Bạch nguyệt quang mạnh nhất lịch sử – Update Chương 5

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Bạch nguyệt quang mạnh nhất lịch sử – Update Chương 5

Tác Giả:

Thể Loại: ,

Ngày Cập Nhật : 21/08/2026

[update lỗi lặp chap]

 

Phó Thâm nhắn tiếp:

“Như Yên, em đã căng thẳng quá rồi. Sao em không đi du lịch xả stress một chút? Hiện tại chỗ anh thành phố B, đang chuẩn bị sự kiện lễ hội khá lớn, sẽ vui lắm đấy.”

Liễu Như Yên đọc tin nhắn, cô suy nghĩ. Phó Thâm nói đúng. Cô đang căng thẳng. Cô cần ra khỏi đây, ít nhất là một thời gian.

Liễu Như Yên gọi thư ký vào phòng, giọng bình thản, không để lộ cảm xúc:

“Tôi cần bay ra nước ngoài vào ngày mai. Chuyến công tác với đối tác ở thành phố B. Sắp xếp chuyến bay cho tôi.”

Thư ký gật đầu:

“Vâng, thưa bà.”

Tối cùng ngày, Diệc Phàm vẫn đợi cô ở phòng khách. Khi cô bước vào, anh đứng dậy:

“Như Yên, anh xin em, hãy suy nghĩ lại…”

Liễu Như Yên dừng lại, nhìn hắn với ánh mắt lạnh lùng:

“Hiện tại em đang có một dự án lớn đầu tiên tại nước ngoài, Em sẽ đi công tác một thời gian. Kết thúc dự án em sẽ tính tiếp.”

Cô bước lên phòng, không quay đầu lại. Diệc Phàm đứng đó, trong căn phòng khách rộng lớn, cảm thấy mình đã mất tất cả.

Sáng sớm hôm sau.

Ánh nắng ban mai vừa ló dạng qua khung cửa sổ phòng khách. Liễu Như Yên bước xuống cầu thang, tay kéo chiếc vali nhỏ màu đen. Cô mặc bộ vest công sở chỉnh tề, tóc buộc gọn gàng.

Diệc Phàm đã đứng trong bếp từ rất sớm. Trên bàn ăn, hắn đã chuẩn bị một bữa sáng đầy đủ trứng ốp la, bánh mì nướng, trái cây tươi và một ly nước cam. Hắn mặc chiếc tạp dề màu xanh, tay còn cầm chiếc thìa gỗ, nhìn cô bước xuống với ánh mắt vừa mong chờ vừa lo lắng.

Hắn không còn nhắc đến cái thai. Không cầu xin, không níu kéo. Hắn chỉ lặng lẽ mỉm cười, giọng khẽ:

“Em dậy sớm thế. Anh làm bữa sáng cho em. Em ăn một chút rồi hãy đi, đường xa mà.”

Liễu Như Yên dừng lại, nhìn bàn ăn. Cô thấy những món hắn đã chuẩn bị, thấy ánh mắt hắn đầy hy vọng. Nhưng cô chỉ khẽ lắc đầu:

“Em không ăn được. Chuyến bay sớm, em phải ra sân bay ngay.”

Giọng cô không lạnh. Nó chỉ là sự vô cảm của một người đang cố gắng giữ khoảng cách.

Diệc Phàm gật đầu, gượng cười:

“Chúc em đi suôn sẻ, Như Yên.”

Liễu Như Yên nhìn hắn một lúc, lòng cô chợt có chút gì đó nghẹn lại. Nhưng cô không nói thêm gì, chỉ khẽ gật đầu rồi kéo vali ra cửa.

Diệc Phàm đứng giữa phòng khách, nhìn cánh cửa đóng lại. Nhìn bàn ăn với những món đã nguội lạnh, và một mình thở dài trong căn nhà rộng lớn.