Bí mật của Bạch Linh – Update Chương 3
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bí mật của Bạch Linh – Update Chương 3
Tác Giả: lynn
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Học Sinh, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 23/08/2026
Lâm Duy là cái tên khiến gần như tất cả giáo viên trong trường phải nhíu mày mỗi khi nhắc đến. Học lực không đến mức kém, nhưng tính tình thì ngang ngược, nghịch ngợm và thích làm mọi thứ theo ý mình. Cậu thường ngồi ghế cuối lớp, chân gác lên ghế trước, tai nghe vẫn còn cắm một bên dù đang giờ học. Đôi khi cậu trốn tiết để ra sân bóng đá, đôi khi thì kéo cả nhóm bạn đi hút thuốc sau nhà xe. Giáo viên chủ nhiệm đã gọi phụ huynh không dưới năm lần, nhưng Lâm Duy vẫn chỉ cười toe toét rồi nói: “Em biết rồi ạ.”
Bạch Linh thì hoàn toàn ngược lại. Cô ngồi hàng đầu, sổ tay luôn đầy chữ, điểm số đứng top đầu khối. Ai cũng gọi cô là “mọt sách”, là “cô gái gương mẫu”. Áo sơ mi trắng luôn được cài khuy tận cổ, tóc buộc gọn gàng, giọng nói nhẹ nhàng, lịch sự. Không ai biết rằng dưới lớp vỏ ấy, Bạch Linh thỉnh thoảng vẫn lén lút mở những trang web đen trên điện thoại khi về nhà một mình, rồi nằm trên giường, mắt lim dim, tay len lỏi xuống dưới…
Họ va vào nhau vào một buổi chiều mưa. Lâm Duy đang chạy trốn khỏi phòng giám thị thì đâm sầm vào Bạch Linh đang ôm chồng sách. Sách vở văng tung tóe. Cậu cúi xuống nhặt giúp, miệng vẫn còn cười nham nhở:
“Xin lỗi nha, con mọt sách. Không ngờ cô cũng biết đi dưới mưa.”
Bạch Linh định cáu, nhưng khi nhìn thấy đôi mắt Lâm Duy – vừa tinh quái vừa có chút gì đó khiến tim cô đập nhanh – cô chỉ khẽ nói:
“Không sao… Cậu không cần phải nhặt đâu.”
Từ hôm đó, Lâm Duy bắt đầu cố tình xuất hiện quanh cô. Cậu hay ngồi cạnh chỗ cô học nhóm, cố tình hỏi bài dù không cần, rồi lại thì thầm vào tai cô những câu khiến mặt cô đỏ bừng. Ban đầu Bạch Linh tránh né, nhưng dần dần cô lại thấy mình chờ đợi những lần cậu đến. Có lần Lâm Duy kéo cô vào phòng thí nghiệm trống sau giờ học, đóng cửa lại, rồi chỉ đứng nhìn cô cười:
“Em biết không? Nhìn em nghiêm túc vậy mà anh lại càng muốn… nghịch.”
Bạch Linh quay mặt đi, nhưng tay cô lại siết chặt mép áo. Trong đầu cô lúc ấy đang hiện lên những hình ảnh mà cô không dám nói thành lời.
Vài tuần sau, họ chính thức hẹn hò. Không ai trong lớp tin được “con mọt sách” lại cặp với “thằng cá biệt”. Nhưng chính Bạch Linh lại là người chủ động nắm tay Lâm Duy trước mặt mọi người lần đầu tiên, dù mặt cô đỏ như sốt.
Và rồi đến chiều hôm ấy…
Chiều hôm ấy tan học sớm hơn mọi ngày. Trời còn sáng, nắng nhạt trải dài trên sân trường. Lâm Duy đi bên cạnh Bạch Linh, tay vẫn nắm nhẹ tay cô như mọi lần. Đi được một đoạn, cậu hơi chậm lại, nhìn cô một lúc rồi lên tiếng, giọng có chút do dự:
“Nhà anh gần đây. Em… về chơi một chút được không?”
Bạch Linh hơi ngạc nhiên. Cô nhìn Lâm Duy, thấy ánh mắt cậu vừa mong chờ vừa hơi e dè. Một thoáng im lặng trôi qua, rồi cô nhẹ nhàng gật đầu.
“Được.”
