Bạch nguyệt quang mạnh nhất lịch sử – Update Chương 5
Thông Tin Truyện
Tên Truyện: Bạch nguyệt quang mạnh nhất lịch sử – Update Chương 5
Tác Giả: Verprim
Danh Mục: Bạo Dâm, Biến Thái, Bú Cu, Loạn Luân, Truyện Sex Ngoại Tình, Truyện Sex Người Lớn, Vụng Trộm
Ngày Cập Nhật : 21/08/2026
Liễu Như Yên thức dậy sau một giấc. Cô vẫn ngủ phòng riêng. Dù sao cô cũng là người đã có chồng.
Cô bước xuống cầu thang, mùi thơm từ bếp lan tỏa khắp nhà. Phó Thâm đứng trong bếp, áo phông đen đơn giản, tay cầm chảo chiên trứng. Ánh nắng chiếu qua cửa sổ, hắt lên khuôn mặt hắn.
Thấy cô, hắn mỉm cười:
“Em dậy rồi. Anh làm bữa sáng.”
Trên bàn ăn đã có trứng ốp la, bánh mì nướng bơ, trái cây tươi và hai tách cà phê.
Liễu Như Yên ngồi xuống, nhìn bàn ăn:
“Trông ngon quá.”
Hắn ngồi đối diện, tay chống cằm nhìn cô:
“Ăn đi. Anh làm cho em.”
Cô ăn một miếng trứng, vị béo thơm tan trong miệng. Cô mỉm cười, nhìn hắn.
Sau bữa ăn, cô đứng dậy định dọn đĩa, nhưng hắn giữ tay cô lại:
“Để anh.”
Hắn mang đĩa vào bếp rửa. Cô đứng tựa lưng vào bàn, nhìn hắn, lòng nhẹ nhõm lạ thường.
Hắn quay lại, đến bên cô:
“Sao em nhìn anh thế?”
Cô vòng tay qua cổ hắn:
“Em chỉ muốn nhìn thôi.”
Một lúc sau, Liễu Như Yên giọng khẽ nhưng kiên quyết:
“Phó Thâm… em đã quyết định rồi. Em muốn phá thai.”
Hai bàn tay nắm chặt vào nhau:
“Em không thể giữ nó. Mỗi lần nghĩ đến Diệc Phàm, nghĩ đến đêm đó, em lại thấy ghê tởm. Đứa bé này không nên sinh ra trong sự ghét bỏ. Em không thể…”
Cô không nói hết câu, nước mắt đã bắt đầu ươn ướt nơi khóe mi.
Phó Thâm im lặng vài giây. Hắn đưa tay nhẹ nhàng vuốt ve. Khi hắn lên tiếng, giọng trầm ấm và bình thản:
“Em đã nghĩ kỹ chưa, Như Yên? Đây là chuyện một sinh mệnh.”
Liễu Như Yên gật đầu, nước mắt bắt đầu lăn dài:
“Em nghĩ kỹ rồi. Đã nghĩ từ đêm đó. Với em, anh là người duy nhất.”
Phó Thâm không nói thêm. Hắn kéo cô vào lòng, để cô tựa đầu vào ngực hắn:
“Nếu đó là quyết định của em, anh sẽ tôn trọng. Anh sẽ ở bên em, chăm sóc em từng ngày cho đến khi mọi chuyện qua.”
Cô ngước lên nhìn hắn, mắt đỏ hoe:
“Anh không nghĩ em ích kỷ sao?”
Phó Thâm cúi xuống hôn nhẹ lên trán cô:
“Anh không nghĩ thế. Nếu điều đó khiến em thấy thoải mái.”
Phó Thâm đã sắp xếp mọi thứ. Một phòng khám tư nhân lớn, hiện đại và kín đáo, không ai biết họ đến.
Liễu Như Yên nằm trên bàn phẫu thuật, tay vẫn nắm chặt tay Phó Thâm. Mắt cô đỏ hoe nhưng ánh nhìn sắc lạnh, kiên quyết.
Phó Thâm cúi xuống, giọng khẽ:
“Em có sợ không?”
Cô nhìn hắn, hít một hơi thật sâu. Giọng cô không run, không yếu:
“Em không sợ. Em muốn kết thúc chuyện này.”
Hắn nắm chặt tay cô:
“Em mạnh mẽ lắm, Như Yên.”
Cô mỉm cười, đó là một nụ cười nhẹ nhưng đầy quyết tâm.
Y tá bước đến, đẩy bàn phẫu thuật về phía cửa phòng mổ. Phó Thâm đứng nhìn cánh cửa đóng lại. Hắn dựa lưng vào tường, nhếch môi:
“Diệc Phàm à…”
Sau ca phá thai, y tá đẩy Liễu Như Yên qua phòng hồi sức theo dõi. Cơ thể cô mệt, nhưng đôi mắt cô sáng, tỉnh táo.
