Bão Giông
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bão Giông
Tác Giả: lâm dạ
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Hiếp Dâm, Loạn Luân, Máy Bay, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Thể Loại: " Người lớn ", hiếp dâm, Loan.luan, Mẹ Con
Ngày Cập Nhật : 08/09/2026
# CHƯƠNG 1: TRƯỚC BÃO CÔNG
Sương sớm còn đọng trên mái ngói vẩy cá nhà Cụ Cả Uyên, từng giọt nước lấp lánh trượt xuống thềm đá xanh rồi ngấm vào rãnh thoát ở góc sân. Gian nhà chính rộng mở, mùi trà nụ tươi pha nước sôi bốc lên ngào ngạt, quyện với mùi gỗ gụ và trầm hương đốt từ bàn thờ tổ tiên ở gian giữa. Ngọn đèn dầu vừa được tắt, ánh sáng ban mai lờ mờ xuyên qua cánh cửa gỗ chạm trổ tinh xảo, vạch những vệt sáng dài trên mặt sàn lát gạch bát tràng đỏ tươi đánh bóng.
Cụ Cả Uyên chống gậy lim đứng trước ban thờ, người đàn ông năm mươi tuổi với bộ râu dài đen nhánh, đôi mắt sâu hoắm sau cặp kính gọng đồng. Bộ áo the đen thắt lưng lụa xanh, tay phải run run nâng nén hương lên, vòng gỗ cẩm lai trên cổ tay khẽ va vào nhau tạo tiếng lanh canh trong không gian yên tĩnh. Ông khấn khứa những câu nhỏ nhẹ, hơi thở phả lên bức hoành phi sơn son thiếp vàng “Đức Lưu Quang” phía trên bàn thờ. Căn nhà gỗ bảy gian lợp ngói mũi hài, cột kèo bằng lim xanh đường kính cả người ôm không xuể, chạm trổ tứ linh bay bổng trên xà nhà, tất cả đều toát lên vị thế của một địa chủ lớn nhất vùng Đông Cổ từ mấy đời nay.
Ở gian bên trái, giáp với phòng khách và bàn thờ, Bà Cả Xuân ngồi bên án thư gỗ gụ chạm nổi cảnh tiên thưởng nguyệt. Bà năm nay bốn mươi tư, tuổi đã đứng bóng nhưng nhan sắc vẫn còn vẹn nguyên đường nét đài các. Mái tóc đen dày được bới lên cao thành kiểu đuôi gà, cài trâm vàng khảm hồng ngọc, chiếc trâm trĩu xuống mỗi khi bà cúi đầu ghi chép. Tấm áo cánh nâu sẫm gấm hoa nhài, khăn đen quấn tròn ôm sát lấy bầu trán rộng đầy đặn. Người phụ nữ ấy ngồi thẳng lưng, bờ vai kiên định, đôi tay thon dài lật từng trang sổ công điền bằng giấy bản dó đã ngả màu theo năm tháng, từng con chữ nhỏ xíu ghi công chính xác đến từng đấu thóc, từng đồng tiền các tá điền còn nợ hay đã trả.
Ngón trỏ tay phải Bà Cả Xuân trượt dọc theo dòng chữ, môi mím lại mỗi khi bắt gặp khoản thiếu của nhà nào đó. Làn da bà vẫn còn trắng, nhưng trắng của sự tất bật và lo toan, không phải cái trắng mịn nhàn hạ. Quanh mắt bà đã có chút vết chân chim, nhưng đôi mắt ấy sắc sảo đến lạ, như có thể soi thấu từng mẩu giấy con con nếu ai thử giấu giếm số thóc gặt bớt. Bà lật tới trang cuối, kê thêm mấy dòng mới về phần thu hoạch mùa chiêm, bút lông chấm mực tàu đen sì, nét chữ nghiêng nhưng dứt khoát, không hề lấm lem.
Gần cuối gian, phía bên phải là bếp và nhà ăn, Bà Hai Huệ đang luồn giữa các chõ đồng, chiếc khăn mỏ quấn kín lấy mái tóc dài của bà, chỉ để lộ gương mặt trái xoan hiền hậu với nước da ngăm đen vì nắng sớm và khói bếp. Bà đứng dưới mái che, tay thoăn thoắt bóc từng lớp lá chuối khô gói quanh những chiếc bánh tẻ vừa hấp chín, hơi nước bốc lên phủ mờ mặt bà, đôi mắt nheo lại trong hơi nóng. Cạnh đó, bà bếp già đã bảy mươi tuổi với tấm áo nâu sờn cũ ngồi xổm bên nồi cháo, ngọn lửa cháy đỏ tay bà vừa cầm đũa cả khuấy liên tục, mồ hôi lấm tấm trên vầng trán nhăn nheo. Hai cô hầu gái tuổi mười bảy mười tám tên Sửu và Thắm đang rửa chén bát bằng thau đồng ở góc bếp, tiếng chạm nhau lách cách hòa lẫn tiếng gà gáy ngoài sân. Bà Hai Huệ chậm rãi gói bánh vào từng lá chuối tươi cắt sẵn, bà đặt những chiếc bánh vừa thơm phức lên mâm đồng, bề ngoài im lìm, nhưng đôi mắt hiền từ của bà thoáng nhìn về phía bàn thờ nơi Cụ Cả đang khấn, trong ánh mắt ấy có chút gì như hiu quạnh, như cam chịu từ lâu thành thói quen.
Chiếc cánh cửa phòng trong hé mở từ phía đông, nơi dành riêng cho Bà Ba Tuyết. Một bóng dáng lướt qua khe cửa, chậm rãi, uyển chuyển như mèo hoang bước ra ngoài ánh sáng. Bà Ba Tuyết năm nay hai mươi lăm, là người vợ ba duy nhất của Cụ Cả Uyên mà ông cưới cách đây ba năm sau một chuyến đi mua lúa ở phố huyện. Bà không đụng tay vào việc bếp núc, không phải dậy từ tinh mơ như Bà Hai, cũng chẳng ngồi trước bàn sổ như Bà Cả. Công việc của bà chỉ là trang điểm và lượn lờ trong vườn để Cụ Cả Uyên ngắm, dẫu đã ba năm bà vẫn giữ được sự mới mẻ như cái ngày đầu tiên bước vào dinh cơ này.
Bà Ba Tuyết bước ra sân trước, chiếc áo tân thời vạt ngắn màu xanh mướt cài khuy vàng lấp lánh, dưới là quần lụa trắng mỏng đến mức khi nắng xuyên qua để lộ bóng đôi chân trần bóng mượt. Mái tóc bà không bới gọn như Bà Cả, mà thả xõa dài ngang hông, uốn lượn từng lọn cong mềm như sóng nước. Chiếc áo gần như không có cổ, để lộ xương quai xanh nhô thanh tú và một vùng da cổ trắng ngần mềm mại. Làn da Bà Ba Tuyết mịn màng, trắng đến mức ánh nắng mai chiếu vào như tan thành mật ong trong từng lỗ chân lông, khiến bất kỳ ai nhìn vào cũng phải nín thở. Ngực bà nổi cao dưới lớp lụa, hai bầu vú đầy đặn căng tròn, đẩy mảnh vải mỏng căng ra tạo nên đường cong mê hoặc từ cổ xuống eo. Đôi mắt bà lúc nào cũng ươn ướt, như mới khóc hay mới cười, hàng lông mi dài cong vút, môi đỏ mọng như vừa được cắn nhẹ, đôi gò má hồng hào chẳng cần phấn son.
Bà Ba Tuyết dừng lại bên giậu hoa hồng, ngón tay thon dài với những chiếc nhẫn bạc ve vuốt nhẹ cánh hoa vừa nở trong sương. Đôi chân bà bất giác chạm nhẹ vào nhau, dáng đứng nghiêng nghiêng để lộ đường cong eo thon và mông tròn đầy áp sát vào lớp lụa trắng. Bà đưa mắt liếc về phía nhà chính, nơi Cụ Cả Uyên vừa hạ nén hương xuống, đôi mắt ông ngay lập tức đuổi theo bóng dáng người phụ nữ ngoài vườn, run run chống gậy bước lại gần. Từ bên trong, qua cánh cửa hé mở, Bà Cả Xuân ngẩng đầu lên, nhìn cảnh ấy không một chút biểu cảm, rồi cúi xuống lật trang sổ tiếp theo.
Có tiếng dép guốc gỗ rất khẽ từ phía sau nhà, Nam cậu chủ nhỏ tóc rối bù vừa trở về từ cuộc săn sâu ban đêm, chiếc áo trắng lấm bùn đất. Cậu đứng nép sau cột hiên, mắt mở to nhìn Bà Ba Tuyết vừa cười vừa đưa tay với một đoá hồng vừa bẻ, môi đỏ kề sát cánh hoa như định hôn. Cụ Cả Uyên đã tới gần, tay run run đặt lên mông bà Ba Tuyết, chiếc gậy lim kẹp dưới nách, đầu ngón tay xoa nhẹ qua lớp vải lụa mỏng. Bà Ba Tuyết quay sang cười nũng nịu, thân hình xoay tròn kéo áo sát lại gần, cặp ngực căng tròn áp vào cánh tay gầy guộc của Cụ Cả. Ông khẽ bảo điều gì đó, bà gật đầu, tóc xõa tung bay, rồi hai người dắt tay nhau đi vào gian phòng phía đông, cánh cửa đóng sầm lại tiếng then cài kêu lạch cạch.
Trong gian bếp, Bà Hai Huệ vừa đặt mâm cơm lên bàn, mắt bà ngước nhìn về phía cửa phòng đông vừa khép, lưng tựa vào tường bếp, bàn tay đang gói bánh khựng lại nửa chừng. Hơi nóng từ nồi cháo bốc lên khiến đôi mắt bà cay cay, nhưng bà không đưa tay lau, chỉ lặng lẽ buông tấm lá chuối xuống, ngoảnh mặt đi chỗ khác, tay tiếp tục vo viên bột. Ở bàn thờ, hương đã cháy gần tàn, mùi trầm vẫn lảng vảng trong căn phòng, hòa lẫn vào mùi trà nụ và mùi hoa hồng từ vườn ngoài, nhưng khoảng cách giữa các phòng trong ngôi nhà ấy có lẽ còn lớn hơn cả bề ngang bảy gian gỗ lim.
Bà Cả Xuân đẩy án thư sang một bên, bà đứng dậy, áo cánh nâu sẫm phủ thẳng xuống đầu gối, tay cầm cuốn sổ công điền như cầm thanh bảo kiếm. Bà bước ra giữa nhà, dừng trước mâm cơm sáng, mắt lướt qua Bà Hai Huệ đang cúi đầu lau mâm đồng, rồi đưa mắt ra phía sân vắng, nơi đôi gà rừng đang nhặt thóc vương vãi dưới bóng cây nhãn. Bà cất giọng, không to nhưng rõ từng chữ, đầy uy quyền:
— Mâm cơm để đó, lát Cụ Cả về sẽ dọn. Chị Hai lo chuẩn bị đồ cho thợ cấy chiều nay, có hai mâm cơm cho hai mươi người. Đừng để thiếu nước chè, chua me, đám thợ làm đó khéo kêu lên mệt không ra sức.
Bà Hai Huệ vâng dạ một tiếng, tay nắm lấy mép mâm đồng kéo về phía mình, đôi mắt trầm xuống không dám nhìn thẳng vào Bà Cả. Từng giọt mồ hôi lấm tấm trên trán bà, hòa vào hơi nóng của bếp, bà lặng lẽ sai cô hầu Sửu mang thêm nồi nước vối ra.
Bà Cả Xuân quay bước vào phòng thờ, đặt cuốn sổ lên bàn rồi nhìn lên bức ảnh của chồng và tổ tiên treo trên vách, bà đứng lặng một lúc. Ánh mặt trời buổi sớm hắt bóng dài của bà lên mặt sàn gạch bát tràng đỏ, từng vệt sáng đan vào nhau với bóng cửa chạm trổ. Ngoài hiên, tiếng Bà Ba Tuyết cười khúc khích vọng ra, nước mắt Cụ Cả cười như trong buồng phía đông, tiếng giường tre kẽo kẹt thoảng qua cánh cửa gỗ. Bà Cả Xuân mím chặt môi, các ngón tay bấu vào cuốn sổ, nhưng bà không quay đầu, chỉ bước tới bên giá thờ, lấy thêm một nén hương, thắp lên và lặng im.
—
Buổi chiều muộn, nắng chuyển sang màu mật ong đặc quánh, những tia nắng xiên qua kẽ lá nhãn rủ xuống đổ dài thành vệt vàng sậm trên mặt đất. Nam mười bảy tuổi, vai mới bắt đầu nở, tóc cắt ngắn còn đầy bụi đường, bộ áo nâu sờn vì xô giỡn đứa trẻ nhà nghèo trong làng, lưng còn chảy dài vết mồ hôi. Cậu thong thả đi dọc theo bờ ruộng cuối xóm, tay xách cần câu tre cùng giỏ cá trắng nhỏ vừa câu được ở ao làng, trên mặt là nụ cười mãn nguyện của đứa trẻ vừa có một ngày vui chơi.
Cả buổi chiều, Nam ở cạnh bờ sông với đám trẻ con trong làng. Những đứa trẻ đen đúa, đầu trọc lốc, áo rách tả tơi, trong khi Nam con nhà địa chủ thì áo mới tinh, mặc dù cậu cố lấm bùn để được hoà nhập. Chúng đã cùng nhau thả diều trên bãi cỏ ven đê, đứa nào đứa nấy mắt sáng lên nhìn cánh diều giấy trắng bay vọt trên nền trời xanh thẫm. Sau đó Nam ra ao làng câu cá, đứa trẻ nghèo đứng quanh xem, reo hò mỗi khi cậu giật được con cá trắng nhỏ. Mặt trời bắt đầu nghiêng về phía tây, bóng râm đổ dài, bỗng một đứa trong bọn đứng dậy, bảo:
— Tao phải về mót lúa, không về muộn bố đánh.
Lũ trẻ con nhà nghèo lục tục rời đi, thân hình nhỏ thó cúi xuống nhặt từng hạt thóc rơi vãi ở vệ đường, mỗi đứa ôm một chiếc giỏ đan bằng tre nứa, mắt nhìn xuống mặt đất như soi từng hạt cát. Nam đứng lại, đôi mắt cậu nhìn theo bóng chúng, tay nắm chặt cần câu. Vài giây sau, cậu nhặt mấy con cá trong giỏ lên, chạy theo dúi vào tay từng đứa:
— Cầm lấy, đem về nấu canh với măng muối.
Bọn trẻ cười tít mắt, chạy biến đi như một đàn chim sẻ. Nam ở lại bờ sông một mình, cậu đứng đó một lúc lâu nhìn dòng nước chảy, đến khi trời bắt đầu ngả vàng sẫm, cậu mới chậm chân bước về dinh cơ nhà mình.
Đi ngang qua khu nhà kho đằng sau vườn, Nam bỗng nghe thấy tiếng sột soạt khác thường từ phía bụi tre um tùm sau bức tường rào đổ nát. Cậu khựng lại, lùi vào bóng của khóm chuối già, lắng nghe. Gian kho lúa cũ nằm cuối vườn, nơi chất những bao thóc khô từ mùa trước, có mùi rơm rạ và mùi mốc ngai ngái. Thoạt đầu chỉ là tiếng cười khúc khích nhỏ, kiểu cười kìm nén, rồi tiếng thở gấp. Qua khe hở của ván gỗ kho, Nam thấy bóng hai người cuộn vào nhau trên đống rơm khô cao. Đó là Sửu, tên tá điền vạm vỡ với bờ vai rộng và đôi bàn tay sần sùi như bào gỗ, và Cúc, cô hầu gái mới mười tám, đang nằm nghiêng dưới người Sửu.
Cúc mặc áo cánh mỏng màu cháo lòng, lớp vải đã sờn bạc, cổ áo xô lệch để lộ bờ vai tròn và xương quai xanh thanh mảnh. Sửu đè lên người cô, bàn tay thô ráp của hắn lần mò từ cánh tay lên ngực, các ngón tay giống như những con rết bò qua làn da non mềm. Hắn bóp mạnh, bàn tay to hơn cả chiếc cánh tay Cúc, ngón tay cái và ngón giữa xoáy vào bầu ngực nhô lên dưới lớp vải mỏng, ép chúng méo mó theo hình dáng bàn tay hắn. Cúc co mình, miệng cố níu giữ tiếng rên nhưng không sao ngăn được những âm thanh ú ớ vọng từ cổ họng, mắt nhắm nghiền, hai bàn tay nhỏ xíu bấu vào vai Sửu như muốn đẩy ra nhưng cũng như muốn kéo lại gần hơn. Sửu cúi xuống gác đầu vào cổ Cúc, miệng hắn thở hổn hển, mồ hôi mặn chát chảy xuống hõm ngực cô. Bàn tay kia của hắn luồn xuống dưới tà áo, tiếng xào xạc của vải và tiếng thở dồn dập hoà vào nhau, Sửu thì thầm điều gì đó mà Nam không rõ, Cúc khẽ bảo:
— Đừng… kẻo có người…
Sửu không nghe, hắn dùng tay kéo váy Cúc lên cao, bàn tay thô ráp luồn vào bên trong đùi, tiếng Cúc rên rỉ bị bóp nghẹt khi Sửu cúi xuống hôn lên cổ cô, vừa hôn vừa cắn nhẹ. Làn da trắng của Cúc đỏ ửng lên từng vệt, cô khẽ giật mình mỗi khi răng Sửu chạm vào. Nam đứng im phăng phắc sau gốc chuối, tai nóng bừng, tim đập mạnh đến mức cậu có thể nghe thấy trong màng nhĩ. Đôi mắt cậu mở to, không rời khỏi khe hở ván gỗ ấy, dù cậu biết mình không nên nhìn. Cặp ngực non mềm của Cúc bị Sửu bóp và vê tròn, bàn tay thô bạo hắn nắn bóp không chút thương tiếc, rồi hắn vén hẳn áo cô lên, hai bầu vú đầy đặn bật ra giữa không khí lạnh, núm vú hồng đã cương cứng, nổi hạt nổi hột. Sửu cúi xuống ngậm lấy một bên, miệng mút mạnh, tiếng chóp chép phát ra rõ mồn một trong không gian tĩnh lặng của chiều muộn.
Nam bất giác nuốt khan, cổ cậu khô khốc, cậu nhìn bàn tay mình co duỗi một cách vô thức, đầu ngón tay tê tái. Một cảm giác lạ lùng xộc lên từ bụng dưới, nóng rực như thể có lửa cháy trong xương tủy. Cậu đứng đó, đôi chân như đóng băng, không thể rời đi dù biết rõ đây là tội lỗi mà người ta bảo là “phong hoa tuyết nguyệt”, nhưng cậu vẫn đứng, đôi mắt bị hút vào khe cửa như còn kẹt gì đó giữa cơ thể Sửu đang xô đẩy và thân hình mềm oặt của Cúc.
Phía bên kia bụi tre, cách chỗ Nam đứng chừng mười bước, lại vọng ra tiếng va chạm khác. Nam xoay người nhìn sang, thấp thoáng hai bóng người khác: Bình và Thắm. Bình là tá điền trẻ tuổi, cao gầy, da ngăm đen vì nắng đồng, mặc áo nâu sắn vạt ngắn, tay cầm rựa chặt cỏ đặt bên bụi trúc. Thắm là hầu gái nhà Cụ, tuổi cũng tầm hai mươi, cao ráo nhưng ốm, cặp ngực nhỏ, mông hơi lép nhưng có cặp chân dài thẳng, làn da trắng sữa nhưng tay chân chai sạn vì làm việc. Hai người không nằm trong kho như Sửu và Cúc, mà đứng áp vào thân tre, Thắm mặt hướng vào bụi trúc, hai tay bám chặt vào từng đốt tre già, lưng hơi gập. Bình đứng phía sau, một tay vén váy Thắm lên, tay kia đang tháo thắt lưng quần mình. Nam thấy được bắp đùi trắng muốt của Thắm hiện ra dưới ánh chiều tà, đôi chân cô khép lại nhưng Bình dùng đầu gối đẩy mạnh vào giữa háng khiến cô bật ra tiếng rên nhỏ. Hành động diễn ra nhanh gọn và lén lút, Bình không nói một lời, chỉ có tiếng thở gấp và tiếng xào xạc của vải.
Thắm gục đầu xuống thân tre, bàn tay cô bám chặt đến nỗi các đốt ngón tay trắng bệch, vành tai cô đỏ bừng như được nhuộm bằng phẩm đỏ. Cặp mông nhỏ cô hơi đưa ra phía sau, chạm vào hông Bình đang áp sát. Cả hai người chuyển động nhịp nhàng, chậm nhưng không ngừng, mỗi tiếng thở đều đều như nhịp sóng vỗ bờ. Khoảnh khắc Bình đưa tay luồn xuống trước bụng Thắm, mấy ngón tay chạm vào đâu đó khiến Thắm bất chợt cắn môi, đầu ngả ra sau, toàn thân run lên từng cơn.
