Hạnh phúc cùng nhau với cuộc đời vợ đĩ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hạnh phúc cùng nhau với cuộc đời vợ đĩ

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 04/08/2026

Chương 9: Đêm mưa và chiếc mặt nạ đen

Buổi chiều mưa giông

Trời đổ mưa như trút nước, những hạt nước lớn đập lên mái tôn tạo thành âm thanh ầm ầm. Nước ngập lên đến mắt cá ngoài ngõ trọ. Linh đứng bên khung cửa, tay cầm ly trà nóng, nhìn ra ngoài màn mưa trắng xóa. Nàng mặc bộ quần áo nhà đơn giản – chiếc áo ba lỗ cũ màu xám đã bạc, quần đùi vải rộng thùng thình, để lộ cặp đùi trắng và đôi bàn chân trần. Mưa khiến không khí trở nên se lạnh, hai núm vú của nàng căng cứng dưới lớp áo mỏng, in hằn hai vết tròn nhô lên rõ mồn một.

Việt nằm vắt vẻo trên giường, tay gối sau đầu, mắt không rời thân hình vợ. Anh nhìn đường cong mông nàng in dưới lớp quần đùi, nhìn bờ vai trần và mái tóc ướt sương. Điện thoại reo, Linh bắt máy, giọng cười e ấp rồi thoáng buồn: “Dạ, thôi hôm nay mưa quá, hẹn mai ạ.” Nàng tắt máy, quay vào, mặt thẫn thờ: “Khách hủy, nó bảo mưa không đi được.” Việt ngồi dậy, bước lại, vòng tay qua eo nàng: “Vậy thì hôm nay em chỉ dành cho anh.”

Linh tựa đầu vào ngực chồng, mắt lim dim: “Em tiếc, vì mất tiền. Nhưng mà cũng mừng, vì được ở nhà với anh.” Nàng ngước lên nhìn Việt, đôi mắt đen láy, môi hé mở. Việt cúi xuống hôn, lưỡi anh đưa vào miệng nàng, nút lấy lưỡi nàng, vị ngọt của trà còn vương. Mưa vẫn rơi, những giọt nước bắn vào cửa sổ, tạo thành tiếng lộp độp đều đều.

Bếp chiều, mùi mì và sự tục tĩu đời thường

Linh vào bếp nấu mì cho cả hai. Nàng cúi xuống nhặt rau, quần đùi tụt xuống một bên mông, lộ một phần kẽ mông trắng, vài sợi lông đen mọc lơ thơ ở rìa lỗ đít. Việt ngồi trên ghế, nhìn chăm chú, tay khẽ vuốt cặc mình qua lớp quần. Anh bảo: “Em cúi thấp xuống, cho anh xem cái lỗ đít của em.” Linh ngoái lại, cười, cố tình cúi gập người, hai tay chống lên thành bếp, để lộ hoàn toàn cặp mông trần dưới lớp quần đùi mỏng. Nàng vặn người, dùng tay vạch kẽ mông, phơi bày lỗ đít hồng hồng đang khép lại, vài sợi lông xoăn tít, mùi xà phòng và mồ hôi phảng phất.

“Nè, nhìn chưa? Cái lỗ đít này hôm qua có thằng khách đút cặc vào, còn sưng nhẹ đó.” Nàng chỉ tay vào lỗ, ngón trỏ chạm nhẹ, rồi đưa lên mũi hửi: “Mùi nó vẫn còn mùi tinh trùng của hắn, anh hửi thử đi.” Việt đứng dậy, bước tới, quỳ xuống ngay sau vợ, đưa mặt vào sát, hít một hơi dài. Mùi nồng, mùi ẩm, mùi da thịt và dịch nhầy. Anh đưa lưỡi liếm một đường dọc kẽ, rồi thọc đầu lưỡi vào lỗ, mút nhẹ, tiếng “chép” vang trong căn phòng nhỏ. Linh rên khẽ: “A… anh liếm lỗ đít con đĩ vợ anh, có thấy nhục không?” Việt ngước lên, môi ướt: “Nhục, nhưng mà sướng. Vì em là đĩ của anh, và cái lỗ đít này thuộc về anh, dù ai đụ, anh vẫn liếm nó.”