Phó Thâm ngồi bên cạnh, cô nhìn hắn nở một nụ cười, nụ cười của chiến thắng:
“Em đã nói là em sẽ làm mà.”
Hắn nâng tay cô lên áp vào má hắn.
Liễu Như Yên được xuất viện sau vài giờ theo dõi. Cô bước ra khỏi phòng khám, tay xách túi nhỏ, mặc chiếc áo khoác mỏng. Phó Thâm đi bên cạnh, tay đưa ra định đỡ:
“Anh đỡ em một tay?”
Liễu Như Yên nhìn hắn, cười nhẹ:
“Em vẫn đi được mà. Có gì đâu.”
Hai tuần tiếp theo, Phó Thâm vẫn chăm sóc tận tình Liễu Như Yên. Hắn nấu ăn, pha trà, hỏi han cô vài câu. Một buổi chiều, Phó Thâm ngồi ở bàn phòng khách, điện thoại của Liễu Như Yên để quên trên bàn phát sáng báo tin nhắn. Thấy tên là Diệc Phàm thì hắn cũng khá tò mò, hắn nhập thử mật khẩu là ngày sinh hắn, thực sự đã vào được.
Dòng đầu tiên hiện lên từ Diệc Phàm:
“Như Yên, em có khỏe không? Anh nhớ em lắm. Khi nào về? Anh ra đón em nhé.”
Phó Thâm cười khẩy:
“Mày vẫn lo lắng thế. Nhưng mà đáng tiếc…”
Xóa sạch tin nhắn, đặt điện thoại xuống. Hắn bắt đầu nói giọng lớn ra phòng sách bên cạnh:
“Như Yên, hôm nay sẽ là ngày khai mạc lễ hội, chúng ta cùng chuẩn bị cho tối nay nhé!”
Phó Thâm và Liễu Như Yên bước ra phố, không khí lễ hội tràn ngập khắp nơi. Những dãy đèn đủ màu treo cao trên các con phố, âm nhạc vang lên từ quảng trường trung tâm, tiếng cười nói của mọi người hòa cùng hương thơm của đồ ăn đường phố.
Liễu Như Yên mặc một chiếc váy liền thân màu tím sang trọng, tóc buông xõa, mặt cô hồng hào và rạng rỡ. Cô đi bên cạnh Phó Thâm, thỉnh thoảng dừng lại xem những gian hàng nhỏ, cầm lên vài món đồ lưu niệm rồi lại đặt xuống.
Phó Thâm đi bên cạnh cô, tay nhẹ nhàng đặt lên lưng cô mỗi khi đám đông đẩy tới. Họ men theo những con phố lên đèn, băng qua khu chợ đêm với những quầy hàng đầy màu sắc. Liễu Như Yên cầm một que kem, cô vừa ăn vừa cười, hắn nhìn cô mà mỉm cười mãn nguyện.
Phó Thâm đã đặt bàn ở một nhà hàng ven sông, view thành phố lung linh phản chiếu dưới mặt nước lấp lánh. Ánh nến trên bàn, rượu vang đã được mở sẵn.
Họ ăn tối trong không khí ấm áp. Phó Thâm rót rượu cho cô, mỗi lần cô cạn ly, hắn lại rót đầy. Dần dà, hai gò má Liễu Như Yên bắt đầu đỏ ửng, mắt cô cũng long lanh hơn bình thường.
Phó Thâm nhìn cô, giọng trầm:
“Em say rồi à?”
Liễu Như Yên cười, nâng ly rượu của mình lên, giọng có chút lơ đễnh:
“Em say thì sao? Em đang vui mà.”
Cô nghiêng người về phía hắn, tay chống cằm nhìn hắn. Ánh nến nhảy múa trong mắt cô.
Phó Thâm đưa tay đỡ ly rượu trong tay cô:
“Thôi, đừng uống nữa, em sẽ không về nổi.”
Liễu Như Yên bỏ ly xuống, cô đứng dậy, hơi loạng choạng, nhưng mắt vẫn cười:
“Thế thì không về. Em muốn lên tầng trên kìa.”
Cô chỉ tay về phía tòa nhà sừng sững gần đó, khách sạn đẳng cấp nhất thành phố, nơi có tầng thượng nhìn ra toàn cảnh.
Phó Thâm nhìn theo hướng cô chỉ, rồi quay lại nhìn cô, một nụ cười nhẹ trên môi:
“Em chắc chứ?”
Liễu Như Yên nắm tay hắn, kéo hắn đứng dậy:
“Chắc chắn. Em muốn ở đó.”