Nam rút khỏi vị trí của mình, cậu lùi ra xa, bước chân cố nhẹ nhất có thể. Trái tim cậu đập như trống đánh trong lồng ngực, tay nắm chặt cần câu đến trắng cả đốt. Cậu vội vã băng qua vườn, lùa qua những bụi dứa dại và dây bí ngô, để lại sau lưng tiếng động mờ mờ của những cơ thể quấn quýt bên những khóm tre rợp bóng.
Trời đã tối hẳn khi Nam về đến nhà, cậu không dám vào gian chính, rẽ thẳng qua hành lang phía tây nơi dãy phòng ngủ nằm sát vườn bưởi. Đôi dép lội đi êm nhẹ trên sàn gỗ, cậu định tìm Bà Cả để chào, nhưng khi đi ngang qua phòng ông bố, cậu khựng lại. Cánh cửa phòng Bà Ba Tuyết, khuất sau hồi trúc cắt cạnh phòng Cụ Cả, đóng kín nhưng ánh đèn dầu vàng vọt xuyên qua khe hở cánh cửa gỗ. Nam rón rén bước lại gần, tim như ngừng đập, liệu có phải cậu đã trở nên hư hỏng khi cứ tò mò về những thứ ấy không.
Tiếng giường tre kẽo kẹt phát ra từ phía bên kia cánh cửa, không đều đặn như nhịp võng, mà từng cơn, mỗi lần mạnh hơn. Nam nhìn qua khe cửa, chỉ thấy được một phần bóng Cụ Cả Uyên đang quỳ trên giường, phía dưới lớp màn trắng thả mỏng là thân hình Bà Ba Tuyết nằm ngửa, những ngón chân bà duỗi thẳng và co lại trong cơn đê mê. Làn da trắng mịn của bà hiện ra lờ mờ sau lớp lụa mỏng, cặp đùi không ngừng quẫy trong tư thế rướn người đón nhận từng đợt xô đẩy.
Tiếng thở gấp của Cụ Cả như tiếng bò rống nhỏ từ cổ họng khàn khàn của tuổi già, xen lẫn tiếng Bà Ba Tuyết rên rỉ nghẹn ngào:
— Thôi… mỏi… mỏi quá rồi…
Nhưng Cụ Cả không dừng, ông vẫn tiếp tục vần công, thân hình mỏng manh dồn sức vào từng cú đẩy, tiếng va chạm thịt da bì bạch dồn dập. Nam đưa mắt nhìn sang bên phía gian đối diện, nơi Bà Cả Xuân đang ngồi trên ghế mây bên bàn trà, ngọn đèn dầu cháy leo lét, tay bà lật một trang sách nhưng đôi mắt bà không đọc. Bà ngồi đó, lưng thẳng, đầu hơi nghiêng về phía cánh cửa phòng Bà Ba, môi mím chặt đến bạc màu, các đầu ngón tay để trên trang sách bấu xuống giấy đến nhăn nhúm. Ánh đèn dầu hắt lên gương mặt bà những mảng sáng tối, nhưng khuôn mặt ấy vẫn giữ nguyên vẻ tĩnh lặng của người đã quen với điều đó, quen lắm đến mức nỗi đau hóa thành gân cốt.
Nam co người, lặng lẽ rút lui, cậu trở về phòng mình phía cuối hành lang, đóng cửa, dựa lưng vào ván gỗ, lồng ngực vẫn phập phồng. Đêm đầu tiên trong đời, cậu nghe thấy tim mình đập với một nhịp điệu lạ, và trong những âm thanh ấy, cậu nhìn thấy rõ hơn bất kỳ điều gì cái ngôi nhà to lớn mà cậu đang sống, có bao nhiêu âm thầm, bao nhiêu vụng trộm, và những tầng lớp mà con mắt cậu vốn trong trẻo bỗng nhiên bừng sáng.
—
Lúa chín vàng vào cuối tháng chạp, ruộng đồng xã Đông Cổ như một tấm thảm khổng lồ trải vàng óng dưới ánh nắng cuối năm. Cả làng đổ ra đồng gặt, những chiếc liềm cong vun vút cắt rạ, những bó lúa được vót lại và chất đống lên các xe bò kéo. Nhà Cụ Cả Uyên có tới năm mẫu ruộng chiêm, bảy mẫu ruộng mùa, mỗi mùa thu hoạch phải thuê đến hai ba chục người làm, cộng với tá điền luôn có sẵn. Sân gạch trước nhà Cụ là nơi giũ lúa, phơi thóc, những tấm phên mới đan được trải dài từ nắng sớm đến chiều muộn. Năm nay, ngoài các tá điền quen thuộc, Cụ Cả quyết định thuê thêm hai mươi nhân công thời vụ vì mùa màng bội thu.
Trong số những gương mặt mới xuất hiện ở sân đập lúa có Thăng. Hắn ta chừng ngoài hai mươi lăm, thân hình cao ráo nhưng gầy, hai con mắt nhỏ như hạt đậu đen liếc ngang liếc dọc mỗi khi ai nói chuyện với hắn, miệng nở nụ cười vô duyên nhưng đôi mắt thì không bao giờ cười. Hắn mặc chiếc áo nâu vá nhiều mảnh, tay áo quăn lên, ngón tay thon dài nhưng gân guốc, thường hay để trong túi quần hay giấu sau lưng, ít khi nào cầm liềm cắt cỏ hoặc buộc lúa. Cả ngày hắn lên đồng, nhưng phần nhiều là đi lại đầu bờ cuối bụi, mắt dõi theo các cô gái đang gặt, mồm huýt gió mỗi khi có ai ngoái lại nhìn. Đám đàn ông trong làng đã có người lên tiếng, nhưng Thăng không thèm đáp trả, hắn chỉ cười khẩy rồi tiếp tục đi tới.
Một buổi chiều, Bà Cả Xuân ngồi trên sân gạch giữa những đống thóc vàng, tay cầm cuốn sổ công điền đang kiểm tra từng dòng. Bà cầm từng phiếu công của nhân công, lướt tay qua, mắt đọc dòng chữ số, miệng bà tính nhẩm theo từng ngày công. Thăng nhận phiếu công của mình đút vào túi, không thèm nhìn, nhưng khi hắn quay lại, Bà Cả gọi giật lại:
— Anh Thăng, lại đây.
Thăng quay lại, mặt nhăn nhó, nhưng hắn cố giữ nụ cười, lững thững bước tới gần bàn sổ của Bà Cả. Bà Cả Xuân không nhìn hắn, ngón tay bà vẫn nằm trên dòng chữ, đầu bà hơi cúi nhưng giọng bà đanh lại:
— Anh ghi có hai mươi lăm ngày công, nhưng tôi đếm lại chỉ thấy hai mươi mốt. Còn phiếu gạo anh đã lĩnh hơn mọi người, một ngày làm hai công, hôm nay tôi phát hiện. Còn mấy lần vắng mặt, anh đưa tay cho tôi bảo ký nhận, nhưng tôi chưa bao giờ ký nhận cả.
Thăng đứng như trời trồng, sắc mặt hắn biến đổi liên tục, hắn ngập ngừng:
— Thưa bà, tôi… tôi có ghi nhầm…
— Ghi nhầm hay cố tình ghi nhầm, tôi không biết, — Bà Cả ngước mắt lên nhìn thẳng vào mặt Thăng, — Nhưng tôi chỉ biết cuốn sổ này nói với tôi tất cả. Anh đã bớt thóc của nhà tôi, cộng thêm vào sổ hư hao. Anh có biết tôi đã theo dõi từ mười hôm nay không?
Tay Bà Cả đưa cuốn sổ ra, ngón tay bà gõ vào từng dòng chữ số nhỏ xíu, không hề run. Thăng tái mét mặt mày, hắn nuốt khan, hai tay nắm chặt thành quyền để sau lưng. Bà Cả đứng dậy, bà cất giọng, lần này không còn nhỏ nữa, mà vang lên tới cả sân trước, tới bọn nhân công đang đứng xung quanh:
— Này các bác, các anh, tôi mời mọi người tới đây. Kẻ làm thuê này, tên Thăng, đã tính gian ngày công, đong thiếu lúa để rút tiền. Từ nay về sau nhà tôi không thuê nó nữa. Tiền công của nó, xin trừ lại bốn ngày, chấp nhận mất hai đồng cho những thóc lúa đã bớt.
Giọng bà đanh thép, sắc lạnh như dao cắt tiết, không một chút mềm mại hay lấp lửng. Mấy chục nhân công xúm xít đến gần, mắt trợn ngược nhìn Thăng. Có tiếng xì xào từ đám đàn ông:
— Thằng này dám chơi bài gian lận với nhà Cụ Cả à?
— Bà Cả mà nó cũng mò được mới ghê.
Thăng đứng giữa vòng vây, mặt trắng bệch, trán lấm tấm mồ hôi, hắn nuốt khan rồi định mở miệng cãi nhưng Bà Cả đã vỗ tay ra lệnh:
— Các bác đưa hắn ra khỏi đây, nhà tôi không thuê loại vô lại.
Hai người đàn ông cao to trong đám thợ bước tới túm áo Thăng, kéo lê hắn ra khỏi cổng, Thăng vùng vẫy, mắt lườm nguýt Bà Cả lần cuối trước khi bị xô ra ngoài bụi rậm. Nam từ ngoài vườn chạy vào, thấy cảnh tượng, cậu đứng lại, nhìn Thăng ngã sõng soài xuống bờ mương, quần áo bê bết bùn. Đôi mắt cậu bắt gặp đôi mắt Thăng lúc đó, đen như hai hố sâu, chất chứa một thứ gì đó hằn học đến lạnh người. Thăng gồng người đứng dậy, phủi bùn rồi lặng lẽ bước đi, bóng hắn mờ dần dưới ánh chiều tà.
Nam không nói gì, cậu chạy lại gần Bà Cả, cậu thở hổn hển:
— Mẹ ơi, thằng Thăng ấy… nó cứ nhìn mẹ, con sợ.
Bà Cả Xuân xoa đầu Nam, gương mặt bà vẫn bình thản, bà bảo:
— Có gì mà sợ, loại người như nó, đời sẽ dạy cho nó bài học.
Bà quay vào trong nhà, tay cầm cuốn sổ, bóng bà in dài trên nền gạch đỏ. Nhưng Nam vẫn đứng đó, mắt nhìn theo bóng Thăng đã khuất, tim cậu đập một nhịp báo động mà cậu không tài nào giải thích được. Trên sân gạch, mấy người đàn ông xúm lại bàn tán, lắc đầu nhìn nhau. Có tiếng vọng từ phía nhà trước, người ta nghe thấy Bà Ba Tuyết vừa đi từ ngoài vườn về, tóc xõa vẫn bay bay, áo trắng khâu tà, dưới ánh nắng cuối ngày cặp đùi bà sáng bóng như mỡ đông, bà chẳng hề biết gì về sự việc vừa xảy ra, bước vào phòng khách để lại mùi nước hoa quyện trong không khí.
Thăng đi dọc con đường làng, bước chân hắn chậm dần, rồi hắn dừng lại bên gốc đa cổ thụ, quay đầu nhìn về dinh cơ nhà Cụ Cả. Những mái ngói vẩy cá đỏ chói dưới nắng chiều, sân rộng vàng óng thóc phơi, xa xa là bóng Bà Cả Xuân hiên ngang đứng trên thềm nhà trước. Môi Thăng mím lại, nụ cười trên miệng hắn tắt hẳn, thay vào đó là vẻ nhăn nhó, hằn học, từ sâu trong hốc mắt hắn lóe lên một tia sáng lạnh, như than hồng đang tắt nhưng vẫn còn âm ỉ. Hắn nắm chặt tay, móng tay cắm vào lòng bàn tay đến bật máu, hắn khẽ nói, giọng khàn khàn như từ dưới đất vọng lên:
— Rồi tao sẽ trả thù… tao sẽ đốt nhà này… dồn hết mấy mẹ con chúng mày…
Hắn quay đi, bóng hắn đổ dài trên con đường quê, hòa vào bóng cây đa già. Cả làng Đông Cổ vẫn bình yên, những đống thóc vàng vẫn được chất lên xe bò chở về sân nhà Cụ, tiếng trâu rống hòa lẫn tiếng chim cuốc gọi chiều. Nhưng mầm hận thù đã được gieo xuống, trong lòng một kẻ làm thuê nghèo khó, và nó sẽ ở đó, ấp ủ dưới lớp đất vô thức, chờ thời điểm để vọt lên thành cây gai cứng và sắc, có thể đâm thủng bất kỳ làn da mỏng manh nào.
Đêm về, Nam nằm trên chiếc giường gỗ nhỏ trong phòng mình, cậu trăn trở không ngủ. Tiếng dế kêu trong vườn, tiếng vẳng xa xa từ phòng bếp nơi Bà Hai Huệ vẫn đang cặm cụi gói bánh cho sáng mai, tiếng Sửu và Thắm quét sân rất nhẹ, tiếng thở đều đều của Bà Cả trong phòng bên. Những âm thanh thường nhật ấy bỗng nhiên có một sự nặng nề khác thường, như thể tất cả đều đang chờ đợi một cơn giông, và Nam nằm đó, nhắm mắt lại, nhưng không thể nào thôi nghĩ về cặp mắt sắc lạnh của Thăng dưới bóng cây đa già. Cậu mơ mơ màng màng rồi thiếp đi, trong giấc mơ cậu thấy căn nhà gỗ lim bảy gian rực lên trong ngọn lửa đỏ, tiếng cười man dại vang lên từ bóng đêm, và trên nền đất đen cậu nhìn thấy bóng ba người phụ nữ — mẹ cậu, Bà Hai, Bà Ba — đứng dưới ánh lửa cháy bùng, vẫy tay như thể đang từ biệt một điều gì đó rất xa xăm.
Nam giật mình thức giấc, trán đẫm mồ hôi, bên ngoài vẫn là đêm tĩnh lặng, tiếng dế kêu đều đều, tiếng thở của Bà Cả ở phòng bên vẫn êm đềm, cái êm đềm của một người phụ nữ vẫn chưa hề biết rằng ngày mai có thể là một ngày khác hoàn toàn.
# CHƯƠNG 2: GIÔNG BÃO ẬP ĐẾN
Trời đổ mưa từ chiều tối, từng hạt mưa to bằng ngón chân cái rơi xuống mái ngói vẩy cá như hàng nghìn mũi tên đâm vào lưng rồng. Nước chảy thành dòng từ các góc mái đổ xuống thềm đá xanh, văng bắn tung tóe vào những bụi chuối bên hè. Gió thổi mạnh, cây nhãn cổ thụ trước sân nghiêng ngả, những cành lá khô gãy rời rơi xuống mặt đất ướt sũng. Gian nhà chính của Cụ Cả Uyên chỉ còn le lói ánh đèn dầu trong phòng thờ, nhưng những bóng người bước lại gần đã bắt đầu xuất hiện từ ngoài ngõ, họ không mặc áo tơi, không đội nón, để mặc nước mưa tưới ướt toàn thân, tay cầm đuốc và dao găm. Làng Đông Cổ bỗng nhiên dậy sóng, tiếng hô, tiếng chân bước và tiếng chó sủa hòa vào nhau như một bản hòa tấu hỗn loạn trong đêm giông.
Cụ Cả Uyên ngồi trong phòng thờ, tay nâng chén trà nóng, nhưng đôi tay già nua của ông run lên khi nghe thấy tiếng chân bước nặng nề đổ sầm xuống sân. Ông chưa kịp đứng dậy thì cánh cửa gỗ lim đã bị xô tung, cánh cửa nặng tới mức bốn người đàn ông mới đẩy được, nay bật ra va vào tường làm rung chuyển cả căn phòng. Một toán người mặc quần áo xanh đen, trên tay cầm băng đỏ quấn quanh cánh tay, tiến vào phòng thờ. Nam ngồi bên bàn, đang học chữ Hán dưới ánh đèn dầu, cậu giật mình đứng bật dậy, định chạy vào trong buồng gọi mẹ, nhưng một người đàn ông cao lớn chặn cậu lại, tay hắn bóp chặt vai Nam đến mức xương vai cậu kêu răng rắc. Nam gầm lên:
— Thả tôi ra! Các người là ai? Tôi là con trai chủ nhà đấy!
Người đàn ông không nói gì, hắn ra hiệu cho hai tên khác tiến đến trói Cụ Cả Uyên. Ông già gầy guộc, râu tóc bạc trắng, giơ tay lên như định biện bạch, nhưng một sợi dây thừng đã quấn ngang ngực ông, siết chặt đến nỗi ông chỉ kịp thốt lên một tiếng “Ớ…” rồi bị kéo lê ra khỏi ghế. Chiếc gậy lim của ông lăn xuống nền nhà, vỡ làm đôi dưới gót giày của người đàn ông cao lớn, tiếng gỗ vỡ tanh tách như tiếng xương khô bị bẻ gãy.
Bà Cả Xuân từ phòng sau chạy ra, tóc bà vẫn búi cao, nhưng đã có vài sợi tóc bạc rối tung trong cơn hốt hoảng. Bà mặc áo ngủ màu nâu sẫm, tay cầm cuốn sổ công điền như một thói quen, nhưng đôi mắt bà lúc này không còn vẻ sắc sảo thường ngày, chỉ là nỗi kinh hoàng của một người phụ nữ bất ngờ bị vây bắt. Bà nhìn Cụ Cả bị lôi đi, bà lao tới, nhưng bị hai người đàn ông chặn lại, tay họ nắm lấy cánh tay bà, ấn bà xuống ghế. Bà gào lên:
— Ông Cả… ông Cả ơi! Các người đưa ông ấy đi đâu? Trời ơi…
Giọng bà vỡ vụn trong tiếng mưa, nhưng không một ai đáp lời. Cụ Cả Uyên bị kéo ra sân, bước chân ông loạng choạng trên nền gạch ướt, nước mưa táp vào mặt già nua, râu tóc dính bết, lưng còng xuống dưới sức nặng của sợi dây thừng và bàn tay thô bạo của người áp giải. Ông bị nhốt vào một căn nhà kho nhỏ ở đình làng, nơi trước kia dùng để chứa đồ tế lễ, nay trở thành nhà tù tạm cho những địa chủ bị bắt.
Trong dinh cơ, giờ đã thành một nhà lao. Những người đàn ông với băng đỏ trên tay xông vào từng phòng, lục soát, đập phá. Chiếc tủ gỗ đựng quần áo của Bà Cả bị đạp đổ, những tấm lụa, vải, áo dài bay ra tung tóe. Bát đĩa sành sứ trong bếp bị ném xuống sàn, vỡ thành từng mảnh sắc nhọn. Tiếng khóc của cô hầu gái Cúc vang lên từ phòng bếp, tiếng la hét của Thắm và tiếng Sửu kêu xin tha cũng không thể ngăn nổi những bàn tay túm áo, lôi giật.
Đoàn Cải cách ruộng đất đến từ huyện, nhưng dẫn đầu lại là một gương mặt quen thuộc — Thăng. Hắn bước vào sân dinh cơ, mặc bộ quần áo xanh đen của đoàn, cánh tay quấn băng đỏ đen sắc. Hắn không còn là tên làm thuê nghèo khổ nữa, nay hắn là Đội trưởng Đội Cải cách, một chức vụ đủ để khiến cả làng phải run sợ. Hai hàng ria mép hắn vừa mới cạo sạch, trông hắn trẻ hơn nhưng cũng lạnh lùng hơn, đôi mắt đen sâu hoắm giờ như hai mũi dao mài nhọn, và trên môi hắn là một nụ cười đầy hãnh tiến, kiểu nụ cười của kẻ vừa mới được ban quyền lực sau bao năm bị khinh rẻ.
Thăng bước lên thềm nhà, bước chân hắn chậm rãi như thể muốn tận hưởng từng tiếng chân va chạm với nền gạch đỏ mà ngày xưa hắn chỉ dám đi qua, chỉ dám cúi đầu. Hắn dừng lại trước bàn thờ tổ tiên của nhà Cụ Cả, nhìn bức hoành phi sơn son thiếp vàng “Đức Lưu Quang” rồi cười khẩy. Tay hắn vươn lên, giật phăng bức hoành phi xuống, ném xuống sàn, mảnh gỗ thiếp vàng vỡ tan tành. Hắn cất giọng the thé, nhưng đủ to để cả dinh cơ phải nghe thấy:
— Bắt hết đám địa chủ áp bức bóc lột, đưa vào nhà kho hết cho tao. Riêng bà Cả Xuân… để tao hỏi cung trước.
Bà Cả Xuân bị lôi từ phòng khách ra ngoài hành lang, tay bà bị trói ra sau lưng bằng sợi dây thừng siết chặt đến bầm tím. Bà vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng, nhưng đôi mắt bà không thể che giấu sự kinh hãi khi nhìn thấy Thăng bước tới trước mặt mình. Thăng dừng lại, hắn cúi xuống, mặt hắn gần sát mặt bà đến mức bà có thể ngửi thấy mùi thuốc lá và rượu tồn trên hơi thở hắn. Hắn cười, nụ cười của kẻ chiến thắng:
— Bà Cả Xuân nhớ tôi không? Ngày xưa, bà đã hạ nhục tôi, trừ tiền công của tôi, đuổi tôi ra khỏi làng trước mặt bao người. Bây giờ… bà thấy chưa? Quyền lực thuộc về ai?
