớn, Tưởng Tượng, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn "
Ngày Cập Nhật : 01/08/2026
Chương 13
Hai ngày sau đêm gặp lại những người cũ, Tường Vy gần như không ngủ được. Mỗi lần nhắm mắt lại là hình ảnh Kiên và hai thằng kia đè lên người cô, cùng với giọng Minh thì thầm “em là đồ chơi của anh”. Lồn vẫn ê ẩm nhưng lại nóng lên mỗi khi nhớ. Cô cầm điện thoại nhiều lần, gõ rồi xóa. Cuối cùng vẫn gửi.
“Anh… em không chịu nổi. Anh gọi em được không.”
Hoàng Minh trả lời sau vài phút.
“Em muốn gì.”
Vy nhìn tin nhắn lâu. Ngón tay run. Cô gõ chậm.
“Em muốn anh… cho em việc. Giống như trước. Em bứt rứt quá.”
Bên kia có vẻ im lặng khá lâu. Rồi tin nhắn mới hiện.
“Tối nay. Tám giờ. Chỉ mặc áo khoác dài. Bên trong không mặc gì. Đến quán cafe góc đường Nguyễn Thị Minh Khai. Ngồi bàn ngoài. Anh sẽ đến. Em không được tự ý che.”
Vy đọc xong thì ngồi xuống mép giường. Tim đập mạnh. Cô biết việc này nguy hiểm hơn những lần trước. Nhưng cơ thể lại phản ứng bằng cách ướt dần. Cô đi tắm, cạo sạch, rồi chỉ khoác một chiếc áo khoác dài đến giữa đùi. Không áo ngực, không quần lót. Khi bước ra đường, gió lạnh lùa vào làm núm vú cứng lên.
Tám giờ đúng. Cô ngồi ở bàn ngoài quán cafe. Áo khoác chỉ cài một nút. Mỗi lần gió thổi là phần đùi trên lộ ra. Cô khép chân, nhưng vẫn cảm thấy mình đang bị nhìn. Một lúc sau Minh xuất hiện. Cậu ngồi đối diện, gọi hai ly nước, giọng bình thường.
“Em đến đúng giờ. Giỏi.”
Vy không dám nhìn thẳng. Minh đưa mắt xuống dưới bàn.
“Banh chân ra một chút. Anh muốn xem em có nghe lời không.”
Vy do dự rồi từ từ mở đùi. Áo khoác xẻ ra. Lồn trần lộ rõ dưới ánh đèn quán. Minh gật đầu.
“Ướt rồi. Em nứng vì bị ra đường như này đúng không.”
“Em… xấu hổ… nhưng em ướt…”
Minh đẩy một chiếc remote nhỏ sang. Cậu nói thấp.
“Bật đi. Em tự điều khiển. Nhưng không được tắt cho đến khi anh cho phép. Có người đi ngang thì em phải giữ nguyên tư thế.”
Vy nhận remote. Tay run. Cô bật mức thấp. Trứng rung (Minh đã bảo cô đeo từ nhà) bắt đầu chạy. Cảm giác quen thuộc khiến cô cắn môi. Minh ngồi nhìn, thỉnh thoảng nói chuyện như không có chuyện gì. Khi có nhóm thanh niên đi ngang, cậu bảo.
“Banh rộng hơn. Để họ nhìn nếu muốn.”
Vy làm theo. Một vài ánh mắt liếc xuống. Cô đỏ mặt, nước chảy nhiều hơn. Remote bị chỉnh lên mức cao hơn bởi chính tay cô vì không chịu nổi sự treo lơ lửng. Đùi bắt đầu run.
“Anh… em sắp…”
“Chưa được. Chịu thêm. Em tự xin việc này mà.”
Vy khụy người trên ghế, tay nắm chặt mép áo khoác. Cô cố nín nhưng tiếng thở vẫn nặng. Khi Minh cuối cùng gật đầu, cô mới dám tăng hết mức. Cơn org ập đến nhanh. Lồn co giật, nước chảy ướt ghế. Cô cắn chặt môi để không rên thành tiếng giữa quán.
Minh trả tiền, đứng dậy.
“Về nhà anh.”
Trên xe cậu không sờ nhiều. Chỉ để tay lên đùi cô. Về đến căn hộ, Minh đóng cửa rồi kéo áo khoác khỏi người cô. Cô đứng trần trụồng giữa phòng, còn run vì dư âm vừa ra ở quán.
Minh không đè ngay. Cậu đẩy cô ngồi lên mép giường, quỳ xuống giữa hai chân, lưỡi liếm chậm và sâu. Hai tay giữ đùi cô banh rộng. Khi Vy đã ướt trở lại và bắt đầu rên, cậu mới đứng lên, đẩy cô nằm xuống, nhấn cặc vào một mạch.
Nhịp lần này chậm và sâu hơn những lần hoang dại trước. Minh vừa đụ vừa hôn lên cổ, lên mắt, lên miệng cô, giọng vừa bẩn vừa êm.
“Em tự nhắn tin xin việc. Em tự mặc mỗi áo khoác ra đường. Em tự banh chân cho người lạ nhìn. Em tự tăng rung đến khi ra. Em đang chủ động hơn rồi. Anh thích.”
Vy ôm lấy lưng anh, chân khoác lên eo, giọng khàn.
“Em bứt rứt… em cần anh… ahh… đụ em…”
“Em cần anh kiểm soát. Em cần bị anh đẩy ra ngoài. Em cần bị nhìn. Nói đi.”
“Em cần… em cần bị anh biến thành đồ chơi… xin anh… mạnh hơn…”
Minh tăng tốc. Một tay xoa âm vật theo nhịp. Vy cong lưng, lên đỉnh lần nữa trong tiếng rên dài. Lồn siết chặt. Minh chịu thêm một lúc rồi bắn sâu vào trong, vừa ra vừa hôn lên trán cô như đang khen.
Hai người nằm im. Minh không rút ra ngay. Cậu xoa chậm lên lưng cô, giọng thấp.
“Em đã tự xin. Anh đã cho. Lần sau em còn muốn xin nữa thì cứ nhắn. Anh sẽ nghĩ ra việc khác cho em.”
Vy gật đầu trong bóng tối. Mặt úp vào ngực anh. Lần này cô không khóc. Chỉ thở đều hơn, để tinh trùng chảy chậm ra ngoài và cảm giác vừa tự đưa mình vào tình huống nguy hiểm vẫn còn nóng trên da. Cô đã bắt đầu chủ động bước vào vòng lặp mà Minh dựng lên, và cả hai đều biết điều đó.