Bày Cô Vợ Lãnh Cảm Chơi Trò Đổi Vợ Để Tăng Kích Thích Nào Ngờ Mở Ra Chuỗi Bi Kịch – Update Chương 15
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bày Cô Vợ Lãnh Cảm Chơi Trò Đổi Vợ Để Tăng Kích Thích Nào Ngờ Mở Ra Chuỗi Bi Kịch – Update Chương 15
Tác Giả: EA7 bp
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 29/08/2026
Chương 11
Lúc tôi bò ra khỏi gầm bàn, cảm giác như cả đám xung quanh đều đang nhìn mình. Tô Khiên thì cười đến nỗi suýt ngã, ngồi sát bên tôi, giả vờ xoa xoa chỗ gáy đau giúp tôi, nhưng thật ra dùng bộ ngực trần truồng cọ vào cánh tay tôi. Cô ấy… không mặc gì bên trong áo luôn hả?! Rồi trong tay tôi tự nhiên xuất hiện một nắm vải đen nhỏ, còn dính chút chất nhờn. Tôi há hốc mắt nhìn cô ấy. Tô Khiên lấy tay che miệng, thì thầm:
“Cất kỹ đi.”
Nhặt thìa chỉ là cái bẫy thôi. Thìa nhặt lên cũng chẳng dùng được, vẫn phải gọi phục vụ đổi mới. Tôi vừa định gọi thì Tô Khiên đè tay tôi xuống:
“Không ăn nữa đâu, đi thôi. Còn chương trình nữa kìa.”
Tim tôi lập tức đập thình thình. Đến phần chính rồi sao? Không phải bảo không làm động tác thực chất sao? Nhưng với bao nhiêu lớp đường trước đó, tôi đã gần như mất kiểm soát.
Chương trình thứ hai là KTV, vẫn trong trung tâm thương mại này, phòng nhỏ dành cho hai người. Không gọi rượu, chỉ gọi vài loại nước ngọt và đồ ăn vặt. Cũng chẳng có ý định hát, chỉ để nhạc nền chạy lung tung thôi. Chúng tôi không phải đến đây hát.
Tô Khiên ném túi xách sang một bên, ngồi phịch xuống sofa êm ái, nhìn tôi rồi lại cười khúc khích:
“Còn đau không?”
“Đau chết được. Em định bù cho anh thế nào đây?”
Nhân lúc trong phòng kín đáo, tôi lấy nắm vải đen ra, giũ ra, dưới ánh đèn mờ mờ nhìn chỗ dính chất nhờn. Tôi còn cố tình dùng ngón tay xoa xoa hai cái, như đang cảm nhận độ dính, rồi nhìn thẳng Tô Khiên. Trong ánh đèn nhấp nháy, khuôn mặt tinh tế của cô ấy như ửng lên một lớp hồng nhạt, nhìn không rõ.
“Sao, đủ kích thích chưa?”
Tô Khiên cầm lấy chai Sprite. Tôi bản năng lấy từ tay cô ấy, mở nắp rồi đưa lại, một hơi. Tô Khiên nhìn chai nước thở dài:
“Mai Mai thật có phúc.”
“Kích thích quá đà rồi.” Tôi nói thật. Từ trước đến giờ chưa có người phụ nữ nào quyến rũ tôi đến mức này. Bạch Mai với tôi quen qua mạng, tán tỉnh rất lâu mới gặp mặt. Cô ấy từ nhỏ đã là đứa con gái ngoan ngoãn, yêu đương cũng chẳng có chiêu trò gì, bình bình lặng lặng cho đến lúc cưới. Còn hôm nay, Tô Khiên cho tôi một cảm giác hoàn toàn khác. Hóa ra phụ nữ có thể quyến rũ đến mức khiến người ta kích động thế này.
“Chuột cũng có phúc thật. Mỹ nhân như em, lại kích thích thế này.”
“Hắn chưa từng được. Tôi chưa bao giờ làm với hắn kiểu này.”