Bà Cả nhắm mắt, môi bà mím chặt, không nói một lời. Nhưng lưng bà vẫn thẳng, dù tay bị trói, dù mưa gió lạnh buốt, bà vẫn đứng thẳng đó, không cúi đầu trước gã từng cúi đầu trước bà. Thăng nở nụ cười tàn nhẫn, hắn quay sang ra lệnh:
— Đưa bọn chúng vào nhà kho bẩn thỉu nhất, để chúng nếm đời sống của tá điền năm xưa. Riêng con trai nó, cũng tống vào với mẹ nó, cho tao khỏi phải tìm.
Những người đàn ông trong đội túm lấy Nam và Bà Cả, kéo họ qua sân mưa, qua những bãi lầy lội, đến căn nhà kho cũ nằm cuối vườn, nơi trước kia chứa rơm khô, nay đã mục nát và ẩm ướt. Mái ngói của căn kho bị thủng nhiều chỗ, nước mưa nhỏ xuống tạo thành từng vũng nhỏ trên nền đất bùn. Trong góc kho, Bà Hai Huệ và con gái Nhi đã bị đưa đến trước, cô bé Nhi mới mười bốn tuổi, áo trắng bị nước mưa làm ướt dính sát người, hai tay ôm chặt thân mình co quắp trong góc, răng cắn vào môi, nước mắt hòa vào nước mưa trên gò má tái xanh.
Bà Hai Huệ ngồi bên con, tay bà bị trói nhưng vẫn cố dùng thân mình che chở cho Nhi, bà nhìn Bà Cả bước vào, ánh mắt bà đau đớn và bối rối. Bà Cả bước về phía góc kho, bà ngồi xuống, dù nền đất ẩm ướt bẩn thỉu, bà vẫn ngồi xuống, lưng dựa vào vách kho, tay trói ra sau không thể làm gì. Nam bước tới ngồi cạnh mẹ, cậu dùng vai mình che cho Bà Cả khỏi những giọt nước từ mái kho nhỏ xuống.
Cánh cửa kho mở lần nữa, Bà Ba Tuyết bị xô vào. Bà vẫn mặc chiếc áo tân thời màu xanh mướt, nhưng nay đã ướt sũng, tóc rối bù, mặt bà trắng bệch, đôi mắt mở to kinh hoàng. Bà bước đến góc đối diện, bà ngồi xuống, tay co ro, thân thể bà run bần bật trong giá lạnh. Cả bốn người phụ nữ và Nam gói mình trong góc kho tối tăm, im lặng, chỉ có tiếng mưa rơi, tiếng gió thổi, và tiếng những bước chân vội vã của đoàn Cải cách xung quanh dinh cơ.
Thăng đứng trên sân nhà, ngước nhìn ngọn đèn dầu trong phòng thờ của Cụ Cả vẫn còn cháy. Hắn cười, đưa tay ra hứng những hạt mưa to đập vào lòng bàn tay, như đang hứng lấy một thứ gì đó quý giá. Môi hắn mấp máy, giọng nhỏ nhưng đầy hả hê:
— Bà Cả Xuân, bà nghĩ bà sẽ trốn được tao à? Tao sẽ đốt cả nhà này, tao sẽ không để một mống địa chủ nào sống sót.
Hắn bước vào phòng khách, đóng sầm cánh cửa, để lại mưa gió và tiếng nức nở của bốn người phụ nữ trong căn nhà kho tối tăm cuối vườn.
—
Đêm hôm đó, mưa vẫn không ngừng. Trong căn nhà kho ẩm ướt, bốn người phụ nữ và một cậu trai nằm yên trong bóng tối, mỗi người mỗi sự lo lắng khác nhau. Nam đã thiếp đi với đầu gục trên vai Bà Cả, cậu mệt mỏi sau cú sốc của ngày hôm nay. Bà Hai Huệ ôm con gái Nhi, lưng bà dựa vào vách kho, mắt nhìn lên mái ngói thủng, mưa tí tách rơi trên mặt bà. Bà Cả Xuân không ngủ, bà mở mắt trong bóng tối, tai dỏng nghe mọi tiếng động.
Đến nửa đêm, khi tiếng mưa đã dịu, những bước chân nặng nề lại tiến về phía nhà kho. Cánh cửa gỗ mở ra, ánh đuốc loang loáng chiếu vào trong, phản chiếu lên khuôn mặt của Thăng. Hắn đứng ở ngưỡng cửa, mắt hắn không tìm ai khác mà tập trung vào góc kho đối diện, nơi Bà Ba Tuyết đang nằm co ro. Bà Ba Tuyết run lên, bà biết hắn đang nhìn mình, nhưng bà không dám cất tiếng. Thăng bước vào kho, bàn tay hắn nắm lấy mớ tóc xõa dài của Bà Ba Tuyết kéo bà đứng dậy.
— Bà Ba Tuyết, theo tao.
Bà Ba Tuyết không cưỡng lại, bà cúi đầu, để mặc những ngón tay thô ráp của Thăng kéo mình ra khỏi căn kho tối tăm. Bà Cả Xuân ngồi thẳng dậy, bà định gọi, nhưng Nam đã thức giấc, cậu giữ chặt tay mẹ:
— Mẹ đừng… mẹ đừng làm thế… nguy hiểm lắm…
Bà Cả im lặng, mắt bà dõi theo bóng Bà Ba Tuyết khuất dần trong bóng đêm mưa.
Thăng đưa Bà Ba Tuyết đến căn nhà vắng cuối làng, một căn nhà gỗ ba gian bỏ hoang từ lâu, mái đã thủng nhưng vẫn còn cửa khóa và tường vách. Hắn đóng cửa, giơ ngọn đèn dầu lên, ánh sáng vàng vọt chiếu vào gương mặt Bà Ba Tuyết đang trắng bệch. Tay hắn đưa tới, bật mạnh chiếc trâm ngọc trên tóc bà, mái tóc đen dài như thác nước đổ xuống bờ vai trần.
Thăng nở nụ cười đầy dâm dật:
— Mày đẹp thật đấy. Ngày xưa tao làm thuê cho nhà địa chủ, chỉ được ngửi mùi nước hoa của mày, nay tao được đụng vào mày rồi. Mày muốn sống không? Nếu mày chịu phục vụ tao một đêm, tao sẽ gạch tên mày khỏi sổ đấu tố.
Bà Ba Tuyết đứng im, đôi mắt bà nhìn Thăng, một thoáng giằng xé, nhưng rồi bà cúi đầu. Bà biết rằng mình không có đường thoát, bà đã từng làm điều đó với Cụ Cả để sống sung sướng, giờ bà làm điều đó với Thăng để sống. Bà không có tình mẫu tử, không có con cái, không có lý do để hy sinh cho ai ngoài bản thân mình.
Bà Ba Tuyết từ từ bước tới, đôi tay bà run run cởi chiếc khăn choàng trên vai, chiếc khăn lụa rơi xuống nền đất bẩn thỉu. Bà vén áo lên, mái tóc xõa che phủ đôi bầu ngực căng tròn khi bà cởi bỏ chiếc yếm lụa mỏng. Đôi vú cao đầy đặn của bà lộ ra dưới ánh đèn dầu, núm vú hồng nhạt vì lạnh nhưng vẫn căng cứng, quầng vú nổi hạt trên làn da trắng mịn màng. Thăng nuốt nước bọt, tay hắn đưa lên nắm lấy một bên vú, những ngón tay thô ráp bóp mạnh, nhào nặn, và bầu vú ấy biến dạng dưới bàn tay hắn, mềm mại và dễ dàng.
Hắn ấn Bà Ba Tuyết xuống chiếc bàn gỗ trong căn nhà vắng, tay hắn kéo váy bà lên cao đến tận thắt lưng, lộ ra cặp đùi trắng nuột và bờ mông tròn lẳn. Bà Ba Tuyết nằm nghiêng trên bàn, hai chân bà khép lại nhưng Thăng dùng gối đẩy mạnh tách đôi chân bà ra, hắn cúi xuống, mắt hắn nhìn vào tam giác mật của bà, nơi bờ lông mu đen nhánh mọc xoăn và dày, phủ đầy vùng kín, những sợi lông nhỏ xoắn lại ở điểm giao giữa hai đùi.
— Tao đã mơ thấy cái này từ lâu — Thăng vừa nói, vừa dùng ngón tay xoa nhẹ vào bờ lông mu, những ngón tay thô ráp vuốt ve từng sợi lông tơ, chạm vào khe thịt ẩm ướt bên dưới.
Bà Ba Tuyết nhắm nghiền mắt, môi bà mím chặt, nhưng cơ thể bà vẫn phản ứng một cách tự nhiên. Những ngón tay Thăng luồn vào khe giữa hai môi thịt, tìm thấy hạt le nhỏ đã cương lên vì kích thích, hắn búng vào hạt le, Bà Ba Tuyết giật bắn, toàn thân run lên như bị điện giật. Thăng cười, hắn đưa ngón tay mình lên trước ngọn đèn dầu, ngắm lớp dịch ướt loáng bóng, rồi hắn cho ngón tay vào miệng, liếm mút.
— Ngọt đấy — hắn khà khà cười, rồi bắt đầu cởi quần của mình.
Dương vật của Thăng nhô lên, đầu khấc căng đỏ, thân gậy thịt nổi lên những đường gân sần sùi. Hắn đưa tay nắm lấy chân Bà Ba Tuyết, kéo hai chân bà vắt lên vai mình, rồi cúi xuống, dùng đầu khấc đẩy nhẹ vào khe giữa hai môi thịt ướt trơn. Bà Ba Tuyết bất giác rên nhẹ, bà đưa tay xuống nắm lấy vai Thăng như để ghì lấy, nhưng cũng có vẻ như muốn kéo hắn lại gần hơn.
Thăng thọc vào, chỉ một nửa đầu khấc, rồi hắn từ từ đẩy sâu, dương vật mỗi lúc một tiến sâu vào âm đạo trơn trượt của Bà Ba Tuyết. Cửa mình bà đã ướt đẫm, dính nhớp, mỗi khi hắn thọc vào lại phát ra tiếng nhớp nhép nhỏ. Bà Ba Tuyết há miệng thở hồng hộc, hai vú bà lắc lư theo nhịp đẩy của Thăng, những giọt mồ hôi lăn xuống giữa khe ngực, chảy dài xuống bụng rồi thấm vào khăn trải bàn cũ.
Thăng gấp nhịp, hắn đâm mạnh hơn, dập sâu hơn, mỗi lần dương vật rút ra gần hết lại dộng tới cán, khiến những tiếng bì bạch dồn dập vang lên trong căn nhà vắng. Cặp đùi Bà Ba Tuyết đung đưa theo từng cú đẩy, bàn tay bà bấu chặt vào mép bàn, các đốt ngón tay trắng bệch. Thăng cúi xuống hôn lên cổ bà, miệng hắn vừa hôn vừa cắn nhẹ, để lại những vệt đỏ trên làn da mịn màng.
— Mày sướng không? — hắn hỏi, hơi thở nóng hổi phả vào tai bà.
Bà Ba Tuyết không trả lời, nhưng tiếng rên của bà ngày càng lớn, đầu bà ngả ra sau, toàn thân bà run rẩy trong cơn đê mê. Thăng hôn xuống vú bà, miệng hắn ngậm lấy núm vú mà mút mạnh, lưỡi hắn liếm quanh quầng vú, răng hắn cắn nhẹ khiến Bà Ba Tuyết bật ra tiếng kêu dài.
— Ú… ư… sướng… sướng quá… — bà rên, dù không muốn, nhưng cơ thể bà đã phản bội bà.
Thăng lại gấp nhịp, hắn dập mạnh hơn, đưa tay bóp chặt mông Bà Ba Tuyết, thịt mông bà mềm nhũn, bị bàn tay thô ráp của hắn bóp bẹp, để lại vết hằn đỏ. Đầu khấc của hắn móc vào thành âm đạo, cọ sát vào điểm nhạy cảm bên trong khiến Bà Ba Tuyết co bóp, cô thắt và nhíu chặt âm đạo lại, như muốn giữ lấy dương vật đang đâm vào bên trong.
— Đừng… đừng dừng… — bà rên, cặp mắt bà đã đờ đẫn, tay bà kéo đầu Thăng xuống, ấn mặt hắn vào khe ngực mình.
Thăng hít một hơi thật sâu, ngửi mùi mồ hôi và mùi nước hoa còn sót lại trên da Bà Ba Tuyết. Hắn ngoáy tròn đầu khấc bên trong, day vào từng thành âm đạo, rồi bắt đầu dập dồn dập, nhanh như vũ bão. Bà Ba Tuyết ôm chặt hắn, hai chân bà cuốn quanh lưng hắn, nhịp hông bà đưa đẩy cùng nhịp của hắn, cả hai hòa vào nhau trong tiếng va đập bôm bốp và tiếng rên không thành lời.
Thăng bắt đầu thở dốc, hắn cắn môi, dồn sức vào vài cú đâm mạnh cuối cùng, rồi hắn rú lên một tiếng, tinh dịch trào ra, ồ ạt bắn vào sâu trong tử cung Bà Ba Tuyết. Bà co người, chân bà duỗi cứng, hạt le căng phồng, toàn thân bà run bần bật theo từng đợt co thắt của dương vật trong người bà. Một lúc sau, khi Thăng đã rút ra, tinh dịch trắng đặc chảy dài xuống cặp đùi bà, hòa vào lớp mồ hôi ướt nhẫy.
Thăng đứng dậy, chỉnh lại quần áo, móc trong túi quần ra một xấp tiền lẻ, ném lên bàn cạnh người Bà Ba Tuyết.
— Đây, tiền công. Sáng mai mày đi khỏi làng, đừng để tao thấy mặt. Mày sống là tao đã đặc cách cho mày rồi đấy.
Bà Ba Tuyết nằm bất động, đôi mắt mở to nhìn trần nhà rách nát, nước mắt chảy dài xuống vành tai bà. Bà từ từ ngồi dậy, tay run run nhặt xấp tiền, rồi bà cởi bỏ chiếc áo lụa đã bị nước mưa và mồ hôi làm ướt, thay vào bộ quần áo bà đã chuẩn bị sẵn dưới gầm bàn. Khi bình minh lên, khi tiếng gà gáy vang lên, Bà Ba Tuyết đã biến khỏi làng Đông Cổ, chỉ còn lại mùi nước hoa nhàn nhạt trong căn nhà vắng và những vết hằn đỏ trên tấm khăn trải bàn cũ.
—
Đêm hôm sau, mưa đã ngớt, trăng non lơ lửng phía chân trời, nhưng bóng tối vẫn bao trùm làng Đông Cổ. Trong nhà kho cuối vườn, Bà Hai Huệ nằm co ro bên cạnh Nhi. Cô bé Nhi vẫn còn sợ hãi, tay bám chặt vào vạt áo mẹ, mắt bà Hai nhìn con gái, nhìn khuôn mặt non nớt của đứa trẻ mới mười bốn tuổi, đôi mắt to đen láy với nỗi sợ hãi trong trẻo mà bà chưa từng thấy.
Bà Hai biết, bà hiểu rõ cơn ác mộng đang đến gần. Có tiếng bước chân bên ngoài, Bà Hai đứng dậy, bà nhẹ nhàng đặt Nhi nằm xuống, chậm rãi bước ra cửa kho. Thăng đứng đó, đôi mắt hắn lướt qua Bà Hai với nụ cười đầy ác ý, rồi liếc vào trong kho, nơi Nhi đang ngồi run rẩy.
— Con gái bà đấy hả? Xinh nhỉ. Cũng sắp đến lượt nó rồi.
Bà Hai Huệ nghe câu nói ấy mà tim như ngừng đập, bà đưa tay nắm lấy vạt áo Thăng, giọng bà run rẩy, nước mắt trào ra từ đôi mắt hiền từ:
— Xin anh… xin anh tha cho con tôi. Nó còn quá nhỏ. Anh… anh muốn gì tôi cũng chịu.
Thăng ngừng cười, hắn nhìn Bà Hai Huệ từ đầu đến chân. Người phụ nữ này khác hẳn Bà Ba Tuyết, bà không đẹp nhưng có một sự dịu dàng và đôn hậu mà kẻ như hắn chưa từng được chạm tay vào. Dù đã gần bốn mươi, thân hình bà vẫn còn nét thanh xuân, bầu ngực nhỏ nhưng săn chắc, đôi chân thẳng, làn da ngăm đen nhưng mịn màng. Thăng đưa tay nâng cằm Bà Hai lên, hắn cúi sát mặt vào mặt bà:
— Bà đồng ý làm bất cứ điều gì?
Bà Hai Huệ gật đầu, nước mắt chảy dài, nhưng giọng bà vẫn trầm và kiên định:
— Tôi đồng ý. Chỉ xin anh tha cho con tôi.
Thăng cười, hắn kéo Bà Hai ra khỏi nhà kho, qua sân mới đắp ướt đất, tới căn nhà phụ phía tây dinh cơ, nơi trước kia dùng làm kho thóc, nay là phòng tạm của Thăng. Hắn đóng cửa, chỉ có một ngọn nến nhỏ trên bàn, ánh sáng lờ mờ, chỉ đủ soi gương mặt Bà Hai với dòng nước mắt lăn dài trên má.
— Tao bảo bà cởi quần áo, cởi hết, không chừa thứ gì.
Bà Hai run tay, bà đứng đó một lúc, nhưng nghĩ đến con gái Nhi đang co ro trong nhà kho, bà đưa tay lên cởi từng chiếc cúc áo nâu. Áo rơi xuống đất, để lộ chiếc yếm trắng đã sờn. Bà cởi yếm, bầu ngực săn chắc hiện ra, núm vú màu nâu non vì thời gian cho con bú, quầng vú hơi thâm, nhưng cả bầu vú vẫn còn đầy đặn trên thân hình mảnh mai. Bà cởi váy, để lộ đôi chân thon, bờ mông tròn đầy, và kẽ giữa hai đùi với bờ lông mu rậm rạp màu nâu sẫm, xoăn tít, bao phủ kín đáo khe thịt.
Thăng bước tới, hắn đặt tay lên vai trần của Bà Hai, cảm nhận làn da còn ấm vì hơi thở lo lắng, hắn đưa tay xuống bóp nhẹ bầu ngực của bà, những ngón tay thô ráp vuốt ve, ấn nhẹ vào núm vú đang dần cương cứng. Bà Hai nhắm mắt, đôi môi bà run run, bà cố gắng đứng yên để mặc những ngón tay hắn lần lượt chạm vào từng phần da thịt.
Thăng khẽ cười:
— Hì, bà vẫn còn nóng lắm nhỉ? Tao sẽ cho bà được đêm nay đáng nhớ.
Hắn đẩy Bà Hai ngồi xuống chiếc ghế mây, rồi hắn quỳ xuống trước mặt bà, đưa tay tách hai đùi bà ra, cúi xuống nhìn ngắm vùng kín ướt át đã bắt đầu rỉ dịch nhờn vì sự kích thích không thể kiềm chế. Bà Hai thở dốc, bà không thể chống cự, cơ thể bà đã bị những ngón tay Thăng làm cho mềm oặt. Hắn dùng lưỡi liếm lên hạt le, day nhẹ, mút mạnh, Bà Hai giật mình, bàn tay bà bấu vào hai bên tay ghế, cổ bà ngả ra sau, tiếng rên nghẹn ngào vọng ra từ cổ họng bà.
Thăng tiếp tục, lưỡi hắn liếm dọc theo khe thịt, mút lấy chất dịch đang chảy ra, hút mạnh như hút mật ong. Bà Hai co bóp hậu môn và âm đạo liên tục, hơi thở bà ngắt quãng, cơ bụng bà run lên từng cơn, đôi chân bà giật giật không thể kiềm chế. Hắn đưa tay lên vê vú bà, vừa bóp vú vừa liếm mút âm hộ, bàn tay hắn bóp mạnh đến mức núm vú biến dạng, bà Hai không kìm được tiếng rên dài:
— Ừ… ưm… đừng… đừng nữa… tôi… tôi sướng…
Thăng đứng dậy, hắn cởi quần, dương vật đã cương cứng, đầu khấc đỏ hồng, thân gậy thịt nổi gân. Hắn đặt Bà Hai nằm xuống nền nhà, đẩy hai chân bà lên cao, rồi cúi xuống, đầu khấc trượt dọc theo khe thịt ướt trơn của bà, vài cái cọ quẹt, vài cái thâm nhập nửa chừng, rồi hắn ấn mạnh, dương vật chui hết vào bên trong, sâu đến tận cổ tử cung.
Bà Hai há miệng, không thốt lên lời, chỉ có tiếng “Ặc” khẽ vọng từ cổ họng. Thăng bắt đầu nhịp đẩy, chậm lúc đầu, rồi nhanh dần. Dương vật của hắn trượt ra vào một cách trơn tru, dịch nhờn của bà chảy ướt cả bụng dưới và đùi. Hắn đưa tay xuống bóp mạnh mông bà, đẩy bà áp sát mỗi khi hắn dộng mạnh. Tiếng bì bạch dồn dập, tiếng thở gấp, tiếng rên rỉ của Bà Hai hòa vào nhau.