Chỉ một chữ đồng ý, nhưng cả hai đều cảm thấy không khí giữa họ có chút khác lạ so với những buổi đi về bình thường. Họ không nói thêm gì nữa, chỉ lặng lẽ bước đi, tay vẫn nắm nhau, nhưng khoảng cách giữa hai vai dường như gần hơn một chút so với mọi ngày.
Phòng của Lâm Duy khá gọn gàng, chỉ có một chiếc giường đơn, bàn học và vài chồng sách vở. Ánh nắng chiều xuyên qua rèm cửa, chiếu nhẹ lên sàn. Bạch Linh ngồi trên mép giường, hai tay đặt gọn trên đùi, lưng hơi thẳng. Cô vẫn chưa quen với việc ở trong phòng riêng của bạn trai.
Lâm Duy ngồi cạnh, cách cô khoảng nửa gang tay. Không khí im lặng đến mức tiếng quạt trần quay cũng trở nên rõ ràng. Anh nuốt nước bọt, liếc nhìn bàn tay nhỏ nhắn của cô đang đặt trên vải váy.
“Linh… tay em lạnh quá.”
Giọng anh khàn nhẹ, cố giữ bình tĩnh. Bạch Linh ngẩng lên, má đã ửng hồng. Cô chưa kịp trả lời thì Lâm Duy đã từ từ đưa tay ra, ngón tay anh chạm nhẹ vào mu bàn tay cô. Chỉ một cái chạm thôi cũng khiến cả hai giật mình.
Bạch Linh không rút tay. Tim cô đập mạnh. Lâm Duy rụt rè hơn, lần này anh nắm lấy những ngón tay mảnh của cô, đan nhẹ vào. Lòng bàn tay anh ấm, hơi ẩm vì hồi hộp. Cô cảm nhận rõ từng đường vân trên da anh.
“Được không…?” Anh thì thầm, mắt nhìn xuống nơi hai bàn tay đang nắm nhau.
Bạch Linh gật đầu rất nhỏ, không dám nhìn thẳng. Lâm Duy siết nhẹ hơn một chút, ngón cái anh vuốt ve mu bàn tay cô. Cử chỉ đơn giản ấy khiến hơi thở của cô rối loạn. Cô nghiêng người sát lại một chút, vai chạm nhẹ vào vai anh.
Lâm Duy quay mặt sang. Khoảng cách giữa hai khuôn mặt giờ chỉ còn vài centimet. Hơi thở của cô ấm áp, thơm nhẹ mùi sữa tắm. Anh nhìn môi cô – đôi môi mỏng, hơi hé mở vì ngại. Tim anh đập thình thịch.
“Linh…”
Anh gọi tên cô một lần nữa, rồi từ từ nghiêng đầu. Môi anh chạm nhẹ vào môi cô – chỉ là một cái hôn rất nhẹ, như thử nghiệm. Bạch Linh nhắm mắt lại, toàn thân cứng đờ. Lâm Duy không vội. Anh chỉ giữ nguyên tư thế, môi chạm môi, cảm nhận sự mềm mại ấy.
Vài giây sau, cô đáp lại. Môi cô khẽ cử động, đáp lại cái hôn vụng về. Lâm Duy thở ra một hơi dài, tay còn lại vòng qua eo cô, kéo nhẹ người cô sát hơn. Cái hôn dần sâu hơn. Anh nghiêng đầu, môi mím lấy môi dưới của cô, rồi nhẹ nhàng mút. Lưỡi anh chạm nhẹ vào môi cô, hỏi xin phép.
Bạch Linh mở miệng ra một chút. Lưỡi hai người chạm nhau lần đầu. Cô rùng mình, tay đang bị nắm siết chặt hơn. Lâm Duy hôn cô chậm rãi, từng nhịp, như sợ làm cô sợ. Tiếng hôn ướt át vang nhẹ trong phòng yên tĩnh. Hơi thở của cả hai ngày càng nóng.
Khi tách ra, một sợi nước bọt mỏng vẫn còn nối giữa hai đôi môi. Bạch Linh thở dốc, má đỏ bừng, mắt long lanh. Lâm Duy cũng không khá hơn. Anh nhìn cô, giọng khàn:
“Em… ổn không?”