Linh bật cười, đẩy đầu Việt ra: “Để em nấu mì đã, lát cho anh liếm tiếp.” Nàng đứng thẳng, kéo quần đùi lên, nhưng vẫn cố tình để một bên mông lộ ra ngoài. Nàng vắt mì, nấu nước, rồi đặt hai tô ra bàn. Việt ngồi xuống, cầm đũa, ăn mì, mắt vẫn nhìn vợ. Linh ngồi đối diện, vừa ăn vừa đưa mắt ve vãn, nàng bốc một miếng mì nhai, rồi đưa lưỡi ra, trên đó có miếng mì đã nhuyễn: “Nè, mút đi, mì đã qua miệng con đĩ, ngọt hơn.” Việt cúi người, ngậm lấy lưỡi nàng, mút nước bọt và mì, nuốt ực: “Ngon, ngọt như vú em.” Linh lại nhai miếng khác, rồi nhả vào tay, đưa cho Việt: “Cầm mà ăn, tay em đã bú bao cặc, mà giờ cầm mì cho chồng, đã chưa?” Việt nhận, đưa lên miệng nhai, mắt nhìn nàng rực lửa.

Ý tưởng đêm mưa – chiếc mặt nạ và kịch bản

Mưa vẫn rơi, trời đã tối. Cả hai ngồi trên giường, kê đầu vào tường. Bức tường phía trước có chiếc mặt nạ nhựa đen treo từ hồi Tết, không biết mua ở đâu. Việt chợt nhìn, một ý nghĩ bật lên: “Em ơi, hay mình chơi trò gì mới?” Linh ngó sang: “Trò gì?” Việt cầm chiếc mặt nạ xuống, đeo lên mặt, giọng anh trầm xuống, lạc đi: “Giả vờ tao là thằng lạ, đột nhập vào nhà, cưỡng em. Em chống cự, nhưng mà… thích.” Linh mở to mắt, rồi cười nắc nẻ: “Anh bị điên hả? Nhưng mà… cũng hay.” Nàng gật đầu, hai mắt đen sáng rực trong bóng tối.

Việt cởi áo, mặc lại kiểu khác, xắn tay áo, đeo mặt nạ đen che kín nửa mặt, chỉ hở mắt và miệng. Giọng anh cố tình khàn khàn: “Con đĩ này, mày ở một mình hả? Tao vào chơi mày.” Linh vờ run lên, ngồi co trên giường, tay ôm ngực: “Ai, ai vậy? Đi ra!” Việt tiến lại, cười gằn, đưa tay bóp cổ nàng, đẩy nàng ngã xuống giường. Linh vùng vẫy, đá chân, nhưng Việt đè chặt, tay xé chiếc áo ba lỗ của nàng, cặp vú bật ra trần trụi, núm vú đã cứng đơ vì sợ hãi giả và kích thích thật.

Màn cưỡng bức giả và sự đê mê thật

Việt gầm lên: “Đừng vùng, mày càng vùng tao càng thích.” Hắn cúi xuống, nút lấy vú Linh, mút mạnh, cắn nhẹ núm vú, tay hắn mò xuống quần đùi, xé toạc vải, lộ ra vùng tam giác đen xoăn tít, lỗ lồn đã ướt nhẹp vì kích thích. Linh vừa đẩy vừa rên: “Đừng, làm ơn, tôi có chồng…” Nhưng nàng đưa tay xuống, vờ đẩy tay Việt, nhưng thực ra nàng nắm lấy cặc anh qua quần, bóp mạnh, mắt nàng nhìn chàng trai đeo mặt nạ, thấy một kẻ xa lạ trong hình dáng chồng, và nàng thấy máu nóng dồn xuống.

Việt cởi quần, con cặc căng cứng, đầu đỏ au, hắn không cần mở lời, đưa tay banh hai chân Linh, rồi đút cặc thẳng vào lỗ lồn. Linh la lên một tiếng, nhưng không phải đau, mà là sướng. Cái cặc của Việt trong vai một kẻ lạ, nó cứng, nó mạnh, nó đẩy từng nhịp thô bạo. Nàng vùng vẫy, nhưng hông nàng lại đẩy lên đón từng nhịp, những tiếng “ụp ụp” của cặc ra vào hòa với tiếng mưa đập mái tôn. Việt cúi xuống, hôn lên môi nàng qua mặt nạ, mùi nhựa và mùi da thịt, rồi hắn nói: “Mày làm đĩ mà tao có tiền, tao trả, để tao đụ mày.” Linh đáp trong tiếng rên: “Đụ đi, đụ con đĩ này, đụ cho ra tiền.”

Việt rút cặc ra khỏi lồn, xoay người Linh, đẩy nàng nằm sấp, rồi đút vào lỗ đít. Linh thét lên: “A… đau, làm ơn nhẹ…” Nhưng hông nàng lại ưỡn lên, mông chu về phía cặc chồng. Việt đút mạnh, tiếng “pặc” vang, rồi hắn đẩy đều, mỗi nhịp rút ra tiếng “chụt” nghe thấy rõ trong căn phòng vắng. Linh vừa khóc vừa cười: “Anh đang làm gì vậy? Anh là ai? Đụ con đĩ nhà ai?” Việt đáp, giọng khàn khàn: “Đụ mày, đụ cái lồn và cái đít của mày, mày là đĩ của tao đêm nay.” Hắn rút cặc ra, lật nàng ngửa, lại đút vào lồn, cặp vú nàng đung đưa theo từng nhịp, mắt nàng đờ đẫn vì khoái cảm.