Thăng cúi xuống hôn lên ngực bà, miệng hắn ngậm lấy núm vú, mút mạnh, răng hắn cắn nhẹ, Bà Hai giật mình, toàn thân bà co thắt, bà nắm chặt tóc Thăng, kéo mặt hắn lại gần ngực mình.
— Con tôi… con tôi… xin anh… tha cho nó… — bà rên trong hơi thở hấp hối.
Thăng cười, hắn tăng tốc, những cú đẩy dồn dập, mạnh mẽ, dài hơn, sâu hơn. Bà Hai đã mất kiểm soát, bà đưa tay lên bịt miệng nhưng không ngăn nổi tiếng rên vọng ra, tiếng thở hồng hộc, tiếng nấc nghẹn ngào. Cơ bụng bà co thắt mạnh, hai chân bà cuống quít quấn quanh lưng Thăng, hông bà xoay tròn đón lấy từng cú đẩy.
Thăng rên lên, hắn ấn mạnh, dương vật sâu kịch trong, rồi tinh dịch bắn ồ ạt, ấm nóng, tràn vào sâu bên trong. Bà Hai run bắn, bà khóc, nhưng không phải vì đau, mà là sự giải thoát hỗn độn của cơ thể và tâm hồn. Cả hai nằm đó một lúc, đến khi Thăng rút ra, tinh dịch chảy xuống mông bà, vũng trên nền đất.
Thăng đứng dậy, xoa tay:
— Sáng mai bà và con gái bà sẽ được rời khỏi làng, không bị đấu tố. Nhưng nếu tao thấy bà ở lại, tao sẽ không để nó yên.
Bà Hai nằm bất động, nước mắt hòa với mồ hôi và tinh dịch dính đầy người. Bà mệt đến mức không thể đứng dậy, nhưng trong lòng bà có một điều an ủi, Nhi sẽ được thoát, con bà sẽ còn sống. Khi bình minh lên, Bà Hai Huệ và Nhi từ từ rời khỏi làng, bà Hai mặc chiếc áo nâu cũ, Nhi bám vào tay mẹ, khuôn mặt bé vẫn còn nỗi sợ nhưng đã có phần bình an. Bà Hai nhìn về phía dinh cơ mờ dần dưới sương sớm, đôi mắt bà rưng rưng, nhưng bà không quay đầu lại.
—
Bà Cả Xuân ngồi trong nhà kho, chỉ còn bà và Nam. Trời đã tang tảng sáng, bà nhìn qua khe cửa thấy bóng Bà Hai Huệ và Nhi rời khỏi làng, bà thở phào nhẹ nhõm nhưng lòng bà càng thêm lo sợ. Bà biết Thăng sẽ trở lại, hắn đã thề sẽ trả thù bà.
Quả nhiên, trưa hôm đó, Thăng xuất hiện ở cửa nhà kho, tay hắn cầm một sợi dây thừng, mắt hắn sáng quắc, đầy căm hờn:
— Giờ chỉ còn bà và thằng con trai bà. Tao sẽ đưa cả hai lên sàn đấu tố để bà thấy, địa chủ cũng có ngày phải quỳ.
Bà Cả Xuân đứng dậy, bà chắn trước mặt Nam, mắt bà nhìn thẳng vào Thăng:
— Anh muốn trả thù tôi, hãy trả thù tôi một mình. Đừng động đến con tôi.
Thăng cười, hắn bước tới, đưa tay định túm lấy cổ áo Bà Cả. Nhưng bà đã vơ vội chiếc cào sắt bỏ quên ở góc kho, tay bà giơ lên, đâm thẳng vào tay Thăng khi hắn tiến lại gần. Chiếc cào sắt đâm xuyên qua lớp áo, làm rách da cánh tay Thăng, máu chảy ra đỏ hoe. Thăng hét lên đau đớn, hắn ôm tay, lui lại, mặt tái mét.
— Mày… mày dám đâm tao à? Tao sẽ giết cả nhà mày trên sàn đấu tố!
Bà Cả cầm chắc chiếc cào, lưng bà dựa vào vách kho, tay bà run run nhưng ánh mắt bà sắc lạnh, bà nói:
— Anh có dám lại đây không? Tôi thà chết còn hơn để mày đụng tay vào con tôi.
Thăng tức giận, nhưng vết thương khiến hắn đau đớn, hắn lùi ra khỏi kho, thề sẽ quay lại khi vết thương lành. Nhưng trong lòng hắn đã nhen nhóm một kế hoạch khác, một sự trả thù còn dã man hơn, hắn sẽ không giết Bà Cả ngay, mà hắn sẽ bẻ gãy tất cả những gì bà yêu quý, từ con, từ chồng, từ dòng họ.
—
Mấy ngày sau, mưa đã tạnh, nhưng bầu trời vẫn u ám như tấm vải bố phủ kín làng Đông Cổ. Bà Cả Xuân ngồi co ro trong góc nhà kho, mắt bà đỏ hoe vì thức trắng nhiều đêm. Nam nằm trong lòng bà, cậu mệt mỏi, thỉnh thoảng giật mình tỉnh giấc vì những tiếng động bên ngoài. Nhưng sáng nay, tiếng chân bước đã đổ dồn về phía đình làng, những tiếng la hét, tiếng khóc lóc vang lên thảm thiết. Người tá điền già chạy ngang qua nhà kho, hắn thò mặt vào, hắn bảo:
— Bà Cả ơi, họ đưa các địa chủ làng bên ra xử bắn ở sân đình rồi. Không một ai thoát. Bà coi chừng đấy…
Bà Cả Xuân nghe xong, người bà như hóa đá. Bà ôm chặt Nam vào lòng, những ngón tay bà bấu vào vai cậu đến mức Nam phải kêu lên. Cậu ngước nhìn mẹ, đôi mắt còn ngây thơ cố gắng thấu hiểu nỗi sợ hãi đang trào dâng trong đôi mắt người đàn bà vốn sắt đá kia.
— Mẹ… mẹ làm sao thế? — Nam hỏi, giọng cậu khẽ run.
Bà Cả không trả lời. Bà đứng dậy, bước về phía cánh cửa kho, nhìn ra khoảng sân trống. Trong đầu bà, những hình ảnh cứ hiện lên: Cụ Cả bị trói ngoài đình, các địa chủ bị lôi ra chém đầu, dòng họ Trần sẽ chấm dứt nếu họ giết Nam. Nam là con trai duy nhất, cậu là hy vọng duy nhất của cả gia tộc. Bà nhìn Nam, khuôn mặt còn non nớt, đôi mắt đen láy đang lo lắng nhìn bà, bà biết rằng mình phải làm điều gì đó, dù có phải trả giá bằng thân thể, danh dự, mọi thứ bà từng giữ gìn.
Chiều hôm đó, Thăng xuất hiện ở cửa nhà kho. Hắn không còn mặc bộ quần áo đen của đoàn Cải cách, mà mặc bộ đồ lụa trắng của Cụ Cả, tóc cắt ngắn, mặt hắn bóng nhẫy, trông như một gã nhà giàu mới nổi. Hắn bước vào kho, tay cầm điếu thuốc, thả vòng khói xanh bay lên trần nhà. Hắn nhìn Bà Cả với vẻ hả hê:
— Mày nghe tin chưa? Làng bên đã xử hết đám địa chủ rồi. Cụ Cả nhà mày cũng sẽ theo bọn chúng thôi. Tao chỉ đợi lệnh.
Bà Cả đứng dậy, đôi mắt bà nhìn Thăng, bà bước tới gần hắn, tay bà nắm lấy vạt áo lụa của hắn. Giọng bà lạc đi, nhưng vẫn cố giữ bình tĩnh:
— Thăng… tôi xin anh… tha cho con tôi. Nó còn trẻ, nó không có tội. Anh muốn gì, tôi cũng chấp nhận.
Thăng cười, hắn đưa tay xoa cằm mình, mắt hắn lướt qua thân hình Bà Cả. Dù đã trải qua biết bao cay đắng, thân hình bà vẫn còn nét thanh tú, bầu ngực căng tròn dưới lớp yếm, hông nở, đùi thon. Hắn nói, giọng nhẹ nhưng đầy ám ảnh:
— Mày muốn cứu con mày à? Được thôi. Tao sẽ thả thằng Nam nếu mày… chịu phục vụ tao ba ngày ba đêm trong phòng tao. Đêm nào cũng phải có, đêm nào cũng không được từ chối, phải chịu hết mọi thứ tao bảo. Mày đồng ý thì tao thả nó.
Bà Cả đứng im, tay bà vẫn nắm chặt vạt áo hắn, các đốt ngón tay bà trắng bệch. Bà nhìn Nam đang ngồi co ro trong góc, đôi mắt cậu mở to, đầy lo âu. Bà quay lại, giọng bà như vỡ vụn:
— Tôi… tôi đồng ý.
Nam nghe thấy, cậu đứng bật dậy, lao về phía mẹ:
— Mẹ đừng! Mẹ đừng làm thế! Con không muốn… con thà chết…
Nhưng Bà Cả đưa tay xoa đầu Nam, nước mắt bà rơi, nhưng giọng bà đã cứng lại, như người đã quyết định:
— Mẹ biết mình đang làm gì, con đừng lo. Con phải sống, con là hy vọng của dòng họ Trần. Mẹ chấp nhận tất cả vì con.
Tối hôm đó, Nam bị đưa sang căn phòng nhỏ cạnh bếp, tạm giam ở đó. Nhưng cậu không thể ngủ, cậu lén bò ra khỏi phòng, rón rén qua hành lang tối, đến phía sau căn phòng của Thăng. Căn phòng ấy vốn là phòng riêng của Cụ Cả Uyên, bức tường gỗ lim dày nhưng có khe hở nhỏ do năm tháng làm co ngót. Nam áp mắt vào khe cửa, tim cậu đập liên hồi, nỗi sợ hãi lẫn sự tò mò đang xé toạc cậu.
—
Ánh nến vàng vọt trên bàn, chiếc đèn dầu của Cụ Cả vẫn cháy, nhưng giờ đây Thăng ngồi trên chiếc ghế mây của chủ nhân. Bà Cả Xuân đứng giữa phòng, tay bà run rẩy, nhưng bà vẫn cố giữ vẻ lạnh lùng. Thăng ngồi đó, tay cầm chén trà, hắn nhấp một ngụm, rồi đặt chén xuống:
— Cởi đồ ra, từ từ.
Bà Cả đứng như trời trồng. Một lúc lâu, bà mới đưa tay lên, những ngón tay bà run đến nỗi không thể mở nổi chiếc khuy đầu tiên. Thăng đứng dậy, bước tới, hắn nắm lấy cổ áo bà, giật mạnh. Chiếc áo nâu sẫm bật tung, những chiếc khuy vải rơi xuống đất lăn lóc. Dưới lớp áo là chiếc yếm trắng đã sờn bạc, phập phồng theo nhịp thở gấp của bà.
Thăng kéo sợi dây yếm, tấm vải trắng rơi xuống, bầu ngực Bà Cả bật ra, trắng mịn nhưng đã có những vết rạn mờ do thời gian và sinh nở. Núm vú bà màu nâu nhạt, nằm trên quầng vú rộng, hơi sạm màu. Thăng đưa tay nắm lấy một bên, những ngón tay thô ráp bóp mạnh, nhào nặn bầu ngực như nắm bột, núm vú cương cứng nổi hạt dưới lòng bàn tay hắn.
— Bà vẫn còn đẹp lắm, dù già rồi — hắn nói, rồi cúi xuống, miệng hắn ngậm lấy núm vú bên trái, mút mạnh, lưỡi hắn liếm quanh quầng vú, răng hắn cắn nhẹ. Bà Cả bật ra tiếng rên:
— Ư… đừng… đừng cắn…
Thăng không nghe, hắn tiếp tục mút, tay kia bóp vú bên phải, vê đầu núm vú, day tròn khiến bà Cả thở dốc. Hắn đẩy bà ngã ra giường, tay hắn luồn xuống bụng, kéo váy bà lên cao, để lộ cặp đùi trắng muốt và bờ lông mu đen xoăn dày. Hắn tách hai chân bà ra, cúi xuống nhìn khe thịt đã bắt đầu ướt đẫm vì sự kích thích không thể kiềm chế.
Thăng không vội, hắn dùng đầu ngón tay vân vê hạt le, vừa xoa vừa búng nhẹ, Bà Cả giật mình, đùi bà run lên, bà nắm chặt tấm ga giường, môi mím lại. Nhưng khi Thăng đưa lưỡi vào liếm dọc theo khe thịt, mút lấy hạt le, Bà Cả không thể kiềm chế, cổ bà ngả ra sau, tiếng rên bật ra:
— Á… đừng… tôi… tôi…
— Còn dám bảo đừng à? — Thăng ngước nhìn bà, môi hắn dính đầy dịch nhờn — Bà sướng mà, đúng không? Lồn bà ướt nước thế kia mà bảo đừng à?
Bà Cả nhắm nghiền mắt, nhưng hông bà vẫn vô thức đưa đẩy theo nhịp lưỡi Thăng, bàn tay bà buông tấm ga, đưa lên nắm chặt tóc Thăng, kéo đầu hắn lại gần khe thịt mình.
Thăng đứng dậy, cởi quần, dương vật căng cứng, đầu khấc đỏ hồng như quả hồng xiêm. Hắn đặt đầu khấc vào mép lồn, cọ quẹt vài cái trên lớp dịch nhờn trơn trượt, rồi hắn ấn mạnh, dương vật chui tuột vào sâu trong âm đạo bà, tới tận cổ tử cung.
— Á… sâu… sâu quá — Bà Cả hét lên, mắt bà mở to, miệng há ra thở dốc. Hai tay bà bấu chặt vai Thăng, móng tay cắm vào da thịt hắn để lại vết đỏ.
Thăng bắt đầu nhịp đẩy, chậm rãi lúc đầu, rồi tăng dần. Dương vật hắn ra vào liên tục, những tiếng bì bạch dồn dập vang lên trong phòng tối. Hắn cúi xuống, vừa địt vừa mút vú bà, miệng hắn ngậm lấy núm vú bên phải, mút mạnh, răng hắn cắn nhẹ, lưỡi hắn liếm vòng quanh, khiến Bà Cả co bóp âm đạo, nhíu chặt quanh dương vật hắn.
— Mạnh lên… đâm mạnh vào tôi đi… — bà bất giác thốt ra, ngay sau đó bà cắn môi mình đến bật máu, xấu hổ vì lời vừa nói.
Thăng cười, hắn tăng tốc, những cú dập mạnh và sâu, mỗi lần dộng tới cán, dương vật của hắn như muốn xuyên thủng bà. Bà Cả ôm chặt hắn, hai chân bà cuốn quanh lưng hắn, hông bà đưa đẩy mạnh mẽ, bà rên la trong cơn cực khoái dâng lên từng đợt:
— Sướng… sướng quá… tôi… tôi sắp ra… — tiếng rên của bà vỡ vụn, nghẹn ngào trong hơi thở hấp hối.
Thăng dồn sức, hắn dập bão táp, những tiếng bì bạch, nhóp nhép, ướt át hòa vào tiếng rên của bà. Đến khi Bà Cả lên đỉnh, cơ thể bà giật mạnh, âm đạo co bóp dữ dội, bà rú lên một tiếng dài:
— Á… á… ra rồi… ra rồi…
Thăng không dừng, hắn tiếp tục dập, khiến Bà Cả lên đỉnh lần thứ hai, rồi thứ ba. Đến khi hắn cảm thấy sắp xuất, hắn đẩy mạnh, tinh dịch ồ ạt bắn sâu vào bên trong, đầy ấm nóng, thấm đẫm tử cung bà. Bà Cả nằm vật ra, mệt mỏi, hơi thở đứt quãng, tinh dịch và dịch nhờn chảy xuống mông, thấm ướt ga giường.
Bên ngoài khe cửa, Nam ngồi bệt xuống hành lang, tay cậu đưa xuống háng, cậu không thể kiềm chế được nữa, bàn tay vuốt ve qua lớp quần, dương vật cậu căng cứng. Tiếng rên của mẹ vọng ra khiến cậu vừa xấu hổ vừa kích thích, cậu thủ dâm một cách vụng trộm trong bóng tối, tưởng tượng về những âm thanh vọng ra từ căn phòng. Cậu xuất ra trong lòng bàn tay, cảm giác vừa tội lỗi vừa không thể cưỡng lại.
—
Bình minh lên, Thăng ra khỏi phòng, Bà Cả nằm vật trên giường, cơ thể rã rời. Nhưng hắn quay lại vào buổi trưa, sau bữa cơm, hắn bước vào phòng, tay cầm chai rượu trắng. Bà Cả vẫn còn yếu, bà cố ngồi dậy, nhưng Thăng đã đẩy bà ngã xuống, hắn tu một ngụm rượu, rồi cúi xuống, môi hắn áp vào môi bà, truyền rượu vào miệng bà. Bà Cả bị sặc, ho sặc sụa, nhưng Thăng không dừng, hắn tiếp tục đổ rượu từ miệng mình vào miệng bà.
Lượng rượu khiến Bà Cả mờ mắt, cơ thể bà nóng dần, sự kháng cự yếu đi. Thăng cởi hết quần áo bà, để bà trần truồng trên giường. Hắn nằm đè lên người bà, dương vật đã cương sẵn, hắn đưa tay mân mê hạt le, xoa bóp âm vật khiến Bà Cả rên rỉ trong men say. Rồi hắn đút dương vật vào, lần này không chậm rãi, hắn dập mạnh ngay từ nhịp đầu tiên.
— Lồn mày đẹp thật, co bóp dữ lắm — Thăng nói, vừa nói vừa dập, tay hắn bóp chặt mông bà, tát nhẹ vào mông khiến bà giật mình, cơ thịt âm đạo co thắt mạnh hơn.
Bà Cả say rượu, bà không còn kiềm chế được, tiếng rên của bà vang to hơn, hai tay bà ôm cổ Thăng, kéo hắn sát vào người mình:
— Địt tôi đi… địt mạnh vào tôi đi… tôi sướng… sướng lắm…
Thăng dập bão táp, hắn xoay người bà, để bà nằm úp, rồi hắn doggy từ phía sau, dương vật chui sâu vào từng nhịp. Bà Cả kêu lên, tay bà bấu vào đầu giường, mông bà đưa đẩy theo nhịp hắn, nước dịch chảy xuống ướt cả đùi.
Nam lại áp mặt vào khe cửa, lần này cậu thấy rõ hơn, bóng dáng mẹ mình và Thăng đan vào nhau. Cậu nhìn thấy bàn tay Thăng bóp chặt bầu ngực mẹ, nhìn thấy mẹ cậu cúi đầu, mái tóc bà xõa tung, tiếng rên của bà vọng ra đến nỗi Nam có thể nghe từng âm tiết. Cậu đưa tay xuống, lần này cậu không kiềm chế, cậu mở quần, dương vật căng cứng, tay cậu vuốt mạnh, nhanh hơn. Cậu nhìn mẹ mình bị địt, nhìn bầu ngực mẹ lắc lư, nghe tiếng bà rên la trong cơn khoái cảm, cậu xuất tinh mạnh, tinh dịch vương lên nền đất, cậu tựa vào tường, thở dốc.
Đêm đó, Thăng còn bế Bà Cả áp tường, dương vật hắn đâm sâu từ dưới lên, bà Cả quấn chân quanh hông hắn, bà liên tục lên đỉnh năm lần, cơ thể bà run bần bật, đến nỗi cuối cùng bà ngất đi vì kiệt sức, nhưng Thăng vẫn còn địt, vẫn còn dập, cho đến khi hắn xuất lần cuối, tinh dịch tràn đầy bên trong.
—
Sáng hôm nay, Thăng trở nên dã man hơn. Hắn cởi trói cho Bà Cả nhưng bắt bà quỳ dưới đất, tay bà chống xuống sàn, hắn đút dương vật từ phía sau, dập nhanh, dập mạnh, những tiếng bì bạch vang vọng trong phòng. Bà Cả quỳ đó, đầu bà cúi thấp, miệng bà rên rỉ không ngừng:
— Địt tôi… địt nát lồn tôi đi… tôi sướng… sướng quá…
Thăng kéo tóc bà, ngửa mặt bà lên, hắn địt vừa kéo tóc vừa bóp vú bà, dương vật hắn nóng rực, to và căng, mỗi lần dộng vào lại co bóp âm đạo bà đến giật mình. Bà Cả lên đỉnh ngay giây phút đó, âm đạo bà co bóp liên tục, nước dịch ồ ạt tuôn ra, chảy xuống đầu gối bà.
Thăng đẩy bà nằm lên giường, hắn nằm đè lên người bà, vừa địt vừa hôn, lưỡi hắn đút vào miệng bà, hút lấy lưỡi bà, răng hắn cắn môi bà khiến bà kêu lên đau đớn hòa lẫn khoái cảm. Hắn dập đến khi bà lên đỉnh lần thứ mười trong đêm, cơ thể bà đã không thể cử động, bà nằm như xác chết, chỉ còn tiếng thở yếu ớt.