Tô Khiên lại thở dài. Cảm xúc của cô ấy dường như đột nhiên trầm xuống. Tôi cất chiếc quần lót đen của cô ấy vào lòng bàn tay, ngồi sát bên, cô ấy rất tự nhiên dựa vào vai tôi.
“Tôi chưa từng làm thế này. Từ lúc quyết định trao đổi, tôi đã quyết sẽ dùng với anh một cách hoàn toàn khác. Hay nói đúng hơn, tôi muốn buông thả hoàn toàn, để chính mình cũng cảm nhận được kích thích khác biệt.”
“Trước đây chưa từng thế với Chuột?” Tôi không tin nổi.
“Chưa. Nói ra cũng lạ. Ừm… từ tuổi dậy thì tôi đã ý thức được lợi thế ngoại hình của mình. Nhưng… đúng hơn là vừa lợi thế vừa bất lợi. Trong lớp, trong trường, ngoài ánh mắt theo dõi của đám con trai, còn nhiều hơn là sự cô lập, đàm tiếu của các bạn gái. Thậm chí có thằng con trai chẳng biết vì lý do gì lại đi loan tin đồn về tôi, đủ loại phiên bản dâm đãng bẩn thỉu. Từ cấp hai tôi đã bị mất trinh rồi. Tất cả thành tích, chức vụ học sinh tôi cố gắng giành được… đều đổi bằng sự dâm đãng của mình.”
Giọng Tô Khiên lúc này nghẹn lại. Câu chuyện kiểu này quá phổ biến. Con gái đẹp thường phải chịu cảnh ấy.
“Tôi luôn cẩn thận giữ khoảng cách với con trai, sống theo khuôn phép, thậm chí chẳng dám cười với bất kỳ thằng nào. Đến đại học cũng chẳng dám nói chuyện nhiều với con trai, mãi đến lúc Chuột đến trường tôi tham gia hoạt động.”
Phần sau ai cũng biết. Năm ấy Tô Khiên vừa vào năm cuối, hai mươi hai tuổi. Chuột thì mới đi làm được, hai mươi sáu.
“Chuột cũng từng bị những tin đồn ấy làm phiền, nhưng hắn thẳng thắn hỏi tôi, rồi bảo không quan tâm quá khứ của tôi. Lúc ấy tôi quyết định chọn hắn. Tôi cũng nói rõ với hắn, tôi không phải kiểu người ấy. Nếu có duyên đến ngày cưới, hắn sẽ tự kiểm chứng. Hắn cũng đã kiểm chứng thật. Tôi chẳng hiểu lúc ấy mình sao lại cứng rắn thế, có lẽ chỉ muốn cá với đám tin đồn một phen.”
“Cái gì?! Thằng Chuột thú tính thế mà lại chịu đợi đến ngày cưới mới…” Tôi suýt buột miệng, không ngờ đến vậy. Tô Khiên bất mãn lấy vai hích tôi một cái.
Nhạc KTV vẫn chạy, chúng tôi cứ thế nói chuyện. Hóa ra ai cũng chỉ có một lần yêu rồi cưới (chuyện Bạch Mai với Lữ Hạo lúc trước chúng tôi đều không tính). Tôi chợt nhớ ra, hai cặp Điền Việt với Tiết Kỳ Văn, Lục Điềm với Lưu Khang Thái cũng thế.
Tô Khiên nói, lần này quyết tâm thay đổi cuộc sống, cô ấy sẽ vứt bỏ hết những kiểu cẩn thận, kiềm chế vì ngoại hình trước đây. Cô ấy muốn ngang nhiên trêu chọc, quyến rũ, buông thả, trở thành đúng cái Tô Khiên trong lời đồn ngày xưa. Và đối tượng chính là tôi. Tim tôi đập dữ dội, thân nhiệt tăng vọt, đầu óc như sung huyết.
“Anh biết không, tôi luôn nghĩ phải mở đầu sự buông thả này thế nào. Tôi nghĩ ra một câu.” Tô Khiên đặt hai tay lên vai tôi, hơi thở nóng hổi thoảng vào tai tôi. Cô ấy lại nói ra câu khiến tim tôi bị túm chặt hôm qua:
“Em có thể để anh đụ em trước.”