Bạch Linh gật đầu, rồi bất ngờ nghiêng người, chủ động hôn lại anh lần nữa. Lần này cô mạnh bạo hơn một chút. Lâm Duy như bị kích thích bởi sự chủ động ấy. Anh đáp lại ngay, rồi tay vòng qua eo cô, kéo nhẹ. Anh dang hai chân ra hai bên trên giường, kéo Bạch Linh ngồi vào khoảng giữa đùi mình. Cơ thể cô bị kéo sát vào người anh. Váy ngắn bị kéo lên một chút khi cô ngồi xuống lòng anh, đùi trần chạm vào quần jean của cậu.
Hai người dính sát vào nhau. Lâm Duy ôm eo cô, tiếp tục hôn sâu. Lưỡi anh luồn vào miệng cô, mút nhẹ, thở nóng ran. Bạch Linh ngồi trong lòng anh, lưng tựa vào ngực cậu, cảm nhận rõ nhịp tim đập mạnh. Mùi thơm thoang thoảng từ tóc và cổ cô – mùi sữa tắm lẫn chút hương cơ thể – xộc thẳng vào mũi Lâm Duy. Anh hít sâu, hôn càng nồng nhiệt hơn.
Cơ thể anh phản ứng nhanh. Dương vật trong quần bắt đầu cương cứng, đẩy lên rõ ràng. Khi Bạch Linh hơi dịch người vì tư thế ngồi, phần cứng ấy cọ nhẹ vào mông và đáy váy của cô. Cô giật mình, môi tách ra khỏi anh một chút, mắt mở to, má đỏ bừng hơn.
“Anh…”
Giọng cô khẽ run. Lâm Duy cũng cứng người lại một giây, nhận ra phản ứng của chính mình. Anh ôm eo cô chặt hơn một chút, thở nóng vào tai cô:
“Xin lỗi… anh không cố ý. Chỉ là… em ngồi sát quá.”
Nhưng anh không đẩy cô ra. Dương vật vẫn cứng ngắc, cọ nhẹ vào người cô mỗi khi hai người hơi cử động. Bạch Linh ngồi yên trong lòng anh, vừa ngại vừa không muốn rời đi. Hai người nhìn nhau, rồi Lâm Duy lại cúi xuống hôn cô lần nữa.
Lần này anh không nhẹ nhàng nữa. Môi anh đè mạnh lên môi cô, hôn sâu và hung hăng hơn. Lưỡi anh đẩy thẳng vào miệng cô, quấn lấy lưỡi cô, mút mạnh, hút hết hơi thở của cô. Tiếng hôn ướt át, dâm dục vang lên rõ ràng trong phòng. Bạch Linh khẽ rên trong miệng anh, tay vô thức nắm chặt áo cậu. Lâm Duy một tay ôm eo cô siết chặt, tay còn lại luồn lên gáy, giữ đầu cô cố định để hôn sâu hơn.
Anh nghiêng đầu, đổi góc, mút môi dưới của cô rồi cắn nhẹ. Lưỡi anh liếm khắp khoang miệng cô, thở nóng ran vào mũi cô. Bạch Linh bị cuốn theo, đáp lại vụng về nhưng ngày càng nồng nhiệt. Mông cô vô thức cọ nhẹ vào chỗ cứng đang đẩy lên từ dưới, khiến Lâm Duy rên khẽ trong họng, hôn càng bạo hơn. Dương vật anh cứng ngắc, cọ mạnh hơn vào đáy váy và mông cô mỗi khi hai người cử động.
Hơi thở cả hai rối loạn. Môi cô sưng ửng, nước bọt dính đầy. Lâm Duy tách ra một chút, nhìn cô với đôi mắt tối sầm, rồi lại đè môi xuống lần nữa, hôn như muốn nuốt chửng cô.
Không khí ngày càng nóng bỏng. Hơi thở của cả hai rối loạn, tiếng hôn ướt át vẫn còn vang vọng trong phòng. Lâm Duy cảm nhận rõ cơ thể mềm mại đang ngồi trong lòng mình, mùi thơm từ tóc và da cổ Bạch Linh khiến anh càng hưng phấn. Dương vật vẫn cứng ngắc, cọ nhẹ vào mông cô mỗi khi hai người hơi cử động.
Tay đang ôm eo cô bắt đầu trượt xuống. Ngón tay anh chậm rãi lướt qua eo váy, rồi hạ thấp hơn, chạm vào đùi trên của Bạch Linh. Da cô mềm và nóng. Anh vuốt ve nhẹ nhàng, lòng bàn tay áp sát, sờ soạng từ từ theo đường cong của đùi. Bạch Linh khẽ giật mình, tay đẩy nhẹ vào ngực anh một cái, nhưng không dùng sức, chỉ như phản xạ ngại ngùng. Cô vẫn ngồi yên trong lòng cậu, môi hơi hé, thở dốc.