Nam ở ngoài, cậu đã không thể đứng nổi, cậu ngồi bệt xuống hành lang, quần cậu bỏ xệ, dương vật cậu cương cứng mỗi khi nghe tiếng mẹ mình rên. Cậu thủ dâm không ngừng, mỗi lần nghe thấy tiếng mẹ lên đỉnh lại là một lần cậu xuất tinh. Đến đêm thứ ba, cậu không còn cảm thấy xấu hổ nữa, cậu lau tinh dịch vào vạt áo, mắt cậu nhìn vào khe cửa, nhìn mẹ mình bị chiếm đoạt, và một phần trong cậu, dù tội lỗi, vẫn thấy khoái cảm, vẫn thấy sự thăng hoa trong lòng.
Đến khi Thăng rút ra, tinh dịch tràn ra từ cửa mình Bà Cả, bà chỉ còn nằm bất động, mắt nhắm nghiền, nước mắt hòa với tinh dịch và mồ hôi. Thăng đứng dậy, hắn mặc quần áo, bước ra cửa, mắt hắn nhìn xuống hành lang nơi Nam đang co ro. Hắn cười lạnh:
— Mày còn ở đấy à? Vào mà nhìn mẹ mày đi.
Nam lủi thủi bò vào phòng, cậu nhìn thấy mẹ mình nằm trần truồng, thân thể đầy vết bầm tím, tinh dịch khô dính bết trên da. Cậu khóc, cậu ôm lấy mẹ, nhưng Bà Cả vẫn bất động. Bên ngoài, Thăng nói với đội của mình, giọng lạnh tanh:
— Thả con mẹ nó ra, nhưng bắt thằng con lại. Tao sẽ tiêu diệt cái mầm địa chủ này tận gốc.
Bà Cả nghe thấy, bà mở mắt, đôi mắt bà đỏ hoe và khô khốc vì đã khóc suốt ba ngày, bà không còn sức để đứng dậy, nhưng bà vẫn cố vươn tay về phía Nam, giọng bà nghẹn ngào, như tiếng nấc cuối cùng trong đêm tối:
— Nam… con ơi…
Nhưng cánh cửa đã đóng lại, tách rời hai mẹ con, như cuộc đời đã tách rời mọi thứ khỏi tay bà. Bà Cả Xuân nằm đó, thân thể rã rời, nhưng trong lòng bà vẫn còn một tia hy vọng mong manh, hy vọng cứu được con trai mình, dù bằng bất kỳ giá nào.
Đêm tối như mực, không một vì sao, chỉ có tiếng dế mèn kêu rả rích trong bụi cỏ ven đường. Bà Cả Xuân nằm co ro trong nhà kho, thân thể bà vẫn còn rã rời sau ba ngày ba đêm bị Thăng hành hạ. Nhưng đôi mắt bà vẫn mở, vẫn nhìn về phía cánh cửa gỗ mục nát, nơi Nam bị giam giữ từ chiều. Bà đã nghe thấy tiếng Thăng ra lệnh, hắn sẽ đưa Nam ra sân đình vào sáng mai, hắn sẽ xử cậu ngay trước mắt bà để trả thù cho cái vụ sổ sách năm xưa.
Bà cắn môi đến bật máu, bà cố sức đứng dậy nhưng chân bà không còn đủ sức. Bà ngã quỵ xuống nền đất bùn lầy, móng tay bà bấu vào vách kho, những mảnh ván gỗ mục nát vỡ vụn dưới sức nặng của bà. Nước mắt bà lăn dài, nhưng bà không khóc thành tiếng, bà chỉ thở gấp, cố gắng giữ bình tĩnh để tìm cách thoát thân.
Bên ngoài, tiếng bước chân rất nhẹ vang lên, bà nghe thấy tiếng thì thầm từ phía sau nhà kho. Bà nín thở, lắng nghe. Tiếng Sửu và tiếng Bình vọng lại, hai người đàn ông cao lớn, từng là tá điền của nhà Cụ Cả, giờ vẫn làm việc cho đoàn Cải cách nhưng không nỡ lòng nào thấy nhà Cụ Cả bị tàn sát.
— Bà Cả ơi, là tôi, Sửu đây. — giọng Sửu trầm trầm, khàn khàn, vang lên từ khe cửa.
Bà Cả bò đến gần cửa, qua khe hở bà thấy khuôn mặt Sửu và Bình đang cúi xuống, mồ hôi lấm tấm trên trán họ dù trời đã vào khuya. Mắt họ đỏ hoe, áo quần bê bết đất, tay cầm bó rơm và can dầu.
— Bà Cả, bà còn nhớ năm ấy bà đã cho hai đứa tôi cày riêng ba sào ruộng cạnh sông không? Bà cho vay thóc giống mà không tính lãi, nhà tôi còn nợ bà hai đồng nhưng bà đã xóa nợ cho cả nhà khi mùa màng thất bát. — Bình nói, giọng cậu ta run run, nước mắt bắt đầu chảy.
Sửu tiếp lời:
— Tôi và Bình đã bàn nhau cứu bà và cậu Nam, dù có chết cũng được. Họ sẽ đưa cậu Nam ra sân đình vào rạng sáng, nếu không cứu thì cậu ấy chết chắc. Đêm nay, bọn tôi sẽ đốt đống rơm đầu làng và kho lương phía đông để đánh lạc hướng. Bà hãy đợi ở đây, khi lửa bùng lên, bà hãy phá cửa chạy thẳng về phía rào húng dổi cuối vườn, cậu Nam sẽ được thả ra từ phía đó.
Bà Cả gật đầu, những giọt nước mắt ấm nóng lại lăn dài trên má. Bà không thể nói nên lời, tay bà đưa qua khe cửa, nắm lấy bàn tay thô ráp của Sửu và Bình, bà siết chặt như siết lấy hy vọng cuối cùng.
— Cảm ơn các con… cảm ơn… — giọng bà khàn khàn, nghẹn ngào.
Sửu gật đầu, hắn xoay người cùng Bình lặng lẽ rời đi. Bóng hai người khuất dần trong màn đêm.
Một lúc sau, từ phía đầu làng, một đám lửa bùng lên, ngọn lửa đỏ rực xé toạc bóng đêm. Tiếng người la hét vang lên:
— Cháy! Cháy đống rơm đầu làng rồi! Cứu hỏa!
Ngay sau đó, kho lương phía đông dinh cơ cũng bùng cháy, ngọn lửa đỏ cao vút, khói đen cuồn cuộn bốc lên, bao phủ cả vùng trời. Tiếng trống đánh báo động vang lên dồn dập, tiếng người chạy loạn xạ, tiếng chó sủa, tiếng trẻ con khóc hòa vào nhau thành một bản nhạc hỗn loạn.
Bà Cả Xuân co người trước cửa kho, bà nghe thấy tiếng bước chân đổ dồn về phía đám cháy, tiếng Thăng hét lên:
— Đốt nhà tao à? Bắt cho tao bằng được thằng nào phóng hỏa!
Nhưng đáp lại chỉ là tiếng la hét hỗn loạn và tiếng lửa nổ tí tách, những đốm lửa đỏ bay lên trời như những vì sao rơi, rồi rơi xuống mái rạ và bốc cháy thêm những đám mới.
Bà Cả bám vào khe cửa, bà dùng vai đẩy mạnh vào cánh cửa gỗ mục nát. Cánh cửa kêu rầm rầm, những mảnh gỗ mục vỡ ra dưới vai bà, bà dồn hết sức lực còn sót lại, lần thứ nhất cánh cửa chỉ kêu, lần thứ hai nó lung lay, lần thứ ba, nó bật tung ra, bà ngã chổng vó ra ngoài sân.
Bà bò dậy, đôi chân bà run lẩy bẩy, nhưng bà cố đứng, cố chạy về phía hành lang bên hông dinh cơ, nơi Nam bị giam. Trong sân, lửa đã lan sang đám rạ rơm gần nhà phụ, ánh sáng đỏ rực chiếu trên gương mặt bà, làm nổi bật những vết bầm tím và nước mắt khô trên gò má. Bà chạy, chân bà như không còn cảm giác, nhưng bà vẫn chạy, mỗi bước đau đớn nhưng bà cứ chạy, chỉ nghĩ về Nam.
Ở phía hành lang tối, Nam đang ôm chặt cánh cửa phòng tạm giam, cậu nghe thấy tiếng lửa cháy, tiếng chạy loạn. Cậu đấm vào cánh cửa, nắm tay cậu rướm máu, nhưng cửa không động đậy. Cho đến khi cậu nghe thấy tiếng mẹ mình vọng lại từ phía hành lang:
— Nam! Nam ơi! Con ở đâu?
Bà Cả chạy đến trước cánh cửa, bà nhìn thấy Nam qua khe cửa, hai người nhìn nhau qua khe nhỏ, mắt bà long lanh nước mắt, bà đưa tay qua khe cửa, vuốt vuốt khuôn mặt Nam, da bà mát lạnh, bà khẽ bảo:
— Lui ra, mẹ phá cửa cho con.
Nam lùi lại, bà Cả dồn toàn bộ sức lực vào vai, bà đâm mạnh vào cánh cửa, lần một, lần hai, mỗi lần bà ngã xuống lại đứng dậy, mỗi lần ngã lại càng đau, nhưng mỗi lần cơn đau lại càng kích thích bà dồn sức mạnh. Đến lần thứ ba, cánh cửa bật tung, Nam lao ra, ôm lấy mẹ mình, cậu sụt sịt khóc:
— Mẹ ơi, con tưởng không được gặp mẹ nữa.
Bà Cả ôm chặt Nam, bà xoa đầu cậu, giọng bà nghẹn ngào:
— Không sao, mẹ ở đây. Nào, chạy theo mẹ.
Bà nắm tay Nam, hai mẹ con chạy qua sân đầy lửa, những tia lửa đỏ rơi xuống bên cạnh, nóng đến mức tóc bà bắt đầu cháy xẹt. Bà dùng tay quạt tắt, vạt áo bà bén lửa, bà vội vã vỗ tay, rồi lại kéo Nam chạy tiếp. Hai người chạy qua bụi húng dổi cuối vườn, những cành lá tua tủa tạt vào mặt họ, nhưng họ không dừng, họ chạy qua bụi dứa dại, qua mấy khóm chuối, đến bờ rào cuối vườn thì dừng lại.
Phía sau, đám cháy bùng lên dữ dội hơn, tiếng người hét vẫn còn vọng lại, nhưng đã xa dần. Tiếng trống báo động vẫn thúc giục, tiếng lửa vẫn cháy, nhưng mẹ con bà Cả đã ra khỏi khu vực nguy hiểm. Bà Cả thở hổn hển, bà quỳ xuống, ôm lấy Nam, bà hỏi:
— Con có sao không? Có bị thương ở đâu không?
Nam lắc đầu, nhưng cậu nhìn thấy máu từ vai mẹ chảy ra, vết xước từ cành cây và vết bỏng từ lửa. Cậu cúi xuống, lấy vạt áo lau máu cho mẹ, tay cậu run run:
— Mẹ bị thương, mẹ chảy máu.
Bà Cả nhìn xuống vai mình, máu đã thấm ướt cả vạt áo, nhưng bà không có thời gian để đau, bà đứng dậy, nắm tay Nam:
— Không sao, mình phải chạy xa hơn nữa, đến khi nào không còn nghe thấy tiếng trống nữa.
Hai mẹ con bắt đầu bước ra khỏi vườn, qua cánh đồng tối đen, những ngọn lửa phía sau lùi dần thành những vệt sáng mờ trên chân trời. Họ bước đi trong im lặng, chỉ có tiếng bước chân vội vàng trên mặt đất khô, tiếng thở gấp, tiếng tim đập.
Bà Cả không biết họ đang đi về đâu, nhưng bà biết điều quan trọng nhất là họ đã thoát khỏi làng Đông Cổ, thoát khỏi bàn tay của Thăng. Trong lòng bà vẫn còn lo sợ, nhưng bà siết chặt tay Nam, bà thầm hứa sẽ bảo vệ đứa con duy nhất của mình, bằng bất kỳ giá nào.
Khi họ bước đến bên bờ sông, xa xa ngọn lửa đã tắt dần, tiếng trống cũng đã ngừng, chỉ còn tiếng nước chảy và tiếng gió thổi. Bà Cả dừng lại, bà quay nhìn về phía làng Đông Cổ bị bóng tối nuốt chửng, mắt bà rưng rưng, nhưng bà không khóc, bà chỉ đứng đó, siết chặt tay Nam, và thở dài.
— Mẹ, chúng ta đi đâu bây giờ? — Nam hỏi, giọng cậu khẽ run.
Bà Cả nhìn xuống con, bà xoa đầu cậu, giọng bà đã bình tĩnh hơn, nhưng vẫn còn sự quyết tâm sắc lạnh:
— Đi nơi không ai tìm thấy chúng ta. Đến vùng núi, nơi không ai biết đến. Mẹ sẽ đổi tên, con sẽ đổi tên. Chúng ta sẽ sống lại từ đầu.
Bà nhìn lên bầu trời đen kịt, không một vì sao. Trong lòng bà, niềm hy vọng đã được nhen nhóm, như một đốm lửa nhỏ giữa cơn bão. Bà nắm chặt tay Nam, bắt đầu bước vào bóng đêm, hai mẹ con biến mất trên con đường đất, tiếng bước chân của họ mờ dần, hòa vào tiếng gió và tiếng sông chảy.
Phía sau lưng, làng Đông Cổ vẫn còn trong đám cháy, nhưng đối với Bà Cả Xuân, đó là một cuộc đời mà bà đã nguyện buông bỏ để bắt đầu một cuộc đời mới, bên cạnh đứa con trai duy nhất của mình.
Hai mẹ con đã đi suốt đêm, băng qua những cánh đồng lạnh lẽo, những con đường đất đỏ lởm chởm đá sỏi, những bờ ruộng khô cằn dưới ánh trăng mờ. Khi bình minh ló dạng, họ đã đến chân một dãy núi đá vôi xám xịt, những vạt rừng già xanh đen ôm lấy sườn núi, tiếng chim rừng hót vang vọng trong không gian tĩnh lặng. Bà Cả Xuân dừng lại, đôi chân bà sưng tấy, mỗi bước như đạp phải gai nhọn. Bà thở hổn hển, quỳ gối xuống một tảng đá lớn bên vệ đường, bàn tay bà run run bám vào phiến đá phủ đầy rêu xanh, những ngón tay trắng bệch, gầy guộc như cành khô.
Nam đỡ mẹ ngồi xuống, cậu nhìn khuôn mặt bà nhợt nhạt, môi khô nẻ, mắt thâm quầng, những sợi tóc bạc lấm tấm trong mái tóc đen rối bù. Cậu cúi xuống, nâng chân bà lên, bà giật mình rút chân lại, nhưng Nam đã giữ chặt, tay cậu nhẹ nhàng cởi đôi dép rách, để lộ đôi bàn chân trắng muốt nhưng đầy vết phồng rộp, máu khô và bùn đất bám chặt vào da thịt. Những vết phồng rộp vỡ ra, da non hồng nhạt lộ bên dưới, trông đau đớn vô cùng.
— Mẹ đau lắm phải không? — Nam hỏi, giọng cậu nghẹn lại, mắt đỏ hoe.
— Không… không sao đâu con. — Bà Cả lắc đầu, nhưng bàn chân bà vô tình co rúm lại khi cậu chạm vào, những ngón chân nhỏ xíu kéo căng lên, gân mu bàn chân giật giật từng cơn đau.
Nam nhìn quanh, trong bụi cỏ ven đường cậu thấy một loại cây dại có lá hình trái tim, cậu bứt một nắm lớn, vò nát trong tay rồi đắp lên vết thương trên chân mẹ. Nước lá xanh đắng chát chảy ra, Bà Cả rít lên đau đớn:
— Á… đau… đau quá con ơi…
— Mẹ cố chịu, lá này sẽ làm vết thương lành nhanh, con đã thấy mấy bà trong làng dùng nó để chữa vết phồng rộp mà. — Nam vừa nói vừa dùng tay áo lau khô những giọt nước mắt trên má mẹ, đầu ngón tay cậu chạm nhẹ lên gò má gầy gò của bà, cảm nhận làn da vốn lạnh nay nóng bừng lên vì mệt.
Hai mẹ con tiếp tục lên đường, Nam dìu mẹ đi chậm rãi theo con đường mòn uốn lượn giữa những thửa ruộng bậc thang. Qua khỏi mấy quả đồi, họ trông thấy một ngôi làng nhỏ nép mình dưới chân núi, chỉ vài chục nóc nhà tranh, vách nứa, mái lá cọ phủ rêu xanh, những cây đa cổ thụ to lớn che bóng mát khắp sân đình. Bà Cả dừng lại, bà nhìn Nam, giọng bà trầm xuống:
— Con ơi, từ bây giờ mình không còn là mẹ con địa chủ nữa, mình là… hai chị em mồ côi. Chị tên Xuân, em tên Nam. Chị là chị ruột em, không ai được biết mẹ con. Con hiểu không?
Nam gật đầu, cậu nhìn mẹ, khuôn mặt bà đã thay đổi, không còn là vẻ sắc sảo đài các của Bà Cả Xuân, mà là một người phụ nữ mệt mỏi, kiệt sức, nhưng đôi mắt vẫn sáng lên tia hy vọng. Cậu nắm tay bà, siết chặt:
— Con hiểu. Chị Xuân, em Nam.
Họ xin trú nhờ ở một căn nhà tranh bên triền đồi của một bà cụ già sống một mình. Bà cụ vui vẻ chỉ cho họ chỗ ở tạm trong gian bếp nhỏ, vách đất bùn, mái rạ cũ, nhưng có nền đất bằng phẳng, có một cái chõng tre cho người nằm. Bà Cả lăn ra nằm ngay khi vừa bước vào nhà, toàn thân bà nóng bừng, trán đổ mồ hôi lạnh, môi khô nứt nẻ, thân hình bà run lên từng cơn sốt.
Ba ngày liền, Nam thức trắng đêm để chăm mẹ. Cậu bắt đầu bằng việc đun nước lá thơm từ những cây cỏ mọc quanh vườn mà bà cụ chỉ cho, bà cụ bảo lá này có tác dụng hạ sốt và lành vết thương. Nam đun nước trong một nồi đất, mắt cậu không dời khỏi ngọn lửa, thỉnh thoảng lại dùng que tre khuấy đều, để đến khi nước sôi và chuyển sang màu xanh đậm, mùi hăng hắc của thảo mộc bốc lên nồng nặc.
Cậu bê bát nước lá nóng vào bên chõng tre, nhẹ nhàng đặt xuống đất, rồi cúi xuống bên cạnh mẹ. Bà Cả sốt cao, mắt nhắm nghiền, hai tay bà co quắp trên ngực, những ngón tay trắng bệch thỉnh thoảng lại giật giật. Nam dùng tay lau mồ hôi trên trán bà, lòng bàn tay cậu chạm vào trán bà nóng hổi, cậu nhíu mày, rồi cậu bắt đầu cởi bỏ lớp áo ngoài của mẹ.
Bà Cả giật mình, mắt bà hé mở:
— Nam… con làm gì…
— Mẹ đừng sợ, con chỉ lau rửa cho mẹ đỡ sốt. — Nam nói, giọng trầm nhưng vững vàng, đôi mắt cậu nhìn mẹ không có vẻ gì tội lỗi, chỉ có sự lo lắng và tình yêu thương.
Cậu cởi chiếc áo nâu cũ đã rách và bốc mùi mồ hôi, để lộ thân hình gầy gò của Bà Cả với những vết bầm tím còn in hằn trên da. Nam nín thở, cậu cố giữ đôi tay mình khỏi run khi vắt một miếng vải sạch vào bát nước lá ấm, rồi nhẹ nhàng lau lên trán mẹ, từ từ xuống hai bên thái dương, xuống cổ. Những ngón tay cậu di chuyển mềm mại, nước lá ấm áp thấm vào da, Bà Cả thở dài nhẹ nhõm, cơn sốt dường như dịu đi một chút.
Nam lau xuống vai bà, nơi những vết bầm tím đã ngả màu vàng xanh, và vết thương do cành cây cào rách chảy máu vẫn còn đỏ tươi. Cậu thấm nhẹ, lấy lá cây đắp lên, miệng cậu khẽ thổi cho dịu cơn đau. Bà Cả mở mắt, bà nhìn Nam, người con trai duy nhất của bà, giờ đang chăm sóc bà như một người đàn ông trưởng thành, đôi mắt cậu tràn đầy sự tận tụy mà bà chưa từng thấy trước đây.
— Con ngoan lắm… — bà khẽ nói, giọng yếu ớt như tiếng gió rít qua kẽ đá.
Nam không nói gì, cậu tiếp tục lau xuống bụng bà, những ngón tay cậu nhẹ nhàng lướt qua làn da đã nhăn nheo vì tuổi tác và sự gian khổ, nhưng vẫn còn mịn màng. Cậu vô tình chạm vào khu vực bụng dưới, nơi còn vết bầm tím từ những lần Thăng hành hạ, cậu giật tay lại như bị bỏng. Bà Cả cũng giật mình, hai mẹ con nhìn nhau thoáng chốc, rồi Nam cúi xuống, tiếp tục lau rửa một cách tỉ mỉ.
— Con cho mẹ uống chút cháo đi. — Nam nói, để phá tan sự im lặng, cậu đứng dậy bưng bát cháo trắng đã hầm từ lúc trưa, còn nóng nghi ngút.
