Hạnh phúc cùng nhau với cuộc đời vợ đĩ

Thông Tin Truyện

Tên Truyện: Hạnh phúc cùng nhau với cuộc đời vợ đĩ

Tác Giả:

Thể Loại:

Ngày Cập Nhật : 04/08/2026

HOA DÂM DƯỚI BÓNG ĐÈN

Chương 1: Lần đầu, vết cào và mùi mồ hôi

Chiếc xe Dream rỉ sét, còi đã hỏng, cứ lọc xọc như một con trâu già kéo cày qua những con đường nhựa mẻ vỡ ở Bình Dương. Việt ngồi trước, tay lái lạnh ngắt vì đổ mồ hôi, mười đầu ngón tay nắm chặt tay ga, nhưng khuỷu tay lại run rẩy. Linh ngồi sau, ép chặt ngực vào tấm lưng trần của chồng, cảm nhận những giọt mồ hôi mặn chát thấm qua lớp áo mỏng. Nàng không khóc, vì nước mắt đã cạn từ tuần trước, khi con bé sốt 40 độ và họ phải bán chiếc quạt cũ để mua thuốc.

Công viên trung tâm, những hàng ghế đá dưới tán bằng lăng tím, bóng tối bắt đầu nhảy múa. Linh bước xuống xe, váy đỏ tà ngắn để lộ hai bắp chân trắng, làn da rám nắng vì những tháng ngày bán vé số ngoài đường. Nàng đưa tay vuốt tóc, ngón trỏ mân mê bờ môi khô – thứ cử chỉ mấy chị cùng khu trọ bảo là “ra dấu”. Đôi mắt đen láy lướt nhanh, tránh né, rồi lại mở to khi một người đàn ông béo, đầu cạo trọc, chiếc áo sơ mi vàng vắt vào cánh tay, tiến lại.

Việt quay xe, đỗ dưới bóng cây xa, rút điếu thuốc, nhưng không châm. Anh nhìn qua kẽ lá, thấy gã đàn ông đặt tay lên vai vợ mình – bàn tay to, thô, đầy lông. Linh không né. Nàng cúi đầu, nhẹ nhàng theo hắn về phía dãy nhà nghỉ cuối đường. Mùi dầu máy và hoa sữa phảng phất trong không khí, trộn lẫn với mùi mồ hôi của chính mình. Việt ghiến răng, quai hàm bật lên, nhưng bên dưới bụng, thứ gì đó nóng ran chảy ra, nó vừa nhục nhã vừa khao khát.

Trong căn phòng nghỉ ánh sáng vàng nhạt, mùi clo và khói thuốc. Linh đứng dựa vào tường, tay run, nhưng nàng biết mình không thể chùn. Gã đàn ông tiến lại, hắn cúi xuống, và lần đầu tiên trong đời nàng bị một đôi môi lạ áp sát môi mình. Lưỡi hắn thô, dày, đẩy vào kẽ răng nàng, mùi thuốc lá và rượu đặc sệt. Ban đầu nàng muốn đẩy ra, nhưng cái lưỡi ấy lại cuốn lấy lưỡi nàng, nhẹ nhàng rồi mạnh bạo, nó nhấp nhô như một con sứa, và Linh bất chợt thấy một luồng điện chạy từ đầu lưỡi xuống tận rốn. Nàng khẽ rên – một tiếng rên bất giác, vì nàng chưa bao giờ được hôn như vậy, không phải với Việt. Việt hôn nàng trong vội vàng, nhẹ nhàng, như sợ vỡ. Nhưng cái lưỡi này, nó chiếm lấy nàng, nó xoáy vào tận cùng.

Gã dừng lại, mắt dán vào gương mặt Linh: “Em ngoan lắm.” Hắn lôi nàng lên giường, những ngón tay thô ráp kéo khóa váy, vải tuột xuống, để lộ cặp vú căng mọng, đầu nhũ hoa hồng đã cứng lại. Hắn cắn nhẹ, mút mạnh, và Linh giật mình vì một cảm giác – lần đầu tiên ai đó làm vậy ngoài chồng nàng. Nàng thấy mình mở to mắt nhìn lên trần nhà, bóng đèn quay cuồng, và một cái gì đó ẩm ướt chảy giữa đùi, không phải do sợ hãi. Nàng thẹn, nhưng cũng không hiểu nổi.

Khi hắn đặt nàng nằm ngửa, banh hai chân ra, ngọn đèn hắt xuống chỗ kín của Linh – lông mu xoăn tít, đen óng, che một vùng da hồng ẩm ướt. Hắn ghé sát, hít hà, bảo: “Thơm như hoa nhài vừa nở.” Rồi lưỡi hắn rướn xuống, liếm lên môi ngoài, từ từ, từng đường, như đang nếm một trái cây quý. Linh giật bắn người, nàng co chân lại, nhưng hắn giữ đùi nàng, đẩy lưỡi sâu vào bên trong, và nàng bật lên một tiếng rên to không kiềm chế. Cái lưỡi đi sâu, mút, xoáy, như đang đào bới một dòng suối. Mùi mồ hôi của nàng hòa với mùi xà phòng rẻ tiền, và mùi hạnh nhân từ kem dưỡng da. Tất cả cuộn tròn trong khoang mũi Linh. Nàng nắm chặt tấm drap, các ngón chân co quắp, và rồi nàng thấy mình được kéo lên – cảm giác lơ lửng, nửa quỷ nửa thánh. Hắn dừng lại, cười, hỏi: “Sướng không?” Linh không trả lời, nàng chỉ thở hồng hộc.

Khi hắn đưa cặc vào, nàng siết chặt mắt, những ngón tay bấu vào vai hắn, rồi mở mắt ra – Việt đâu rồi? Nhưng trước mắt là khuôn mặt đỏ bừng, hơi thở nặng, cơ thể hắn lấn lên, nhịp nhàng, những tiếng “ực ực” vọng trong phòng. Cái cặc của hắn – to, cứng, có mùi mồ hôi và tinh dịch – ra vào liên tục, tiếng chép chép ướt át, tiếng da thịt va vào da thịt như tiếng vỗ về. Và đột nhiên, Linh không sợ nữa. Nàng bắt đầu xoay hông theo nhịp, tay nàng với xuống, rờ vào chỗ tiếp giáp, ấn nhẹ, và nàng thấy mình ướt đẫm, nóng hơn lò lửa. Khi hắn rút ra, một tiếng “phụt” khẽ, và thứ gì đó chảy dọc đùi nàng. Hắn đặt hai trăm ngàn lên bụng nàng, bảo: “Giỏi. Ngày mai gặp lại.”

Linh mặc váy trong mờ tối, những giọt tinh dịch còn ươn ướt trên đùi, nàng đi ra, tay bấu chặt tiền. Khi ngồi sau xe, nàng ôm chặt Việt, mặt áp vào lưng, và nàng bật khóc vì vừa thấy mình đã đi quá xa. Nhưng sâu thẳm, trong đáy bụng, thứ gì đó mới mẻ và ngọt ngào vẫn đang cuộn trào. Mùi của gã đàn ông lạ – mùi rượu, mùi thuốc, mùi da thịt căng cứng – cứ bám mãi nơi làn môi nàng. Linh không kể hết cho Việt đêm đó, nhưng nàng hôn chồng rất lâu, và khi họ làm tình, nàng siết vòng tay đến mức Việt thở không ra hơi.