Tim tôi như muốn đập vỡ lồng ngực. Tôi nắm lấy bàn tay cô ấy đặt trên vai mình. Tay cô ấy mát lạnh, trơn mượt. Cô ấy rút tay về, cầm chai Sprite cười khúc khích:
“Nhưng anh Nguyên ơi, anh đã bỏ lỡ rồi. Anh không biết hôm qua em phải lấy bao nhiêu can đảm mới nói được câu ấy, lúc đó cả người em run bần bật, thế mà anh lại thản nhiên, làm em thất vọng ơi là thất vọng. May mà câu sau của anh cho em biết anh có lòng tà nhưng không có gan.”
Cô ấy liếc nhìn tôi đầy vẻ thú vị. Như một cục sắt đỏ bị dội một gáo nước lạnh, cả đầu óc tôi đầy ắp sự hối hận.
“Hôm qua anh chưa chuẩn bị xong…”
Tô Khiên trèo lên đùi tôi, nắm tay tôi đặt lên ngực mình:
“Hôm nay không được làm chuyện thực chất, nhưng để bù cho anh, sờ qua quần áo thoải mái. Mai Mai với Chuột cũng theo quy tắc ấy.”
Lòng bàn tay tôi lập tức nắm chặt lấy sự mềm mại tuyệt vời ấy. Tròn trịa, chuẩn như hình nón, đàn hồi cực tốt. Rồi cả hai tay, tôi ôm luôn cô ấy vào lòng. Con đê trong lòng tôi sụp đổ hoàn toàn. Tô Khiên vòng hai tay ôm cổ tôi, nhìn tôi xoa nắn bộ ngực mình như đang massage, giọng nhẹ nhàng:
“Chuột với Mai Mai cũng đang làm y như vậy đó.”
Tôi dừng tay, nhìn khuôn mặt xinh đẹp trước mắt chẳng biết phải làm gì. Lông mi dài của cô ấy cứ khẽ rung trước mắt tôi.
Rồi đột nhiên, một đôi môi ấm áp hơi mát áp sát vào tôi, lực hút mạnh mẽ kéo lưỡi tôi sang, rồi quấn lấy, khuấy đảo. Ngọn lửa trong lòng tôi vừa gần tắt lại bùng lên dữ dội. Tôi bản năng ôm chặt lấy thân thể mềm mại trên đùi mình. Lâu lắm chúng tôi mới tách ra. Tô Khiên mắt long lanh như ướt, thì thầm bên tai tôi:
“Cái này là thêm. Em bù cho anh.”
Rồi cô ấy nâng mặt tôi lên, nhìn rất nghiêm túc:
“Anh Nguyên, đã bước bước này rồi thì lúc ở bên em, hãy vứt hết mọi thứ đi. Em đã quyết tâm buông thả hoàn toàn, đi trải nghiệm những thứ khác biệt. Anh cũng thế nhé? Em sẽ không để anh thất vọng đâu.”
Màn hình KTV hiện thông báo gia hạn. Tô Khiên từ đùi tôi đứng dậy, bảo theo kế hoạch và thời gian đã thỏa thuận, đến đây thôi. Tôi với Lữ Hạo tự lái xe về, Tô Khiên với Bạch Mai mỗi người gọi xe riêng, tránh cảnh đưa nhau gặp mặt khó xử. Rất chu đáo.
Tô Khiên gọi DiDi, đứng chờ ngoài đường, đưa tay ra:
“Trả đây.”
Tôi ngẩn ra một lúc rồi mới lấy chiếc quần lót đen đưa lại.
“Sợ Mai Mai ghen, để sau nhé.”
Cô ấy lúc nào cũng nghĩ trước nghĩ sau. Tôi gật đầu, tiếp tục đứng chờ cùng cô ấy. Trong lúc đó tôi bao lần muốn hỏi lại “có thể để anh đụ em trước” còn hiệu lực không, nhưng vẫn cố nén lại đến khi xe đến. Tô Khiên chống tay lên cửa xe, quay đầu cười:
“Anh Nguyên, cái anh muốn hỏi viết đầy trên mặt rồi. Bỏ lỡ thì bỏ lỡ. Về sau ấy, việc gì làm được thì làm ngay đi.”