Cậu ngồi xuống bên cạnh chõng, tay cậu múc từng thìa cháo nóng, thổi nhẹ cho nguội, rồi đưa lên miệng mẹ. Bà Cả ngậm lấy thìa, những ngón tay gầy guộc của bà bám vào cổ tay Nam, bà nhấm nháp từng miếng cháo nóng, cảm nhận hơi ấm lan tỏa từ dạ dày ra toàn thân. Nam lại múc thìa tiếp, lại thổi, lại đưa lên miệng bà, mỗi lần như vậy bà đều nhìn vào mắt cậu, ánh mắt bà lúc này không còn lạnh lùng như ngày trước, mà tràn đầy sự ấm áp và yêu thương.
—
Ngày thứ hai, Nam bắt đầu xoa bóp cho mẹ. Đôi chân bà đã đỡ sưng nhưng vẫn còn nhiều vết bầm. Cậu đun một nồi nước muối ấm, bỏ thêm vài lát gừng, rồi nhẹ nhàng bế đôi chân mẹ ngâm vào chậu. Những ngón tay cậu ấn nhẹ vào các huyệt vị trên bàn chân, day tròn, xoa dọc từ cổ chân đến đầu gối, từ cơ bắp chân căng cứng lên đùi thon gầy. Bà Cả khẽ ậm ừ vì dễ chịu, hai bàn tay bà đặt trên ngực, dần dần thư giãn.
— Mẹ có thấy đỡ không? — Nam hỏi, mắt cậu không rời khỏi đôi chân mẹ, các ngón tay cậu vẫn tiếp tục những động tác xoa bóp đều đặn.
— Ừm… đỡ hơn nhiều… — Bà Cả khẽ nói, đầu bà tựa vào thành giường, mắt nhắm lại, những nếp nhăn trên trán dần dần giãn ra.
Nhưng khi Nam xoa lên vùng đùi trong của mẹ, bàn tay cậu vô tình chạm vào vết bầm tím lớn ở bẹn, nơi Thăng đã hành hạ Bà Cả nhiều nhất. Bà giật mình, hai chân bà khép lại, bàn tay bà nắm chặt lấy cổ tay Nam.
— Đừng… — giọng bà đột nhiên run lên, mắt bà mở to, đầy sợ hãi và xấu hổ.
Nam cũng giật mình, bàn tay cậu đông cứng lại, cậu nhìn mẹ, thấy đôi mắt bà long lanh nước mắt, đôi môi bà run run. Cậu hiểu rằng mẹ đang nhớ lại những gì đã xảy ra, những đêm đen ấy, những bàn tay thô bạo, những lời sỉ nhục.
— Mẹ… xin lỗi con, mẹ không cố ý… — Bà Cả khẽ nói, tay bà run run xoa đầu Nam, nhưng ánh mắt bà vẫn trốn tránh.
Nam đặt bàn tay mình lên tay mẹ, siết nhẹ:
— Mẹ đừng xin lỗi. Con hiểu mà. Con sẽ không làm mẹ sợ nữa.
Nhưng trong lòng Nam, một cảm giác kỳ lạ đã bắt đầu nhen nhóm. Khi bàn tay cậu vô tình chạm vào da thịt mẹ, khi cậu nhìn thấy những đường cong thân hình bà qua lớp áo mỏng, một sự rung động không tên xộc lên trong cậu. Cậu cố gắng gạt bỏ nó, nhưng đôi mắt cậu vô thức đuổi theo những chuyển động của bà, từ cái nghiêng đầu, từ cái đưa tay vuốt tóc, từ hơi thở phập phồng của bầu ngực dưới lớp yếm mỏng.
Buổi chiều, khi cơn sốt đã hạ, Nam gội đầu cho mẹ bằng nước bồ kết thơm ngát. Cậu bế bà ngồi dậy, tựa lưng vào vách nhà, rồi cậu đứng sau lưng bà, nhẹ nhàng tháo búi tóc, để mái tóc đen dài rơi xuống bờ vai gầy. Nam vốc nước bồ kết ấm từ từ dội lên tóc mẹ, những ngón tay cậu luồn qua từng lọn tóc, gỡ từng sợi rối, xoa bóp da đầu khiến Bà Cả thở dài mãn nguyện.
— Con gội khéo quá … — bà khẽ nói, giọng đã có chút sức sống.
— Mẹ đã gội cho con từ nhỏ, giờ đến lượt con gội cho mẹ. — Nam trả lời, cậu vừa nói vừa lấy khăn mềm lau khô tóc mẹ, những sợi tóc đen mượt rơi xuống, mùi bồ kết thơm dịu tỏa ra khắp căn phòng.
Khi lau tóc cho mẹ, tay Nam vô tình chạm xuống cổ, xuống vai bà. Làn da mẹ mềm mại, ấm áp, dù đã có tuổi vẫn còn trơn mịn. Nam bất giác dừng lại, những ngón tay cậu như bị hút vào làn da ấy, cậu vuốt nhẹ, từ vai xuống bả vai, từ bả vai xuống cánh tay. Bà Cả nhắm mắt, bà tưởng đó là sự vuốt ve của một đứa con hiếu thảo, nhưng trong Nam, có một thứ gì đó đang thay đổi.
Cậu đưa tay chạm vào bầu ngực mẹ qua lớp yếm, nhẹ như không. Ngón tay cậu run run, cậu cảm nhận sự căng tròn và mềm mại của da thịt bên dưới. Bà Cả giật mình, mắt bà mở to, bà quay đầu lại, nhìn Nam với ánh mắt ngạc nhiên:
— Nam…
Nam giật tay lại, mặt cậu đỏ bừng:
— Con… con xin lỗi mẹ… con không cố ý…
Bà Cả nhìn Nam, đôi mắt bà có sự bối rối, nhưng bà không nói gì. Bà chỉ quay mặt đi, để mặc cho đôi tay Nam tiếp tục lau khô tóc mình, nhưng bà biết rằng có một điều gì đó đang rạn nứt giữa họ, một ranh giới mỏng manh đang bị thách thức.
Tối hôm đó, khi trời đã tối hẳn, Nam đốt một bó cỏ khô để xua muỗi, rồi nằm xuống bên cạnh mẹ trên chõng tre. Chõng chật chội, hai mẹ con phải nằm sát vào nhau, Nam có thể cảm nhận được hơi thở yếu ớt của mẹ phả lên cổ mình. Bà Cả vô thức xoay người lại, tựa đầu vào vai Nam, tay bà nắm lấy bàn tay cậu.
— Nam… con có sợ không? — bà hỏi trong bóng tối.
Nam im lặng một lúc, cậu siết chặt tay mẹ:
— Con sợ, nhưng con không muốn mẹ phải sợ. Con sẽ bảo vệ mẹ.
Bà Cả nghe vậy, dòng nước mắt bất chợt trào ra. Bà rúc sâu vào ngực Nam, khuôn mặt bà chạm vào ngực cậu, cảm nhận nhịp tim đập mạnh mẽ của đứa con trai mình. Nam đưa tay ôm chặt mẹ, bàn tay cậu vuốt nhẹ lưng bà, qua lớp áo mỏng, cậu cảm nhận được từng đốt xương sống nhô lên của người phụ nữ gầy gò.
— Mẹ đừng sợ, con ở đây rồi.
Bà Cả nấc lên, giọng bà nghẹn ngào:
— Mẹ xin lỗi con, mẹ đã không bảo vệ được con… mẹ đã không thể…
— Mẹ đừng nói thế, mẹ đã hy sinh tất cả vì con. Con biết rõ điều đó. — Nam vùi mặt vào tóc mẹ, mùi bồ kết thơm nhẹ, cậu hít một hơi dài, lòng cậu nặng trĩu một nỗi buồn không tên.
Nhưng trong bóng tối, những ngón tay Nam lần mò trên lưng mẹ, chạm xuống eo, xuống hông. Bà Cả run lên, nhưng bà không đẩy ra, bà chỉ khẽ kêu:
— Nam…
Tiếng gọi của mẹ như một lời cầu xin, cũng như một sự cho phép. Nam cúi xuống, môi cậu chạm vào trán mẹ, làn da bà mát lạnh và ấm áp cùng lúc. Cậu hôn nhẹ lên trán mẹ, rồi xuống mắt, xuống gò má, nơi những giọt nước mắt còn đọng lại.
Bà Cả nắm chặt vai Nam, cơ thể bà căng cứng nhưng dần dần buông lỏng. Trong bóng tối, không ai nhìn thấy gì, nhưng hai cơ thể đang kề sát, hơi thở hòa vào hơi thở, những ngón tay lần mò trên da thịt, những nụ hôn nhẹ như lông vũ trên gương mặt ráo nước.
Nam dừng lại, cậu rời môi khỏi má mẹ, hít một hơi thật sâu:
— Mẹ… con… con không nên…
Bà Cả đưa tay lên, vuốt nhẹ má Nam:
— Mẹ biết… mẹ cũng không nên… nhưng… nhưng con đừng rời xa mẹ.
Hai mẹ con im lặng trong bóng tối, tay vẫn đan vào nhau, thân vẫn kề sát, nhưng ranh giới đã bị xóa nhòa một phần. Cả hai đều biết họ đang đứng bên bờ vực của một điều cấm kỵ, và dù không ai nói ra, họ cũng hiểu rằng một khi bước qua, sẽ không thể quay lại.
—
Đến đêm thứ ba, cơn sốt đã hẳn, Bà Cả có thể ngồi dậy được. Nam ngồi bên cạnh, tay cậu đang bóc một quả bưởi mới hái trong vườn, những múi bưởi trắng hồng, vỏ mỏng, thơm dịu. Cậu lột một múi, đưa lên miệng mẹ:
— Mẹ ăn đi, bưởi này ngọt lắm.
Bà Cả há miệng cắn một nhúm nhỏ, vị ngọt thanh tan ra trên đầu lưỡi, bà nhai chậm rãi, mắt nhìn Nam:
— Con cũng ăn đi, còn nhiều mà.
Nam gật đầu, cậu cũng đưa một múi bưởi lên miệng, nhai cùng mẹ. Cả hai im lặng, chỉ có tiếng nhai bưởi giòn tan và tiếng dế mèn kêu trong đêm tối. Đèn dầu cháy leo lét trên bàn, bóng hai mẹ con hòa vào nhau trên bức vách đất, như một bức tranh tĩnh vật về tình mẫu tử sau cơn bão.
Nhưng khi Nam đặt tay lên vai mẹ, những ngón tay cậu bắt đầu run. Cậu nhìn mẹ dưới ánh đèn dầu, mái tóc bà đen mượt, khuôn mặt đã có chút sức sống, đôi mắt long lanh, đôi môi đỏ hồng vì đã được uống nước và ăn uống đầy đủ. Bà Cả cũng nhìn Nam, cậu đã trưởng thành hơn, đôi vai nở, khuôn mặt đầy đặn, ánh mắt sâu và nóng bỏng.
Nam cúi xuống, hôn lên má mẹ. Bà Cả giật mình, nhưng không đẩy ra. Nam hôn xuống cổ bà, xuống xương quai xanh, môi cậu ấm áp, chạm lên làn da mát lạnh của mẹ. Bà Cả thở gấp, tay bà nắm chặt vạt áo Nam:
— Nam… con đừng…
— Mẹ… con không thể kiềm chế được nữa… — giọng Nam khàn đi, cậu ôm chặt mẹ, mặt cậu vùi vào khe ngực bà, mùi cơ thể mẹ thơm nồng của mồ hôi và bồ kết, quyến rũ đến cuồng dại.
Nam cởi áo mẹ, những ngón tay cậu vụng về nhưng quyết liệt. Chiếc yếm trắng rơi xuống, bầu ngực Bà Cả hiện ra trước mắt Nam, trắng mịn với những vết rạn mờ, núm vú màu nâu nhạt đang cương cứng vì lạnh và vì cảm xúc. Nam cúi xuống, môi cậu ngậm lấy một bên vú, mút mạnh, lưỡi cậu liếm quanh quầng vú, răng cậu cắn nhẹ.
Bà Cả bật ra tiếng rên, tay bà bấu vào tóc Nam:
— Á… Nam… đừng… đừng mà… mẹ là mẹ con mà…
— Con biết… nhưng con không thể dừng lại… — Nam nói, giọng nghẹn ngào, cậu vẫn tiếp tục mút vú mẹ, tay cậu luồn xuống bụng bà, vuốt ve qua lớp váy mỏng.
Bà Cả cố sức đẩy Nam ra, nhưng sức bà vẫn còn yếu. Cơ thể bà phản ứng một cách tự nhiên, bất chấp lý trí đang gào thét. Những ngón tay Nam chạm vào đùi trong của bà, luồn vào giữa khe thịt, nơi đã ướt đẫm và nóng rực. Bà Cả rên lên, tay bà siết chặt bả vai Nam:
— Đừng… con đừng làm thế…
Nam không dừng, cậu đẩy bà nằm ngửa trên chõng tre, cởi váy bà ra, để lộ thân hình trắng muốt với bờ lông mu đen xoăn và cặp đùi thon. Cậu cúi xuống, hôn lên bụng bà, hôn xuống rốn, hôn xuống bờ lông mu, môi cậu ấm áp chạm vào bờ lông mềm mại, hơi thở cậu nóng bỏng phả vào khe thịt đang ướt át của mẹ.
— Con yêu mẹ… con yêu mẹ đến phát điên… — Nam nói, giọng cậu run run như tiếng đàn đứt dây.
Bà Cả bật khóc, nhưng khóc trong tiếng rên, bà vươn tay kéo Nam lên, ôm chặt lấy cậu:
— Mẹ cũng yêu con… nhưng mình không thể…
— Tại sao không thể? Không ai biết cả, chỉ có mình ta thôi. — Nam vùi mặt vào ngực mẹ, tay cậu ôm chặt eo bà.
Bà Cả im lặng, những giọt nước mắt lăn dài. Trong bóng tối, cô đơn, mất mát, sợ hãi, tất cả đã hòa tan thành một cảm xúc duy nhất: nhu cầu được che chở, được yêu thương, được một bờ vai để dựa vào. Và bờ vai đó đang ở đây, ngay trên người bà, ấm áp và mạnh mẽ.
— Nhưng… nhưng con là con trai mẹ… — bà thều thào, những ngón tay bà vẫn đan vào tóc Nam.
— Con biết… nhưng con sẽ yêu mẹ như một người đàn ông yêu một người phụ nữ. Con sẽ bảo vệ mẹ, chăm sóc mẹ, không để ai làm tổn thương mẹ nữa.
Nam ngẩng lên, mắt cậu nhìn mẹ trong bóng tối, đôi mắt đen láy sáng rực một niềm đam mê mãnh liệt. Bà Cả nhìn cậu, một lúc lâu, rồi bà nhắm mắt, gật đầu nhẹ. Không lời nói nào trao đổi thêm, nhưng sự đồng ý ấy đã đủ.
Nam cúi xuống hôn mẹ, môi cậu áp lên môi bà, lưỡi cậu luồn vào miệng bà, hút lấy lưỡi bà, bà ban đầu ngần ngại, nhưng rồi cũng đáp trả, hai lưỡi quấn vào nhau, hơi thở hòa quyện. Tay Nam vuốt ve ngực mẹ, bóp nhẹ, vê núm vú khiến Bà Cả rên rỉ trong miệng cậu.
— Con muốn mẹ… muốn mẹ lắm… — Nam thì thầm, tay cậu luồn xuống khe thịt ướt át, ngón tay cậu day vào hạt le đang căng cứng.
Bà Cả co người, cơ thể bà run lên từng cơn, bà bấu chặt vào lưng Nam, móng tay bà cắm vào da thịt cậu:
— Con… con làm mẹ sướng quá… — bà rên, không thể kiềm chế được nữa.
Nam cởi quần, dương vật cậu căng cứng, đầu khấc đỏ hồng. Cậu đưa tay nắm lấy cổ chân mẹ, kéo hai chân bà lên, tách ra, rồi cậu cúi xuống đặt đầu khấc vào mép lồn ướt át của mẹ. Bà Cả há miệng thở dốc, bà nhìn Nam trong bóng tối, mắt đầy nước mắt:
— Con… đừng làm mẹ đau…
Nam khẽ gật, cậu từ từ đẩy vào, đầu khấc luồn qua hai mép thịt mềm mại, dịch nhờn trơn trượt bao quanh, cậu đẩy từ từ, từng milimet một. Bà Cả khẽ rên, nhưng không phải vì đau, mà vì sự lấp đầy ấm áp của cậu đang tiến vào bên trong bà.
— Mẹ ơi… con… con đang ở trong mẹ… — Nam nói, giọng đứt quãng, hai tay cậu ôm chặt đùi mẹ, từ từ dập những nhịp đầu tiên.
Bà Cả nhắm chặt mắt, nước mắt chảy dài, nhưng hông bà vô thức đưa đẩy theo nhịp của Nam. Âm đạo bà nóng rực, ướt át, co bóp quanh dương vật cậu, mỗi lần cậu đẩy sâu lại càng thít chặt hơn.
— Mẹ… mẹ sướng không? — Nam hỏi, nhịp dập của cậu vẫn chậm rãi, tình cảm, như muốn kéo dài khoảnh khắc này.
Bà Cả không trả lời, nhưng tiếng rên của bà đã nói lên tất cả. Bà đưa tay lên nắm lấy tay Nam, dẫn tay cậu xuống bầu ngực mình, bà muốn cậu bóp vú mình, muốn cậu xoa nắn, muốn cảm nhận cậu hoàn toàn.
Nam hiểu, cậu bóp nhẹ vú mẹ, vừa bóp vừa dập, những nhịp dần nhanh hơn, sâu hơn. Tiếng bì bạch dồn dập vang lên trong căn bếp nhỏ, hòa vào tiếng thở gấp và tiếng rên không thành lời của Bà Cả.
— Con… mạnh lên… mạnh lên đi con… — bà rên, hông bà xoay tròn đón nhận mỗi nhịp đẩy của Nam.
Nam dồn sức, cậu dập bão táp, những cú đâm sâu, nhanh, mạnh, dương vật cậu ra vào liên tục, nóng rực, trơn trượt trong dịch nhờn của mẹ. Bà Cả co bóp quanh cậu, mỗi lần cậu rút ra, bà lại nhíu chặt âm đạo lại, như muốn giữ lấy cậu ở bên trong.
— Mẹ ơi… con… con sắp ra… — Nam thở hổn hển, nhịp dập của cậu trở nên hỗn loạn.
— Ra đi con… ra hết vào trong mẹ… — Bà Cả ôm chặt Nam, kéo cậu sát vào người mình.
Vài nhịp cuối cùng, Nam dập mạnh, sâu kịch đáy, rồi tinh dịch ấm nóng trào ra, ồ ạt bắn sâu vào tử cung mẹ. Bà Cả rú lên, cơ thể bà co thắt dữ dội, bà lên đỉnh cùng Nam, ôm chặt cậu trong vòng tay run rẩy.
Sau đó, cả hai nằm im, người đan vào người, tinh dịch và mồ hôi hòa vào nhau, ướt đẫm cả chõng tre. Nam nằm trên người mẹ, mặt cậu vùi vào cổ bà, cậu khóc:
— Mẹ… con xin lỗi… con đã không thể kiềm chế…
Bà Cả đưa tay lên vuốt tóc Nam, giọng bà đã khàn đi vì rên la và khóc:
— Đừng xin lỗi… mẹ cũng muốn điều đó… từ lâu rồi…
Hai mẹ con ôm nhau, không nói gì thêm. Trong bóng tối, chỉ còn tiếng thở đều dần, và nhịp tim của hai cơ thể đang dần trở về bình thường, nhưng không gì có thể đưa họ về như trước được nữa. Một đường ranh giới đã bị xóa bỏ, và cả hai đều biết rằng họ sẽ không bao giờ có thể quay lại.
Năm tháng trôi qua như dòng sông lặng lẽ chảy về biển. Căn nhà tranh bên triền đồi vẫn đó, nhưng đã được Nam sửa sang lại, mái rạ cũ được thay bằng ngói đỏ, vách đất bùn được đắp thêm lớp mới, gian bếp nhỏ giờ đây rộng rãi và ấm cúng hơn. Bà Cả Xuân, giờ gọi là Xuân, đã hồi phục sức khỏe, nhưng những vết thương trong lòng vẫn còn nguyên. Nam đã trưởng thành, cậu đã cao lớn hơn, vai nở, cơ bắp cuồn cuộn sau ba năm lao động trên những thửa ruộng thuê, lưng cậu rám nắng, bàn tay đã chai sạn.
Đó là ngày cuối thu, lá vàng rụng đầy sân, gió thổi từ dãy núi đá vôi phía tây mang theo hơi lạnh của mùa đông đang đến gần. Nam ngồi trên bậu cửa, tay cậu mân mê lá thư Bà cụ già đã đưa cho cậu từ sáng. Đó là lời kêu gọi tòng quân của Chính phủ mới, kháng chiến chống Pháp đã bước sang năm thứ chín, quê hương cần những người con ưu tú. Nam đọc đi đọc lại, tay cậu siết chặt, lòng đầy giằng xé.