Tầng thượng khách sạn, cánh cửa phòng mở ra, khung cảnh hiện ra trước mắt. Phòng suite rộng lớn với cửa kính suốt từ trần đến sàn, bao trọn toàn cảnh thành phố về đêm. Ánh đèn thành phố dưới chân họ lấp lánh như hàng ngàn vì sao đã rơi xuống mặt đất.
Liễu Như Yên bước vào, cô đi thẳng đến cửa kính, áp tay vào mặt kính mát lạnh. Phó Thâm đứng sau, im lặng nhìn cô.
“Đẹp quá…”
Phó Thâm đến gần, đứng sau lưng cô.
Liễu Như Yên quay lại, mặt hắn gần sát mặt cô. Hơi rượu trên môi cô, trong mắt cô là ánh đèn thành phố và bóng hình hắn. Cô nắm lấy cổ áo hắn kéo vào. Môi cô chạm môi hắn, cô mở miệng trước, đẩy lưỡi vào. Tiếng “chụt… chụt…” vang lên trong căn phòng yên tĩnh. Cô rút môi ra, mắt nhìn hắn:
“Phó Thâm… em có dơ bẩn không?”
Hắn đưa tay lên nắm cằm cô:
“Em vẫn luôn là dòng nước tinh khiết”
Cô không nói gì. Cô cầm tay hắn, đặt lên eo mình, kéo hắn sát lại. Cô kéo váy mình lên, để lộ phần quần lót ren.
Hắn nâng một chân cô lên, đặt lên hông mình. Tay hắn luồn xuống, kéo chiếc quần lót mỏng của cô sang một bên, để lộ một cái lồn sạch sẽ, hồng hào và căng mọng. Hắn đưa ngón tay cái lên, ấn nhẹ vào hột le của cô, xoa tròn từ từ, khiến cô rên lên: “Ư… ư…” Hắn đút ngón tay giữa vào khe lồn, miết dọc từ dưới lên, ngón tay hắn lướt qua những nếp gấp ẩm ướt, rồi dừng lại ở giữa, ấn nhẹ, rút ra, lại ấn, rồi đưa cả hai ngón tay vào, ngoáy tròn bên trong, móc nhẹ thành lồn.
Lồn cô co bóp siết chặt lấy ngón tay hắn, nước lồn dính đầy, kéo thành sợi giữa ngón tay hắn và lồn cô. Cô thở dốc, mắt nhìn hắn đầy khao khát. Cặc hắn đã cương. Hắn kéo quần bung cặc ra, đưa vào giữa mép lồn cô, đẩy mạnh, cặc trượt vào một cái ngập đến tử cung. Cô rú lên, tiếng rên vang ra: “Á… ư… ư…”
Hắn bắt đầu nhấp, chậm rồi nhanh, cặc ra vào trong lồn cô. Tiếng “Bạch… bạch…” vang lên ướt át, hòa với tiếng rên của cô:
“Ư… ư… Phó Thâm… sướng…”
Hắn đẩy mạnh, nhanh hơn, tay hắn bóp chặt mông cô. Cô rên, mắt nhắm nghiền, đầu ngửa ra sau, tiếng rên không ngừng:
“Á… ư… mạnh… mạnh nữa đi…”
Hắn đẩy thêm vài nhát, rồi bế bổng cả người cô lên, hai tay giữ lấy mông cô, hai chân cô quấn lên hai cánh tay hắn. Lưng cô dựa vào cửa kính lạnh. Hắn tiếp tục đẩy, sâu hơn, mạnh hơn, cặc hắn vào tận cùng. Cô rên lớn hơn:
“Á… sâu quá… ư… ư…”
Hắn đẩy mạnh, cô cảm nhận ma sát vào thành lồn mình. Tiếng thở dốc của hắn hòa với tiếng rên của cô vang đều.
“Em thấy bản thân dơ, anh sẽ dừng lại…”
Cô lắc đầu, tiếng rên nghẹn lại:
“Không… ư… không dơ… sướng…”
Hắn đẩy mạnh thêm vài cái cuối, rồi xuất tinh trong lồn Như Yẻn. Cô há miệng rên lớn, lồn cô co bóp giữ lấy tinh trùng.
Hắn thả lỏng bàn tay đang bóp mông, cô tựa lưng hoàn toàn vào cửa kính, thở dốc. Cặc Hắn từ từ tụt ra khỏi lồn, tinh dịch bắt đầu chảy xuống khỏi lồn cô, nhỏ giọt sợi xuống sàn nhà.
[Mọi người có thể tham gia kênh Telegram: t.me/verprim mình sẽ cố gắng cập nhật nhanh nhất]