Rồi đóng cửa xe đi. Tôi chỉ biết gãi đầu. Sao mấy người này ai cũng biết đọc tâm thế nhỉ.
Về đến nhà, Bạch Mai ngồi trên sofa lướt điện thoại, nhảy tới ôm lấy cánh tay tôi hỏi:
“Ối, hẹn hò với đại mỹ nữ cảm giác sao?”
Tôi không dám trả lời thẳng:
“Ừm, ánh mắt ghen tị của đám đàn ông xung quanh khiến anh áp lực ghê. Em thì sao, hẹn hò với soái ca cảm giác thế nào?”
Bạch Mai khinh khỉnh:
“Chậc, có phải lần đầu đâu. Kỹ thuật viên họ Lữ hôm nay vụng về, bị em dạy cho một bài.”
Tôi cười nhẹ. Hình như mọi người đều không rơi vào tâm trạng khó xử. Cứ coi như đi massage thôi, chẳng có gì nặng nề lắm. Cứ thế đi.
Kế hoạch tuần tự của Tô Khiên được xếp rất dày. Cách một ngày là lần thứ hai. Lần này Tô Khiên yêu cầu tôi đến công ty đón cô ấy, vì Lữ Hạo đều đưa Bạch Mai thẳng từ đơn vị đi, khiến cô ấy thấy hơi mất cân bằng. Tiếc là khu mới của trung tâm vũ trụ lúc nào cũng tắc đường. Từ công ty đến Wanda khu mới chỉ năm cây số mà xe cứ nhích từng chút. Hai đứa ngồi tán gẫu cũng thấy dễ chịu.
Tô Khiên hạ gương trang điểm xuống, tô thêm chút son, mím môi vài cái rồi quay sang hỏi:
“Sao?”
Tôi lắc đầu:
“Rực rỡ không có từ nào tả nổi. Hôm nay chắc lại hứng thêm không biết bao nhiêu ánh mắt ghen tị hay căm ghét nữa.”
Cô ấy hài lòng dựa vào ghế phụ, rồi bĩu môi bất mãn:
“Em đã nói lộ liễu ‘đụ em’ rồi, sao anh Nguyên chưa bao giờ nói với em mấy câu dâm đãng, thô tục gì cả?”
“Á? Còn yêu cầu này nữa hả? Sao vậy, hơi xấu hổ…”
Chưa từng làm thế bao giờ, yêu cầu quá mức khiến tôi ngượng.
“Chậc, chúng ta vốn là gian phu dâm phụ mà, chơi thì chơi đến cùng. Anh nghĩ kỹ đi, nói được câu nào kích thích em, có thưởng.”
Tô Khiên liếc tôi một cái.
Tôi vội huy động hết tế bào não lục lọi những câu thô tục dâm đãng, nhưng đang tắc đường như thế, não chẳng còn bao nhiêu luồng để chạy, nặn mãi chẳng ra câu nào ưng ý.
“Anh… chưa từng trải qua kiểu này, hơi khó.”
Vẻ thất vọng hiện rõ trên mặt Tô Khiên. Tôi nghiến răng, liều:
“Nếu không phải lần trước em bảo anh bỏ lỡ ‘đụ trước’, chiều nay anh đã xin nghỉ, kéo em ra đụ luôn rồi.”
Tô Khiên cắn môi dưới nhìn tôi, rồi giơ tay đấm mạnh vào vai tôi một phát, giọng gắt:
“Vậy sao anh không làm, ngu quá đi!”
“Không phải em bảo bỏ lỡ thì bỏ lỡ sao?” Tôi vẫn chưa phục.
Tô Khiên nhìn tôi bằng ánh mắt vừa bất lực vừa thương hại:
“Anh thật chẳng hiểu phụ nữ. Mai Mai cũng là một đồ ngốc!”
Tay cô ấy luồn vào váy ngắn, xoa xoa:
“Nhưng câu vừa rồi của anh… cũng khá kích thích. Em ướt rồi.”