Tối hôm đó, Nam ngồi bên bếp lửa với mẹ. Ngọn lửa bập bùng soi rõ khuôn mặt họ, những tia sáng đỏ và cam nhảy múa trên bức vách đất. Xuân đang may một chiếc áo mới cho Nam, tay bà thoăn thoắt đưa kim qua lại, từng mũi chỉ đều tăm tắp. Bà đã già hơn vài năm, tóc bạc nhiều hơn, nhưng đôi mắt vẫn sáng, đôi tay vẫn khéo léo.
— Mẹ — Nam bắt đầu, giọng cậu trầm trầm — con muốn nói chuyện với mẹ.
Xuân dừng tay, bà nhìn Nam, một chút lo lắng hiện lên trong mắt:
— Có chuyện gì thế con?
Nam đứng dậy, cậu bước đến bên mẹ, quỳ xuống, đôi mắt cậu nhìn thẳng vào mẹ:
— Con muốn tòng quân, mẹ ạ. Họ đang kêu gọi thanh niên đi kháng chiến, con không thể ngồi yên trong khi đất nước đang bị xâm lăng.
Xuân buông chiếc áo xuống, tay bà run run. Bà nhìn Nam, khuôn mặt cậu kiên định, đôi mắt rực cháy nhiệt huyết. Một nỗi lo vô bờ bỗng xô đến, bà nhớ lại những gì đã mất, những cuộc đào tẩu, những đêm đen, sự cô đơn tưởng chừng không bao giờ dứt. Nhưng bà cũng biết, Nam đã là một người đàn ông, cậu có quyền lựa chọn con đường của mình.
— Con… con quyết định rồi à? — giọng bà khẽ run.
— Vâng, con quyết định rồi. Nhưng con sẽ không đi nếu mẹ không đồng ý. — Nam đưa tay nắm lấy tay mẹ, những ngón tay cậu ấm áp, bao bọc lấy bàn tay gầy gò của bà.
Xuân nhìn Nam, mắt bà rưng rưng, nhưng bà cười, nụ cười của người mẹ tự hào:
— Mẹ không thể cản con. Con hãy đi, hãy làm điều con cho là đúng. Mẹ sẽ đợi con trở về.
Nam ôm chặt mẹ, bà rúc vào ngực cậu, nước mắt bà thấm vào áo cậu. Cả hai ngồi im trong vòng tay nhau, ngọn lửa vẫn cháy, tiếng dế mèn vẫn kêu, nhưng thế giới bên ngoài dường như đã ngừng lại.
Những ngày cuối cùng trước khi Nam lên đường, tình cảm giữa hai mẹ con trở nên sâu đậm và mãnh liệt hơn bao giờ hết. Họ dành trọn thời gian cho nhau, như thể muốn bù đắp cho những năm tháng đã mất và chuẩn bị cho những ngày tháng xa cách sắp tới.
—
Buổi sáng, Nam ra vườn cắt cỏ, cậu lên kế hoạch sửa sang lại mái hiên, làm thêm chiếc bàn mới cho mẹ. Xuân đứng ở cửa nhìn con, mắt bà không rời khỏi bóng dáng Nam, cậu cao lớn, cường tráng, đôi vai rộng và bàn tay chắc khỏe. Bà nhớ lại những ngày cậu còn bé, nấp sau lưng bà giữa tiếng súng nổ và lửa cháy, giờ cậu đã là một người đàn ông đang chuẩn bị ra trận.
— Mẹ — Nam gọi khi thấy bà đứng đó — ra đây với con, con muốn nghe mẹ hát.
Xuân bước ra sân, nắng trưa vàng ươm phủ lên làn da ngăm đen của bà. Bà ngồi xuống bậc cửa, Nam ngồi bên cạnh, cậu tựa đầu vào vai mẹ, tay cậu vân vê tà áo bà.
— Mẹ hát bài gì bây giờ? — Xuân hỏi, tay bà xoa tóc Nam.
— Bài mẹ thường hát khi con còn bé, bài “Trên sông Cửu Long” ấy.
Xuân hát, giọng bà trầm ấm, bay bổng giữa bầu trời chiều. Nam nhắm mắt, cậu cảm nhận từng câu hát như một làn nước ấm chảy qua tâm hồn. Cậu nắm tay mẹ, siết nhẹ, và bất giác đưa tay lên nâng cằm bà, nhìn vào mắt bà, đôi mắt đen láy đã có vết chân chim nhưng vẫn long lanh.
— Mẹ đẹp lắm — Nam thì thầm, rồi cậu cúi xuống hôn lên trán bà, xuống mắt, xuống gò má, những nụ hôn nhẹ như cánh bướm.
Xuân khép mắt, tay bà đặt lên ngực Nam, cảm nhận trái tim cậu đang đập mạnh. Bà muốn giữ lấy khoảnh khắc này mãi mãi, muốn thời gian ngừng lại để cậu mãi ở bên bà.
— Con yêu mẹ — Nam nói, giọng nghẹn ngào.
— Mẹ cũng yêu con — Xuân đáp, mắt bà rưng rưng.
Nam đứng dậy, bế mẹ đứng lên, vòng tay cậu ôm chặt eo bà:
— Mẹ, con muốn ở bên mẹ trọn vẹn cho đến khi con đi.
— Mẹ cũng muốn, con yêu.
—
Buổi chiều, trời đổ mưa. Những hạt mưa rơi xuống mái hiên tạo thành tấm rèm nước trong suốt. Nam và Xuân ngồi trong nhà, ngọn lửa bếp cháy ấm áp, phòng nhỏ thoang thoảng mùi nấu cơm và mùi gỗ ẩm. Nam đang châm điếu thuốc, nhưng cậu tắt ngay khi nhìn thấy mẹ ho, cậu mỉm cười:
— Mẹ không thích mùi thuốc, con không hút nữa.
Xuân bước đến gần, bà ngồi xuống cạnh Nam, tay bà đặt lên đùi cậu:
— Con đừng thay đổi vì mẹ, nhưng… cảm ơn con.
Nam đưa tay vuốt mái tóc đen dài của mẹ, những sợi tóc mềm mượt lướt qua kẽ tay cậu. Cậu bất chợt đưa tay ôm lấy bà, kéo bà ngồi lên đùi mình. Xuân bất ngờ, nhưng bà không chống cự, bà ngả đầu vào vai Nam, tay bà ôm cổ cậu.
— Mẹ mát quá — Nam nói, môi cậu kề sát tai bà, hơi thở cậu ấm nóng phả vào vành tai bà khiến bà nổi da gà.
— Con đừng cù mẹ — Xuân khẽ cười, bà nghiêng đầu né tránh, nhưng Nam đã nắm lấy cằm bà, xoay mặt bà về phía mình.
Nam cúi xuống hôn mẹ, ban đầu nhẹ nhàng, chỉ là sự chạm môi, nhưng rồi càng sâu hơn. Lưỡi cậu luồn vào miệng bà, hút lấy lưỡi bà, hai đầu lưỡi quấn vào nhau như những con rắn nhỏ. Xuân khẽ ậm ừ, tay bà ôm chặt cổ Nam, bà đáp lại nụ hôn, để mặc bản thân trôi theo dòng cảm xúc.
Nam hôn xuống cổ bà, những nụ hôn nóng bỏng, liên tục, khiến Xuân ngửa cổ ra sau, đôi mắt nhắm nghiền. Tay cậu luồn vào trong áo bà, nhẹ nhàng cởi từng chiếc khuy, lớp vải mỏng rơi xuống đất. Bà Cả mặc chiếc yếm trắng tinh, da bà trắng mịn, mềm mại như tuổi hai mươi.
Nam đặt tay lên ngực mẹ, những ngón tay cậu nhẹ nhàng vuốt ve qua lớp yếm, cảm nhận bầu ngực căng tròn và sự ấm áp của da thịt. Cậu cởi yếm, bầu ngực bà lộ ra, vẫn đầy đặn như ngày nào, núm vú màu nâu nhạt, hơi thâm, cương cứng khiến Nam phải thở dài:
— Mẹ đẹp quá, con không thể rời mẹ.
Nam cúi xuống, môi cậu ngậm lấy một bên vú, mút nhẹ, lưỡi cậu liếm quanh quầng vú, day vào núm vú, vê nhẹ bằng răng. Xuân bật ra tiếng rên, tay bà ôm chặt đầu Nam, kéo cậu vào sát ngực mình:
— Con… ưm… con làm mẹ mê man rồi…
Nam đưa tay luồn xuống bụng bà, qua lớp váy mỏng, chạm vào khe giữa hai đùi, nơi đã ướt đẫm. Bà mở chân ra, đón lấy bàn tay Nam, những ngón tay cậu lần mò tìm hạt le, day nhẹ, vê tròn khiến Xuân co người, bà kêu lên:
— Á… con… đừng búng nữa…
— Mẹ sướng không? — Nam hỏi, giọng cậu trầm và khàn.
— Sướng… sướng lắm… — Xuân thở hổn hển, đôi mắt đã mờ đục.
Nam cởi váy bà, để bà trần truồng trên nền đất, rồi cậu cởi quần mình, dương vật đã cương cứng, đầu khấc đỏ hồng, to và dài. Cậu đặt mẹ nằm trên chiếc chăn bông trải dưới sàn, cậu nằm lên trên, hai chân bà mở rộng, đón lấy cậu vào giữa.
— Mẹ, con vào nhé? — Nam hỏi, hôn nhẹ lên môi bà.
— Vào đi con, mẹ đón con.
Nam từ từ đẩy vào, đầu khấc luồn qua hai mép thịt mềm mại, ướt trơn, cậu đẩy từ từ, từng milimet một, cho đến khi cả dương vật chui vào sâu trong âm đạo bà. Xuân thở dài mãn nguyện, tay bà ôm lấy lưng Nam:
— Sâu quá… con sâu quá…
Nam bắt đầu nhịp đẩy, chậm rãi, nhẹ nhàng, mỗi nhịp vào đều đặn, sâu đến tận cổ tử cung. Cậu vừa đẩy vừa hôn mẹ, môi cậu áp lên môi bà, lưỡi cậu đút vào miệng bà. Tiếng bì bạch nhẹ vang lên trong phòng hòa với tiếng mưa rơi bên ngoài, tạo thành một bản nhạc tình tự và sâu lắng.
— Mẹ ơi, con yêu mẹ — Nam nói trong hơi thở, nhịp dập của cậu vẫn đều và êm dịu.
— Mẹ cũng yêu con, yêu con hơn tất cả — Xuân thì thào, bà ôm chặt Nam, kéo cậu vào sát người, hông bà đưa đẩy nhẹ nhàng theo nhịp của cậu.
Họ giao hợp êm đềm như một điệu van, những cú đẩy sâu và chậm, đầy tình cảm, đến khi cả hai cùng đạt cực khoái, Xuân lên đỉnh trước, cơ thể bà co thắt mạnh, âm đạo nhíu chặt quanh dương vật Nam, khiến cậu cũng xuất tinh, tinh dịch ấm nóng bắn sâu vào trong bà. Cả hai nằm ôm nhau, mưa vẫn rơi, nhưng họ đã tìm thấy sự bình yên giữa cơn mưa.
—
Sáng hôm sau, trời hửng nắng. Nam dậy từ sớm, cậu đi ra bến nước ven sông, tắm mát, rồi trở về với một nụ cười trên môi. Xuân đã dậy từ lúc nào, bà đang nấu bữa sáng, mùi cơm thơm phức bay ra từ bếp. Nam bước vào, ôm lấy mẹ từ phía sau, cằm cậu tựa lên vai bà:
— Mẹ, sáng nay con muốn được ở bên mẹ.
Xuân đặt nồi cơm xuống, bà xoay người lại, đưa tay vuốt má Nam:
— Mẹ cũng muốn thế, nhưng mẹ phải nấu ăn.
— Mẹ để đấy, con sẽ nấu, mẹ hãy để con chăm sóc mẹ.
Nam bế Xuân lên, bà ôm cổ cậu, chân cuốn quanh hông cậu, cậu đưa bà vào phòng, nhẹ nhàng đặt bà lên chõng tre. Cậu cởi áo mình, để lộ thân hình rắn chắc với những múi cơ cuồn cuộn, rồi cậu cởi áo mẹ, những cái cởi nhanh và vụng về vì sốt ruột, nhưng không kém phần khéo léo.
Xuân nằm ngửa, bà đưa tay vuốt ngực Nam:
— Con đẹp lắm, cao lớn quá, mẹ tự hào vì con.
Nam hôn mẹ, hôn mạnh mẽ hơn, bạo liệt hơn lần trước. Môi cậu như nhấn chìm môi bà, lưỡi cậu xâm nhập sâu, tay cậu bóp chặt vú bà, vê núm vú mạnh hơn khiến Xuân rên to:
— Á… mạnh lên con… con làm mẹ đau nhưng sướng lắm…
Nam cúi xuống ngậm vú, cậu mút mạnh, răng cậu cắn nhẹ, lưỡi cậu liếm quanh quầng vú. Tay cậu đưa xuống khe thịt ướt át, những ngón tay thô ráp vân vê hạt le, búng nhẹ, rồi luồn một ngón tay vào bên trong âm đạo bà.
— Mẹ ướt rồi, ướt nhiều lắm — Nam nói, giọng kích động.
— Vì con, con làm mẹ như thế đấy — Xuân thở gấp, hông bà đưa đẩy theo những ngón tay Nam.
Nam rút tay ra, cậu nằm úp lên người mẹ, dương vật cậu căng cứng, đỏ hồng, cậu đưa đầu khấc vào mép lồn ướt át, rồi đẩy mạnh, một cái đẩy sâu tới tận cổ tử cung, khiến Xuân rú lên:
— Á… sâu… sâu quá con… đâm sâu vào mẹ…
Nam dồn sức, những cú đẩy mạnh mẽ, nhanh, dồn dập, tiếng bì bạch vang lên đều đặn, bòm bòm, nhớp nhép. Xuân ôm chặt Nam, móng tay bà cào lên lưng cậu, để lại những vệt đỏ:
— Con ơi… dập mạnh vào mẹ… địt nát lồn mẹ đi con… mẹ sướng…
Nam dập bão táp, cậu đổi tư thế, xoay mẹ nằm nghiêng, đưa một chân bà vắt lên vai mình, rồi đẩy từ bên cạnh, dương vật cậu chui sâu hơn, móc vào thành âm đạo, khiến Xuân rên la:
— Á… con đang chạm vào tận cùng lồn mẹ rồi… sướng quá…
Nam lại đổi, cậu nằm xuống, bảo mẹ ngồi lên người cậu. Xuân ngồi trên, tay bà tựa vào ngực Nam, bà bắt đầu nhấp lên xuống, dương vật Nam nằm yên nhưng bà nhấp, mỗi lần xuống là lại sâu, mỗi lần lên lại rút ra, những nhịp nhấp nhanh và sâu, tóc bà xõa tung, bầu ngực bà lắc lư, Nam đưa tay bóp vú bà, vừa bóp vừa nhấp.
— Mẹ… mẹ làm con sướng quá — Nam rên, mắt cậu nhìn mẹ đang cưỡi trên người cậu, hình ảnh thật đê mê và mê hoặc.
Xuân nhấp nhanh hơn, bà đưa tay xuống hạt le của mình, day mạnh, bà lên đỉnh, cơ thể bà co thắt, âm đạo bà nhíu chặt quanh dương vật Nam, bà rên lên:
— Ra… ra rồi… con… con ơi… mẹ ra…
Nam không dừng, cậu đỡ mông bà, nâng xuống và đẩy mạnh lên, dương vật cậu ập vào sâu, cậu xuất tinh ngay khi bà đang lên đỉnh, tinh dịch ấm nóng tràn ngập bên trong.
—
Buổi tối, Nam ngồi bên bếp lửa, cậu nhìn mẹ đang may chiếc áo cuối cùng cho cậu. Lửa cháy leo lét, bóng bà in trên vách, làm nổi bật đường cong mềm mại của người phụ nữ. Nam bước tới, đưa tay ôm mẹ từ phía sau, vòng tay cậu siết chặt eo bà, cằm cậu tựa lên vai bà.
— Mẹ, tối nay con muốn làm điều gì đó… điều con chưa từng làm với mẹ.
Xuân ngừng tay, bà quay nhìn Nam:
— Là điều gì, con?
Nam không trả lời, cậu bế bà lên, đưa bà đến chiếc bàn gỗ cậu mới đóng. Cậu đặt bà nằm trên bàn, rồi cậu bảo bà quỳ xuống. Xuân ngần ngại, nhưng bà vẫn quỳ, mặt bà úp xuống bàn, mông bà hướng về phía Nam. Nam đứng sau, tay cậu nắm lấy mông mẹ, xoa nhẹ, bóp mạnh, da thịt mềm mại dưới bàn tay cậu.
— Mẹ, con sẽ địt mẹ từ phía sau, đây là cách con muốn mẹ nhớ về con.
Nam cúi xuống, lưỡi cậu liếm dọc theo khe mông của mẹ, xuống đến khe thịt ướt át, cậu liếm hạt le, mút mạnh, khiến Xuân co bóp, bà rên to, tay bà bấu vào mép bàn:
— Á… con… con làm mẹ điên mất… liếm sâu vào… sâu vào…
Nam đứng lên, cậu nắm lấy hông mẹ, dương vật căng cứng, cậu đưa đầu khấc vào khe thịt ướt, rồi đẩy mạnh, một cái đẩy sâu, dương vật chui hết vào trong, Xuân rú lên, nhưng không phải vì đau, mà vì sự tràn ngập bất ngờ.
— Sâu… sâu quá con… địt mẹ đi… mạnh lên…
Nam bắt đầu dập, mạnh và nhanh, mỗi cú đẩy lại nghe thấy tiếng bì bạch vang vọng trong phòng. Cậu bóp chặt mông mẹ, kéo bà sát vào mỗi khi cậu đẩy, dương vật cậu ra vào liên tục, nóng bỏng. Xuân rên không ngừng, bà đã mất kiểm soát:
— Địt nát lồn mẹ đi con… mẹ cho con… mẹ cho con hết…
Nam dập mạnh hơn, cậu đổi tư thế, bế Xuân lên, áp bà vào vách nhà, dương vật cậu đâm từ dưới lên, mỗi cú đẩy đều sâu và mạnh. Xuân ôm chặt cổ Nam, chân bà cuốn quanh hông cậu, cậu vừa địt vừa mút vú bà, vừa bóp chặt mông bà.
— Mẹ… con sẽ không bao giờ quên điều này… không bao giờ — Nam nói trong hơi thở hổn hển, cậu dập bão táp, dồn dập, đến khi cả hai cùng đạt cực khoái, lên đỉnh cùng nhau, tiếng rên vang lên như tiếng động vật, xé toạc sự tĩnh lặng của đêm.
Sau đó, Nam đặt mẹ xuống sàn, cả hai nằm bất động, mồ hôi và tinh dịch hòa trộn, ướt đẫm da thịt. Nam ôm chặt mẹ:
— Con sẽ trở về, con hứa.
— Mẹ sẽ đợi con, cho đến khi con về.
—
Bình minh lên, Nam đã mặc bộ quần áo mới, ba lô trên vai. Xuân đứng trước thềm nhà, tay bà cầm chiếc áo cuối cùng bà may, bà đưa cho Nam, tay bà run run, mắt rưng rưng:
— Con giữ cái áo này, mẹ may cho con. Mỗi khi con mặc nó, con nhớ rằng mẹ đang đợi con.
Nam ôm mẹ, hôn lên trán bà:
— Mẹ, con sẽ trở về. Khi chiến tranh kết thúc, con sẽ trở về bên mẹ.
Xuân khóc, bà ôm chặt Nam:
— Mẹ sẽ đợi con, mẹ hứa. Hãy giữ mình, con yêu.
Nam bước đi, cậu không ngoảnh mặt lại, vì cậu biết nếu nhìn lại cậu sẽ không đủ can đảm. Xuân đứng đó, nhìn theo bóng con trai mình, bóng cậu dần mờ dưới ánh nắng ban mai, cho đến khi khuất hẳn. Bà vẫn đứng, bà đưa tay lau nước mắt, và thì thầm:
— Mẹ sẽ đợi con, năm năm, mười năm, hay cả đời, mẹ vẫn đợi con.
Năm năm trôi qua như một giấc mộng dài. Chiến tranh đã kết thúc, đất nước thống nhất, những người lính trở về quê hương với ba lô trên vai và những vết thương trong lòng. Nam đã trở thành một người lính già dặn, từng trải qua bao trận chiến ác liệt, nhưng trong trái tim cậu, hình bóng bến quê và người mẹ yêu thương chưa bao giờ phai nhạt.
Một chiều cuối hè, nắng vàng rải trên những thửa ruộng bậc thang, gió thổi từ dãy núi đá vôi mang theo hương cỏ dại và mùi đất ẩm. Nam đứng trên con đường đất dẫn vào làng, chiếc ba lô đã sờn cũ trên vai, huân chương trên ngực sáng lấp lánh dưới ánh nắng. Cậu nhìn thấy căn nhà tranh xưa ở phía xa, mái ngói đỏ đã rêu phong, khói bếp bay lên nghi ngút từ ống khói. Tim cậu đập mạnh, chân cậu bước nhanh hơn, rồi cậu chạy.