Khi Việt bắn, hắn rút cặc ra, tinh trùng bắn lên bụng Linh, từng dòng ấm nóng. Hắn tháo mặt nạ, ngã xuống bên nàng, thở hồng hộc. Linh nằm bên, đưa tay quệt tinh dịch trên bụng, đưa lên miệng mút, mắt nàng đỏ hoe: “Anh điên thật, nhưng em mê. Lúc đeo mặt nạ, anh như thằng khác, em sợ mà nứng.” Việt ôm nàng, vừa cười vừa lau mồ hôi: “Em giỏi diễn, vừa chống cự vừa đón, làm anh sướng phát điên.” Họ ôm nhau, tiếng mưa vẫn rơi đều, mùi tinh dịch, mùi mồ hôi, mùi nhựa mặt nạ, tất cả hòa quyện trong căn phòng tối.

Sau trận, nằm nghe mưa và những câu chuyện

Hai vợ chồng nằm sóng đôi, chân quấn vào chân. Linh đưa tay mân mê cặc Việt vẫn còn ướt: “Anh có tưởng tượng nếu là thằng khác thật, em sẽ thế nào?” Việt bóp vú nàng: “Em sẽ vừa chống cự vừa sướng, rồi về đây kể anh nghe.” Linh cười: “Đúng, vì em là đĩ của anh, nhưng đêm nay em là đĩ của thằng lạ.” Nàng đưa tay vào giữa háng mình, móc ra ít tinh trùng của Việt, đưa vào miệng anh, bảo: “Nếm đi, cặc anh vừa bắn trong lồn em, vị thế nào?” Việt ngậm tay nàng, mút, nói: “Mặn, ấm, vị của một đêm hoang dại.”

Linh lại đưa tay vào lỗ đít, móc một ít dịch còn sót, rồi đưa lên mũi Việt: “Hửi mùi đít em, vừa bị cặc anh đụ, còn nóng.” Việt hít sâu, mắt nhắm, rồi bảo: “Mùi quyến rũ, em và mưa, và cái mặt nạ, tất cả làm anh yêu em hơn.” Linh ngồi dậy, banh háng, chỉ vào lỗ lồn sưng đỏ: “Nè, nhìn đi, lồn em sau khi bị đụ, đỏ hồng, môi ngoài hơi sưng. Anh có thấy nó đẹp không?” Việt ngồi dậy, cúi xuống gần, đưa tay chạm nhẹ vào môi lồn, vuốt dọc: “Đẹp, đẹp như trái đào mới bẻ, em và cái lồn ấy là cả vũ trụ của anh.”

Buổi sáng sau mưa – món quà và sự hân hoan

Sáng, trời quang, mưa đã tan. Ánh nắng vàng rực rỡ đổ vào phòng. Linh thức dậy, thấy vẫn còn dịch của Việt trên đùi. Nàng cười, bước xuống giường, đứng trước cửa sổ, vươn vai, cặp vú căng tròn, bụng phẳng, vùng háng vẫn còn ươn ướt. Việt tỉnh dậy, thấy vợ đứng đó, thân thể trần trụi dưới nắng, từng giọt nắng như hôn lên da thịt nàng. Anh bước tới, quỳ xuống, cúi đầu hôn lên rốn nàng, rồi hôn xuống háng, lưỡi liếm lên đám lông đen còn ẩm: “Em là bình minh của anh.”

Linh cúi xuống, đưa tay nâng đầu chồng lên: “Em là đĩ vợ anh, nhưng bình minh này do em kiếm cho anh.” Nàng đưa Việt ra giường, lấy xấp tiền cũ đút vào lồn mình, rồi nằm ngửa, banh háng: “Anh móc ra đi, của hôm nay.” Việt cúi xuống, móc từng tờ, tiền ướt đẫm, anh đưa lên mũi hửi, mùi nước tiết của nàng hòa với mùi giấy bạc: “Thơm, thơm mùi em.” Anh đếm tiền, rồi đặt lên bụng nàng, hôn khắp bụng, hôn lên vú, lên môi: “Cảm ơn em, con đĩ quý giá của anh.” Linh ôm anh, rơi nước mắt, nụ cười vẫn nở: “Em yêu anh, dù em là đĩ, dù cả thế giới biết, em chỉ là đĩ của anh.”