“Á? Chỉ vậy mà ướt? Em Khiên nước nhiều ghê.”
Tôi không khỏi thán phục. Độ nhạy cảm của cô ấy với Bạch Mai khác nhau một trời một vực.
Phần thưởng của Tô Khiên rất thẳng và rất đúng kiểu cô ấy. Đến đèn đỏ tiếp theo, cô ấy ngồi trên ghế phụ cởi luôn chiếc quần lót đã ướt đẫm, lại nhét vào tay tôi.
“Không lạnh à? Sợ cảm không? Lỡ lộ thì sao?”
Tôi dù đang tưởng tượng lung tung nhưng vẫn lo.
Tô Khiên nghiêng đầu nhìn tôi, khiến tôi hơi nổi da gà. Rồi cô ấy đột nhiên cười tươi:
“Anh Nguyên thật khác với đàn ông khác. Em đã kích thích anh thế này rồi, mà anh lại nghĩ em có lạnh không, có lộ không. Đổi lại là Chuột, ừm, chắc đàn ông khác cũng thế, tay đã thò vào hoặc nghĩ bậy rồi. Không trách lần trước em bảo đụ trước, anh lại phản ứng như vậy. Được rồi, trong lòng em cân bằng rồi. Cô nương này chỉ cần ra dấu hiệu, xoạc chân ra, thằng đàn ông nào chẳng nhảy vào. Chỉ mỗi anh là ngoại lệ!”
Tôi gãi đầu:
“Đó là bản năng của anh thôi, chẳng có gì đặc biệt. Hơn nữa anh đã nói rồi, trước là chưa chuẩn bị xong. Hừ hừ, giờ anh chuẩn bị rồi, anh ăn tươi em được.”
Câu này tính là tán tỉnh dâm đãng chứ? Tiếc là đã qua chỗ tắc, chúng tôi nhanh chóng vào bãi xe Wanda. Trước khi xuống xe, Tô Khiên dặn tôi, lên thang cuốn phải đứng sau lưng cô ấy, che giúp một chút, hôm nay váy hơi ngắn. Tôi nhìn đôi chân trắng nõn lộ ngoài váy xếp ly đen, gật đầu.
Trên thang cuốn, tôi đứng đúng vị trí sau lưng cô ấy che chắn. Cô ấy cau mày lắc đầu, nắm một tay tôi đặt vào chỗ eo lệch về phía mông. Dù không nói thành tiếng, nhưng tôi vẫn đọc được khẩu hình:
“Đồ ngốc.”
Lúc ăn, nghĩ đến nửa dưới thân cô ấy đang trống không, tôi cố tình làm rơi đũa, định chui xuống gầm bàn. Nhưng Tô Khiên đè tay tôi lại, mắt đầy cười lắc đầu ngăn tôi tái diễn trò cũ, bảo phần chính còn ở phía sau. Cô ấy treo tôi đủ rồi, món trên bàn bỗng dưng trở nên nhạt nhẽo, chỉ muốn mau chóng xong.
Ăn xong vẫn là KTV, nhưng lần này Tô Khiên chỉ đặt một tiếng, bảo đồng bộ với Bạch Mai, đã bàn trước.
Cửa phòng KTV vừa khép lại, tôi ngồi xuống thì Tô Khiên lại trèo lên đùi tôi, hai tay ôm cổ tôi, cứ tôi chằm chằm. Vốn dĩ tay tôi đang không yên trên đôi đùi mượt mà của cô ấy, bị cô ấy nhìn thế lại thấy hơi có lỗi. Tôi buông chân cô ấy, đưa hai tay lên mặt hỏi:
“Mặt anh đột nhiên đẹp lên à? Hay dính gì rồi?”
Tô Khiên “pụt” một tiếng cười phá ra, nằm úp vào người tôi, thân thể mềm mại rung lên trong lòng tôi. Lâu lắm cô ấy mới ngồi dậy, vẫn giữ tư thế ban đầu, nhìn tôi rất nghiêm túc:
“Anh Nguyên, việc sắp làm, em với Mai Mai đồng bộ. Xem anh chịu nổi không. Nhưng em vẫn nói câu ấy, hãy buông thả bản thân, vứt hết suy nghĩ khác, tận hưởng thật tốt nhé.”