Lâm Duy bạo dạn hơn một chút. Anh nắm nhẹ vạt váy, kéo từ từ lên cao. Vải váy trượt trên đùi cô, lộ ra làn da trắng nõn, mịn màng. Những ngón tay anh tiếp tục nghịch ngợm, vuốt ve mặt trong đùi, khiến vùng da ấy hơi ửng đỏ vì bị chạm nhiều. Bạch Linh rùng mình, đùi khẽ run, nhưng vẫn không ngăn cản. Cô chỉ nghiêng đầu dựa vào vai anh, mắt lim dim, để mặc bàn tay ấy tiếp tục khám phá.
Lâm Duy hôn nhẹ lên thái dương cô, rồi thì thầm sát tai:
“Em… da mềm quá.”
Tay anh kéo váy lên cao hơn nữa, gần đến phần hông, để lộ gần hết đôi đùi trắng nõn đang hơi run run trong lòng cậu.
Ánh mắt Lâm Duy liếc xuống khuôn mặt đỏ ửng của Bạch Linh. Cô đang thở dốc sau những nụ hôn mãnh liệt, đôi môi sưng ửng, mắt lim dim. Bộ ngực tròn trịa phập phồng theo từng hơi thở mạnh, khiến ánh mắt anh thêm phần tham lam.
Cậu cúi xuống ngay, môi áp chặt lên môi cô một lần nữa, lưỡi xâm chiếm sâu vào bên trong miệng Bạch Linh. Lần này anh hôn hung hăng hơn, mút mạnh, hút hết hơi thở của cô. Cơ thể Bạch Linh đã mềm nhũn trong lòng anh, chỉ còn biết dựa sát vào người cậu, để mặc Lâm Duy chiếm lấy từng hơi thở. Bên dưới, nơi đáy váy, cô đã ướt nhẹp từ lúc bị anh sờ soạng đùi.
Bàn tay Lâm Duy không tiến sâu hơn nữa. Anh buông tha cặp đùi trắng nõn, để ngón tay từ từ trườn lên, lướt qua eo váy rồi chạm vào bộ ngực đầy đặn. Cậu khẽ bóp nhẹ một cái. Cảm giác mềm mại, đàn hồi truyền thẳng vào lòng bàn tay khiến anh hưng phấn hơn. Lâm Duy hôn càng mãnh liệt, lưỡi quấn chặt lấy lưỡi cô, thở nóng ran.
Bạch Linh bất ngờ khi bị bóp, khẽ rên lên một tiếng nhỏ trong miệng anh. Nhưng lần này cô không đẩy ra, cũng không cản. Hai tay cô nắm chặt lấy ga giường, ngón tay siết chặt, mặc cho cậu xoa nắn. Nhìn thấy phản ứng ấy, Lâm Duy khẽ cười thầm trong lòng. Anh vừa tiếp tục xoa nắn, bóp nhẹ nhàng rồi mạnh dần lên phần ngực đầy đặn của cô, vừa hôn sâu hơn, như muốn nuốt chửng lấy cô hoàn toàn.
Đến khi Bạch Linh gần như ngạt thở, Lâm Duy mới chịu buông tha cô. Hai người tạm thời tách ra, một sợi nước miếng mỏng vẫn còn dính kéo giữa đôi môi sưng ửng của cả hai, trông vừa dâm đãng vừa vướng víu. Bạch Linh thở hổn hển, ngực phập phồng mạnh. Cô không nghĩ Lâm Duy lại có thể mãnh liệt đến vậy. Chỉ mới hôn thôi mà cô đã gần như kiệt sức, toàn thân mềm nhũn.
Thấy vẻ mặt cô, Lâm Duy khẽ hỏi, giọng còn khàn:
“Anh… có mạnh quá không?”
Bạch Linh lắc đầu, má vẫn đỏ bừng:
“Không… chỉ là em hơi ngại thôi.”
Hai người ngồi im một lúc, hơi thở dần đều trở lại. Lâm Duy nhẹ nhàng kéo váy cô xuống cho chỉnh tề, rồi đưa cô ra tận cửa. Họ tạm biệt nhau bằng một cái hôn nhẹ trên môi, ngắn hơn rất nhiều so với lúc nãy. Bạch Linh bước đi, vẫn còn choáng váng.