Ở ngưỡng cửa, một bóng dáng mảnh mai đang đứng. Xuân đã già hơn, tóc bà bạc nhiều hơn, nhưng dáng người vẫn thanh tao, đôi mắt vẫn sáng. Bà đưa tay che nắng, nhìn về phía con đường, và khi bà nhìn thấy Nam, bà bật khóc, đôi tay bà buông thõng, rồi bà chạy về phía cậu.
— Nam! Nam ơi! — giọng bà vỡ vụn trong nắng chiều.
— Mẹ! — Nam chạy lại, ôm chặt mẹ trong vòng tay cường tráng của mình. Xuân rúc vào ngực cậu, nước mắt bà thấm ướt áo cậu. Bà khóc như một đứa trẻ, tay bà ôm chặt Nam không rời.
— Mẹ tưởng con đã chết rồi… mẹ đợi con từng ngày… từng đêm…
— Mẹ ơi, con về rồi. Con đã hứa với mẹ mà. — Nam hôn lên mái tóc bạc của mẹ, giọng cậu nghẹn ngào.
Họ đứng đó dưới ánh nắng chiều, ôm nhau như chưa từng có ngày chia lìa. Một lúc sau, Nam đỡ mẹ vào nhà, đặt bà ngồi xuống chõng tre. Cậu nhìn quanh căn nhà vẫn còn nguyên nét xưa, chiếc bàn gỗ cậu đóng vẫn đó, nồi đất vẫn ở góc bếp, tất cả như chưa có gì thay đổi.
— Mẹ vẫn giữ mọi thứ như cũ — Nam nói, tay cậu vuốt mặt bàn.
— Mẹ giữ để con về còn thấy quen. Mẹ không dám thay đổi gì, sợ con về không nhận ra nhà. — Xuân cười, nước mắt vẫn còn trên má.
Nam quỳ xuống bên cạnh mẹ, cậu nắm tay bà, những ngón tay cậu chai sạn, có nhiều vết sẹo từ chiến trường. Cậu nhìn vào mắt mẹ, đôi mắt vẫn còn nét trẻ trung dù đã gần năm mươi:
— Mẹ đã đợi con lâu lắm rồi.
— Mẹ đợi con mỗi ngày, mỗi đêm. Có những đêm mẹ thức để nhớ về con, nhớ về những gì chúng ta đã có. — Xuân đưa tay vuốt má Nam, bà nhìn khuôn mặt chai sạn vì gió sương và bom đạn.
Nam đưa tay lên, nắm lấy bàn tay mẹ, đặt lên môi mình:
— Mẹ, con có bao nhiêu điều muốn nói với mẹ.
— Nói đi con, mẹ nghe đây.
Nam ngồi xuống đất, đầu cậu tựa vào đùi mẹ, cậu kể. Cậu kể về những trận chiến, những đêm dài bên bếp lửa rừng, những khi bom đạn rơi gần, cậu đã nghĩ đến mẹ như thế nào. Nhưng rồi, giọng cậu đổi, trở nên trầm và rung động:
— Nhưng có một điều con chưa bao giờ nói với mẹ… Trong suốt năm năm ấy, mỗi đêm nằm trong chiến hào, mỗi khi mưa rừng đổ xuống, con nhớ về mẹ. Con nhớ những đêm ở nhà kho, con đã nhìn mẹ qua khe cửa, con đã thấy Thăng hành hạ mẹ, nhưng con cũng đã thấy mẹ… thấy mẹ lên đỉnh, thấy mẹ rên. Những đêm ấy, con thủ dâm, con tưởng tượng về mẹ, về cơ thể mẹ, về những gì con đã thấy.
Xuân ngồi im, tay bà run run trên tóc Nam. Bà biết điều đó, bà đã biết từ lâu. Trong sâu thẳm tâm hồn bà, bà biết rằng Nam đã nhìn, đã thấy, đã cảm nhận. Và bà cũng biết rằng, trong những năm qua, khi bà ở một mình, những đêm cô đơn, bà cũng đã nghĩ về Nam, nghĩ về những cánh tay, những nụ hôn, những cú đẩy sâu mà họ đã từng có.
— Mẹ biết… — Xuân thì thầm — mẹ biết con đã thấy. Mẹ biết từ cái đêm đầu tiên, khi mẹ rên vì đau, vì nhục, nhưng cũng vì… vì sướng. Và mẹ đã nghĩ về con, Nam à. Trong những đêm cô đơn nhất, khi mẹ nằm một mình trên chiếc chõng tre này, mẹ đã tưởng tượng con đang ở bên mẹ, đang địt mẹ, đang làm cho mẹ quên hết mọi đau khổ.
Nam ngẩng lên, mắt cậu long lanh nước mắt:
— Mẹ thực sự nghĩ về con?
Xuân gật đầu, bà đưa tay vuốt má Nam, đôi mắt bà nhìn cậu với tình yêu vô bờ:
— Mẹ đã nghĩ về con nhiều hơn con tưởng. Mỗi đêm, mẹ lại nhớ về con, nhớ về những gì con đã làm với mẹ, nhớ về cơ thể ấm áp của con, nhớ về dương vật to lớn của con. Mẹ đã mơ về con, mơ về những đêm mình bên nhau.
Nam đứng dậy, cậu đưa tay ôm mặt mẹ, nhìn sâu vào mắt bà:
— Mẹ, từ bây giờ, không còn mẹ con nữa. Con muốn mẹ là của con, là người phụ nữ của con.
— Mẹ luôn là của con, Nam à. Mẹ đã thuộc về con từ cái đêm đầu tiên, khi con chạm vào cơ thể mẹ, khi con đặt dương vật của con vào bên trong mẹ. Mẹ chỉ đang đợi con trở về.
—
Đêm xuống, ngọn đèn dầu được thắp lên, ánh sáng vàng vọt phủ căn phòng nhỏ. Nam và Xuân ngồi trên chõng tre, tay đan vào tay. Nam đưa tay xoa lưng mẹ, những ngón tay cậu trượt dọc trên lớp áo mỏng:
— Mẹ, con muốn nhìn thấy mẹ, muốn nhìn mẹ trần truồng, nhưng mẹ hãy để con làm từ từ.
Xuân gật đầu, bà đưa tay lên cởi chiếc áo ngoài, Nam nhẹ nhàng đỡ tay bà, cậu cúi xuống hôn lên bờ vai trần, hôn lên xương quai xanh. Xuân thở dài, đầu bà ngả ra sau, tay bà ôm chặt đầu Nam. Nam cởi yếm cho mẹ, bầu ngực bà lộ ra, đã chảy xệ hơn vài năm, nhưng vẫn đầy đặn và mềm mại. Núm vú màu nâu đậm, cương cứng khi Nam cúi xuống ngậm lấy.
— Mẹ ơi, vú mẹ vẫn đẹp như ngày nào — Nam vừa nói vừa mút vú mẹ, lưỡi cậu liếm quanh quầng vú, răng cậu cắn nhẹ khiến Xuân rên:
— Á… con… con làm mẹ sướng quá…
Nam cởi váy mẹ, để bà trần truồng trên chõng tre. Cơ thể Xuân đã có tuổi, da không còn căng mịn như trước, nhưng vẫn giữ được sự quyến rũ của một người phụ nữ từng trải, đường cong eo hông vẫn còn, đôi chân vẫn thon, bờ lông mu đã có vài sợi bạc, nhưng vẫn rậm và đen.
Nam cởi áo mình, để lộ thân hình rắn chắc của người lính, cơ bắp nổi lên từng thớ, những vết sẹo của chiến tranh như những dấu tích trên cơ thể. Cậu nằm lên người mẹ, cơ thể cậu ấm áp, áp sát vào cơ thể bà. Hai cơ thể quấn vào nhau, những nụ hôn nối tiếp nhau từ môi xuống cổ, từ cổ xuống ngực.
— Con đợi khoảnh khắc này từ lâu lắm — Nam thì thầm, tay cậu luồn xuống giữa hai đùi mẹ, những ngón tay cậu vuốt ve khe thịt đã ướt át, mơn trớn hạt le căng cứng.
— Mẹ cũng đợi, từng đêm mẹ tưởng tượng con ở bên cạnh mẹ. — Xuân thở gấp, hông bà đưa lên đón bàn tay Nam.
Nam đưa dương vật căng cứng, đầu khấc đỏ hồng, to và dài, vào giữa khe thịt ướt, cậu đẩy từ từ, chậm rãi, từng milimet, cho đến khi cả dương vật chìm vào sâu trong âm đạo bà.
— Mẹ ơi, lồn mẹ khít quá — Nam rên, cậu bắt đầu những nhịp đẩy chậm rãi, êm ái, mỗi lần vào lại sâu hơn, mỗi lần ra lại nhẹ nhàng — con cảm nhận được từng thớ thịt của mẹ, khít quá, ấm quá.
Xuân khép mắt, tay bà ôm chặt lưng Nam, hông bà đưa đẩy nhịp nhàng:
— Con địt sâu vào lồn mẹ đi, mẹ muốn cảm nhận hết con. Mẹ Xuân đây, lồn mẹ đây, con hãy địt đi, sướng lắm.
Nam dập nhẹ nhàng, tình cảm, cậu cúi xuống vừa mút vú mẹ vừa địt, miệng cậu ngậm lấy núm vú, lưỡi cậu liếm quanh, răng cậu cắn nhẹ mỗi khi cậu dập mạnh. Xuân rên:
— Á… con địt vừa sướng vừa đau… mạnh lên đi con… địt sâu cho mẹ…
Nam dập nhanh hơn, những tiếng bì bạch bắt đầu vang lên, nhịp nhàng như sóng biển. Cậu đưa tay bóp mông mẹ, những ngón tay mạnh mẽ bóp chặt da thịt mềm mại, kéo bà sát vào mỗi khi cậu dập mạnh.
— Mẹ co bóp đi, co bóp lồn mẹ vào, con muốn cảm nhận mẹ đang co bóp quanh dương vật con — Nam nói, giọng cậu khàn đi vì kích thích.
Xuân co bóp, những cơ thịt trong âm đạo bà như những chiếc vòng nhẫn siết chặt quanh dương vật Nam, Nam rên rỉ:
— Ôi mẹ ơi… khít quá, con không chịu nổi, mẹ ơi…
Nam dập nhanh hơn, sâu hơn, dương vật cậu ra vào liên tục, nóng rực, ướt át. Cả hai cùng đạt cực khoái, Xuân lên đỉnh trước, cơ thể bà co thắt mạnh, âm đạo bà nhíu chặt, Nam xuất tinh vào trong, tinh dịch ấm nóng tràn ngập bên trong bà.
Họ nằm ôm nhau, thở hổn hển, mồ hôi lấm tấm trên trán. Nam hôn lên trán mẹ:
— Mẹ, con yêu mẹ nhiều lắm.
— Mẹ cũng yêu con, hơn cả bản thân mình.
—
Sáng hôm sau, ánh nắng ban mai xuyên qua khe vách, làm sáng bừng căn phòng. Nam tỉnh dậy, nhìn mẹ đang ngủ bên cạnh, mái tóc xõa trên gối, làn da trắng mịn, hơi thở đều đều. Cậu nằm xuống, đưa tay vuốt nhẹ tóc mẹ, rồi hôn lên trán bà, hôn xuống mắt, xuống môi.
Xuân mở mắt, bà cười khi nhìn thấy Nam, bà đưa tay xoa má cậu:
— Con đã dậy rồi à, con yêu.
— Mẹ, sáng nay con muốn nhiều hơn, con muốn địt mẹ như một con dã thú, con muốn làm cho mẹ sướng đến phát điên. — Nam nói, giọng đầy kích động, dương vật cậu đã cương cứng từ lúc nào.
Xuân mỉm cười, bà xoay người, nằm ngửa, mở rộng chân:
— Hãy làm đi con, mẹ sẵn sàng cho con.
Nam nằm lên người mẹ, cậu đưa dương vật vào, một cái đẩy mạnh, sâu, khiến Xuân rú lên:
— Á… con đâm mạnh quá… nhưng sướng… sướng lắm…
Nam bắt đầu dập, lần này mạnh mẽ và nhanh, những cú đẩy dồn dập, tiếng bì bạch vang vọng cả căn phòng. Cậu cúi xuống vừa địt vừa mút vú mẹ, một tay cậu bóp vú, một tay bóp mông, miệng cậu rên rỉ:
— Mẹ ơi, con địt sâu vào lồn mẹ đây, mẹ Xuân ơi, lồn mẹ sướng quá, địt mãi không thôi.
Xuân rên to, bà ôm chặt Nam, chân bà cuốn quanh hông cậu:
— Địt mạnh vào cho mẹ sướng đi Nam, Xuân đây, lồn em đây, địt đi, mạnh lên con ơi, mẹ thích lắm!
Nam đổi tư thế, cậu kéo mẹ nằm nghiêng, đưa một chân bà vắt lên vai mình, rồi đẩy từ bên cạnh. Dương vật cậu chui sâu hơn, mỗi lần đẩy lại móc vào thành âm đạo khiến Xuân rên la:
— Á… con đang chạm vào tận cùng lồn mẹ rồi… sâu quá…
Nam dập mạnh, cậu đưa tay xuống xoa hạt le của mẹ, day tròn, vê nhẹ, khiến Xuân lên đỉnh ngay lập tức, cơ thể bà co thắt, bà rú lên:
— Ra… ra rồi… mẹ ra rồi…
Nam không dừng, cậu tiếp tục dập, cậu địt vào cơn co thắt của mẹ, khiến Xuân lên đỉnh thêm vài lần nữa. Đến khi cậu cảm thấy sắp xuất, cậu đẩy mạnh, tinh dịch ồ ạt bắn sâu vào trong bà, ấm nóng, dạt dào.
Xuân nằm thở hổn hển, mắt nhắm nghiền:
— Con làm mẹ sướng đến chết mất.
—
Buổi chiều, Nam và Xuân ra bến sông. Dòng sông uốn lượn giữa những bãi lau trắng, nước trong vắt dưới nắng vàng. Nam ngồi trên bờ, mẹ nằm gối đầu lên đùi cậu.
— Mẹ, con muốn địt mẹ dưới ánh nắng này, muốn nhìn thấy cơ thể mẹ dưới ánh mặt trời. — Nam vuốt tóc mẹ, giọng cậu nồng cháy.
Xuân đứng dậy, bà cởi áo, cởi yếm, để cơ thể trần trụi dưới nắng chiều. Làn da bà óng ánh, trắng mịn, bầu ngực vẫn căng tròn, núm vú cương cứng vì hơi lạnh và sự kích thích. Nam cũng cởi hết quần áo, hai cơ thể trần truồng trước thiên nhiên.
Nam ôm mẹ, đưa bà xuống một bãi cỏ mềm ven sông, cậu đặt bà nằm ngửa trên cỏ, những ngọn cỏ xanh mướt vuốt ve cơ thể bà. Cậu nằm lên trên, hôn mẹ, hôn từ môi xuống ngực, từ ngực xuống bụng, xuống bờ lông mu đen rậm.
— Mẹ, đêm ấy con thấy mẹ với Thăng, con đã thấy mẹ bị hành hạ, nhưng con cũng thấy mẹ sướng. Con đã nghĩ về mẹ, tưởng tượng đó là con, tưởng tượng dương vật của con đang ở trong mẹ. — Nam nói, vừa nói vừa đưa tay xoa khe thịt của mẹ.
Xuân run lên, bà nhìn Nam, ánh mắt đầy khao khát:
— Mẹ cũng nghĩ về con, Nam. Mỗi đêm mẹ thức, mẹ tưởng tượng con ở bên cạnh, mẹ đã thủ dâm và gọi tên con, trong đầu mẹ chỉ có con mà thôi.
Nam đưa dương vật vào, một cái đẩy sâu, khiến Xuân rú lên trong nắng chiều. Cậu bắt đầu dập, mạnh mẽ, cuồng nhiệt, những cú đẩy nhanh, sâu, tiếng bì bạch vang lên giữa không trung:
— Địt mạnh vào cho mẹ sướng đi, Nam ơi, Xuân đây, lồn em đây, địt đi! — Xuân gào lên, bà ôm chặt Nam, móng tay bà cào xuống lưng cậu.
Nam dập bão táp, cậu đổi tư thế, bế Xuân lên, áp bà vào một gốc cây cổ thụ bên bờ sông, dương vật cậu đâm từ dưới lên, mỗi cú đẩy sâu và mạnh:
— Mẹ ơi, lồn mẹ địt sướng lắm, con không muốn dừng, con muốn địt mẹ mãi mãi!
— Con địt đi, mạnh lên, mẹ cho con hết, mẹ không muốn con dừng! — Xuân rên rỉ, chân bà cuốn chặt quanh hông Nam, hông bà đưa đẩy theo nhịp của cậu.
Nam lại đổi tư thế, đặt Xuân quỳ xuống bãi cỏ, mặt bà úp xuống, mông hướng về cậu. Cậu đứng sau, tay cậu nắm chặt mông mẹ, rồi đẩy vào một cái thật mạnh, dương vật chui sâu đến tận cổ tử cung:
— Mẹ co bóp đi, mẹ ơi, con muốn mẹ co bóp quanh dương vật con! — Nam rên rỉ, cậu dập mạnh, dồn dập, tiếng bì bạch vang vọng khắp bờ sông.
Xuân co bóp, những cơ thịt âm đạo bà siết chặt quanh dương vật Nam, khiến cậu rên lên:
— Khít quá mẹ ơi, mẹ không biết lồn mẹ sướng thế nào đâu, con không chịu nổi nữa!
— Ra đi con, ra hết vào trong mẹ, mẹ muốn cảm nhận con! — Xuân gào lên, cơ thể bà run rẩy.
Nam đẩy mạnh, những cú cuối cùng dồn dập, rồi cậu xuất, tinh dịch ồ ạt bắn sâu vào trong bà, Xuân cũng lên đỉnh ngay lúc đó, cơ thể bà co thắt mạnh, cả hai ngã xuống bãi cỏ, thở hổn hển.
—
Đêm xuống, Nam và Xuân trở về nhà. Họ ngồi bên bếp lửa, tay đan vào tay, đầu kề đầu. Nam nhìn vào mắt mẹ:
— Mẹ, con sẽ đưa mẹ đến một nơi mới, nơi chúng ta có thể sống bình yên, không ai biết đến chúng ta. Con đã xin được đất bãi ven sông ở trung du, con sẽ xây nhà mới, mẹ sẽ làm quản lý kho lương, con sẽ làm cán bộ hợp tác xã.
Xuân ngả đầu vào vai Nam:
— Mẹ tin con. Con đã trở về, mẹ sẽ đi theo con.
Đêm đó, họ làm tình lần cuối trong căn nhà tranh cũ. Nam nằm trên, dập chậm rãi, mỗi cú đẩy đều tràn đầy tình cảm. Cậu vừa địt vừa mút vú mẹ, vừa bóp mông mẹ, những ngón tay cậu lướt trên làn da mềm mại:
— Mẹ, con yêu mẹ. Mẹ là tất cả của con.
Xuân ôm chặt Nam, mắt nhắm nghiền, nước mắt lăn dài:
— Mẹ cũng yêu con, con yêu. Con đã mang lại cho mẹ một cuộc đời mới, mẹ không biết làm sao để cảm ơn con.
— Không cần cảm ơn, mẹ chỉ cần ở bên con mãi mãi.
Họ đạt cực khoái cùng nhau, tinh dịch chảy ra mép lồn, hai cơ thể hòa làm một. Đêm tĩnh lặng, chỉ có tiếng thở và tiếng tim đập, và những lời thì thầm yêu thương.
—
Mấy ngày sau, Nam và Xuân rời căn nhà cũ, đến vùng đất trung du ven sông. Nam đã dùng tiền phụ cấp và tư cách bộ đội phục viên để xin một mảnh đất bãi ven sông. Họ dựng một căn nhà ba gian lợp ngói đỏ, sân trước trồng mấy cây cam và bưởi, sân sau là vườn rau xanh mướt.
Nam làm cán bộ Ban quản lý Hợp tác xã, Xuân phụ trách quản lý kho lương. Mỗi sáng, họ cùng nhau ra đồng, mỗi chiều lại trở về bên nhau. Những đêm đầy ắp tiếng cười và tiếng yêu thương vang vọng trong căn nhà mới.
Một buổi chiều cuối thu, Nam và Xuân ngồi bên bờ sông, nắng vàng rải trên mặt nước, những bông lau trắng bay theo gió. Nam chải tóc cho Xuân, những ngón tay cậu luồn qua mái tóc đã ngả bạc, mềm mại và mượt mà. Xuân tựa vào ngực Nam, tay bà nắm lấy tay cậu.
— Mẹ, con có một cuộc đời mới, một tình yêu mới, và con muốn chia sẻ tất cả với mẹ. — Nam hôn lên mái tóc bà.
— Mẹ cũng vậy, con yêu. Mẹ đã tìm thấy bình yên trong vòng tay con. — Xuân thì thầm.
Họ ngồi đó, không nói thêm lời nào. Dòng sông vẫn chảy, những bông lau vẫn bay, và hai trái tim đã từng đau khổ, từng mất mát, giờ đã tìm thấy bến bờ bình yên bên nhau. Nam ôm chặt mẹ, bà rúc sâu vào ngực cậu, và họ biết rằng, dù cuộc đời có thế nào, họ sẽ mãi mãi bên nhau.