Nói xong cô ấy lấy từ túi ra một chiếc khăn lụa Burberry, gấp vài lần rồi bịt mắt tôi.
Đôi môi mềm mại hơi mát lại áp vào, nhẹ nhàng cắn nhẹ môi dưới tôi kéo ra một chút, rồi một cái lưỡi mềm mại thọc vào, quấn lấy lưỡi tôi. Tôi trong bóng tối từ từ thưởng thức, cảm nhận. Trên đùi tôi cảm nhận được sự ẩm ướt. Cô ấy lại ướt rồi.
Sau đó cô ấy tách môi ra, đứng dậy khỏi đùi tôi. Tay tôi bị nắm lấy lật ngửa, được lau sạch bằng khăn giấy ướt cồn, rồi được dẫn vào trong váy cô ấy. Cả người tôi run lên vì kích động. Ngón tay chạm vào lông xoăn, không nhiều. Trong cảm giác trơn nhớt, hạt le nóng bỏng trượt qua đầu ngón tay tôi. Ngón tay tôi nhẹ nhàng lướt qua khe thịt kích thích ấy một lần, rồi bị cô ấy kéo ra, đưa đến trước mặt tôi.
Khăn lụa được kéo xuống. Việc đầu tiên tôi thấy là ánh sáng long lanh trong đôi mắt đẹp của cô ấy, rồi đến ngón tay mình đang dính đầy chất nhờn. Tôi há miệng dứt khoát ngậm ba ngón giữa vào, từ từ thưởng thức trong miệng. Tô Khiên lúc này đã ngồi lại lên đùi tôi, vẫn cười nhìn mọi động tác của tôi. Đùi tôi cảm nhận được cô ấy đang khẽ run.
“Anh Nguyên, cảm giác sao? Anh chấp nhận được không? Mai Mai với Chuột cũng thế này.”
Tô Khiên nhẹ nhàng nhắc tôi.
“Ngon tuyệt.”
Thật ra tôi kích động đến mức chẳng cảm nhận được vị gì cả.
“Em cũng chẳng nghĩ đến họ. Có lẽ… sau này mới nghĩ. Để sau.”
“Vậy chúng ta tiếp tục.”
Tô Khiên lại đứng dậy. Ánh sáng từ màn hình phía sau tạo cho đôi chân cô ấy một đường viền hoàn hảo. Tôi nhìn thấy chất lỏng từ gốc đùi cô ấy chảy xuống. Cảnh tượng ấy khiến tôi nổ tung, trên dưới đều nổ tung.
Cô ấy tách hai chân tôi ra, lấy một cái gối từ sofa ném xuống đất, quỳ lên đó. Lễ độ lớn thế này, định chơi miệng luôn sao? Nhịp độ tuần tự của Tô Khiên hơi lớn quá. Quả nhiên cô ấy kéo khóa quần tôi, lấy ra con cặc đã gần nổ tung. Không phải như trong tưởng tượng mỹ nữ sẽ lấy tay che miệng giật mình kêu “to quá, dữ quá, thích quá”, Tô Khiên nắm chặt lấy nó, giọng hỏi:
“Cứng thế này hả?”
Câu gì kỳ cục vậy? Không cứng thì sao mà đụ được. Nhưng câu tiếp theo suýt khiến tôi xì hơi sạch.
“Ngắn hơn của Chuột khá nhiều.”
Câu này quá đau. Đàn ông sợ nhất bị so sánh kiểu này. Nhưng chưa kịp để tôi xì hết hơi, quy đầu đã bị đôi môi mềm mại của cô ấy bao lấy, đưa vào khoang miệng ấm áp. Cái ấm áp ấy từ nửa dưới thân chạy thẳng vào tận sâu trong tim tôi, như lướt nhẹ trên dây đàn đang căng, “ô…” – đó chính là tiếng rung của sợi dây ấy.
– Đọc full hoặc xem thêm các truyện khác tại: t.me/truyenechxanh