Về đến nhà, cô vội lên phòng, đóng cửa rồi vùi mặt vào gối. Càng nghĩ lại những gì vừa xảy ra, mặt cô càng đỏ, cả người nóng ran. Hình ảnh Lâm Duy hôn mình đến nghẹt thở, bàn tay anh xoa nắn ngực… cứ hiện lên rõ mồn một. Cô đưa tay chạm vào ngực mình qua áo, nhớ lại cảm giác bị anh bóp nhẹ, rồi càng lúc càng hứng.
Không còn giữ được, Bạch Linh ngồi dậy, cởi phăng áo ngoài, rồi tháo luôn chiếc áo lót. Đôi ngực tròn trịa, đầu ti đã cương cứng được giải phóng. Cô vừa xoa vừa nhéo nhẹ đầu ti, thở dốc. Lúc này trong phòng riêng, cô không còn vẻ ngại ngùng, dè dặt như khi ở phòng Lâm Duy nữa. Những tiếng rên khẽ bắt đầu thoát ra khỏi miệng, ngày càng rõ ràng hơn.
Cửa phòng lúc này đã bị mở hé từ lúc nào, và có người đang đứng ngoài, lặng lẽ quay lại toàn bộ từ khi cô bắt đầu tự sờ soạng.
Bạch Linh càng xoa càng hứng. Một tay vẫn tiếp tục nắn nù ngực, tay kia mò xuống, cởi nốt chiếc quần lót nhỏ nhắn. Cô đưa lên nhìn – vải đã ướt nhẹp hết cả. Nghĩ lại lúc Lâm Duy sờ soạng đùi mình, nếu lúc đó anh tiếp tục tiến sâu hơn… Cô nhớ rõ, anh đã chạm nhẹ vào phần nhạy cảm một chút rồi. Nhìn chiếc quần lót ướt, cô thì thầm:
“Khi nãy… Lâm Duy đã chạm một chút vào đây…”
Mặt đỏ bừng, cô không tự chủ được đưa quần lót lên mũi, hít sâu mùi của chính mình lẫn chút gì đó tưởng tượng từ bàn tay anh, rồi ngậm luôn vào miệng. Đây là lần đầu tiên cô thủ dâm. Cô chưa từng nghĩ mình lại có thể làm những việc như thế này.
Ở ngoài, hình tượng của Bạch Linh là một cô nàng chăm chỉ, mọt sách, ngoan ngoãn. Nhưng lúc này, cô đang hoàn toàn trần truồng trên giường. Tay cầm chiếc quần lót đã được Lâm Duy chạm vào, hai chân tự dang rộng ra. Tay kia khẽ luồn xuống, ngón tay chạm vào hột le đang sưng đỏ, day nhẹ. Cô vừa rên vừa gọi tên:
“Lâm… Lâm Duy… em thích lắm…”
Ngón tay bắt đầu khẽ nhét vào, móc nhẹ nhàng rồi sâu hơn một chút. Cô vừa móc vừa gọi tên anh, giọng rên rỉ ngày càng lớn, không còn kiềm chế. Cơ thể run run, hông hơi nhún theo nhịp tay. Tốc độ nhanh dần. Nước nhờn chảy ra nhiều, dính đầy ngón tay. Cô day mạnh hơn vào điểm nhạy cảm, vừa móc vừa rên:
“Lâm Duy… em… em sắp… ahh…”
Cơ thể cô giật mạnh. Nước bắn ướt nhẹp cả bàn tay và một phần ga giường. Bạch Linh nằm thở dốc, mắt lim dim, toàn thân run nhẹ sau cực khoái đầu tiên. Cô đưa bàn tay ướt lên, nhìn những vệt nhờn bóng loáng, rồi khẽ liếm nhẹ, mút sạch từng ngón.
Hình ảnh một cô nàng ngoan ngoãn, chăm chỉ đã hoàn toàn biến mất, thay vào đó là một cơ thể trần trụi, hư hỏng, vẫn còn đang thở dốc sau khi tự thỏa mãn. Và tất cả đều bị ghi lại bởi người đang đứng sau cánh cửa hé mở.
P/s: mình mới tập viết mấy thứ linh tinh nên hơi lủng củng xí, khúc sau có vài chỗ phi thực tế xíi, mấy khúc cao trào nên cứ viết tùm lum zoo mn thông cảm nheaa 💦💦